Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm.
Huy ngất bên thềm nhà.
Máu khô đen ở khóe môi, vệt kéo dài xuống cằm như một nét b.út dở dang.
Chiếc l.ồ.ng đèn treo lệch mái hiên.
Không sáng.
Không động.
Chỉ nền đất chân hiên ẩm - như thứ gì bơi qua.
Không tiếng động.
Không ánh chớp.
Cuốn sách xuất hiện mặt Huy.
Nó lơ lửng, khẽ xoay, dừng lâu khi chiếc l.ồ.ng đèn.
Một cái lạnh, khó phân biệt là đề phòng khinh miệt.
Rồi nó tan .
Không thành ánh sáng.
Chỉ là khói trắng mỏng như thở mùa đông.
Khói trườn xuống.
Chui l.ồ.ng n.g.ự.c Huy.
Trong mơ.
Một trắng đến vô tận.
Không trời. Không đất.
Chỉ Huy quỳ giữa hư .
Khói tụ thành một bóng lưng.
Thẳng.
Gầy.
Quen thuộc.
Không cần thấy mặt cũng là ai.
Giọng già vang lên, khô và sắc như d.a.o mài đá:
“Ngu.”
Khói quất ngang mặt Huy. Rát.
Huy cãi.
Cổ họng phát tiếng.
Bóng thẳng.
Chỉ lật sách.
“Chuột chiếm cũng thở.”
“Những gì tao dạy mày… cho ch.ó ăn ?”
Khói siết cổ.
“Hít thở.”
Huy quỳ xuống.
Hít.
Thở.
Khí trắng mỏng phổi trong mơ.
Ngoài đời
ngực Huy khẽ phập phồng.
Máu nơi vết thương khô , tự tróc từng mảng như bàn tay vô hình gỡ bỏ.
Dưới lớp m.á.u là da non đỏ nhạt.
Trang sách lật thêm một .
Chữ nổi lên giữa trung, bằng mực
mà như khắc bằng gió
Ấn thứ ba: Sinh.
Không phép màu.
Không hồi phục thần thánh.
Mà là quy luật.
Lấy khí trời bù khí .
Lấy khí vá m.á.u thịt.
Khí bùng nổ.
Không rực cháy.
Nó len lỏi.
Như rễ cây chui đất.
Âm thầm.
Chậm rãi.
dừng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-huyen-an-phan-1-linh-thu-hay-hung-thu/phan-1-tap-12-khi.html.]
Mép vết thương khép từng chút.
Không biến mất.
Chỉ bớt rách.
Khói phía lưng ông nội quật xuống như roi.
“Biết nén khí tay để đ.á.n.h.”
“Sao nén chân mà chạy?”
“Biết tản khí tạo giáp mỏng.”
“Sao gom lá chắn đặc?”
Khoảng trắng rung lên.
“Khí để mượn.”
“Khí là để hiểu.”
Một lặng dài.
Rồi câu cuối cùng rơi xuống như đá:
“Không nắm nổi khí của …
thì đừng trách vay oán của yêu vật.”
Khói nghiêng đầu.
“Đừng quên mày là con .”
Trong mơ.
Huy hít sâu.
Lần hoảng.
Không chống cự.
Khí tụ xuống đan điền.
Rồi dồn xuống chân.
Mặt đất trắng nứt nhẹ.
Huy lao .
Chưa nhanh.
còn chậm.
Cậu dừng .
Gom khí n.g.ự.c.
Không tản.
Không rò rỉ.
Nó đục hơn.
Dày hơn.
Như một tấm khiên mờ.
Khói quanh ông nội khựng .
Không khen.
Chỉ im lặng.
Ngoài đời.
Hơi thở Huy đều dần.
Máu ngừng chảy.
Chiếc l.ồ.ng đèn mái hiên khẽ rung.
Không vì giúp.
Mà vì… khí của Huy khác.
Dưới đất, lớp bùn ẩm khô .
Nó cảm nhận .
Thứ nó từng cứu…
vô dụng như nó nghĩ.
Gần sáng.
Huy mở mắt.
Đau vẫn còn.
Xương vẫn gãy.
thở sâu hơn.
Nova Hinami
Ánh còn tán loạn.
Cậu l.ồ.ng đèn.
Không chạm sách.
Chỉ dậy giữa thềm nhà.
Hít.
Thở.
Khí quanh chân lăn tăn như mặt nước sớm mai.
Và đầu tiên
Huy mượn sức mạnh.
Cậu giữ nó.