Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh thú hay hung thú? - PHẦN 1 TẬP 18 - VÓ NGỰA XÉ TRĂNG (Rằm tháng 12)

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:35:56
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Những ngày bình yên trôi qua.

Quá yên.

Đêm trăng rằm tháng 12

Rừng im như nín thở.

Huy tựa gốc cây, mặt là con chuột nhỏ.

Tý đang cố gom khí theo lời dạy.

“Đừng để khí chạy theo sợ hãi.”

Con chuột run lên, nhưng bỏ cuộc.

Bóng Huy trăng vẫn mờ hơn một nhịp.

Bỗng.

Tiếng vó ngựa vang lên.

Không từ xa.

Mà ngay phía .

Huy .

Một con ngựa đó.

Thân nó trắng nhòe ánh trăng, như khắc bằng sương.

Không thở.

Không động đậy.

Chỉ .

Ánh mắt nó sâu như mặt giếng.

đầu.

Chạy.

Không thách thức.

Không lệnh.

Chỉ để lưng.

Huy lao theo.

Cành cây quất mặt.

Đá sỏi bật tung chân.

Con ngựa hề tăng tốc.

cách rút ngắn.

Như thể nó chạy nhanh hơn

mà là gian phía nó ngắn hơn.

Huy hụt .

Ngực đau buốt.

Bóng chân mỏng thêm một lớp.

Con ngựa lướt ngang qua thứ ba.

Không gần.

Không xa.

Chỉ đủ.

Huy dồn hết sức, lao tới.

Nắm lấy đuôi.

Khoảnh khắc chạm

Không lực kéo.

Chỉ cảm giác trượt khỏi hiện tại.

Rừng biến dạng.

Trăng méo mó như ai đó bóp cong.

Mặt đất tan thành những lớp ký ức chồng lên .

Gió còn là gió.

Mà là tiếng .

Huy ngã xuống.

Không còn rừng.

Trước mắt là sân nhà cũ.

Bầu trời xám đục.

Ngày ông nội c.h.ế.t.

Ông đang trong phòng thờ.

Ba đàn ông mặc áo tối màu đối diện.

Huy chẳng nhận họ là ai.

ông nội thì .

Giọng lạnh:

“Chỉ cần cuốn sách. Mọi chuyện sẽ yên.”

Ông nội im lặng.

Ánh mắt sợ.

Chỉ vương vấn điều gì còn hối tiếc.

“Không giao , ông già như ông sẽ trả giá”

Một rút một cây b.út kì lạ, lên trung như đang tờ giấy lơ lửng “Sát”

Huy lao tới.

“Ông ơi!”

Bàn tay xuyên qua vai ông nội.

Không chạm .

Không can thiệp .

Cậu chỉ là ngoài.

Một kẻ chứng kiến.

Cảnh chuyển.

Tiếng vó ngựa vang lên nữa.

Không gian rách toạc.

Lần là xa hơn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-huyen-an-phan-1-linh-thu-hay-hung-thu/phan-1-tap-18-vo-ngua-xe-trang-ram-thang-12.html.]

Xa hơn cả ký ức của ông nội.

Một trang viên cổ rộng lớn tráng lệ bậc nhất mà từng thấy.

Trên cao treo một tấm biển:

“Lý Gia”

Người giữa đại sảnh

mang họ Lý.

Áo dài đen.

Tay đặt lên cuốn sách.

Cuốn sách của Huy.

khi đó

cháy xém.

Không mờ mực.

Nó sáng.

xiềng bằng xích sắt khắc chú văn.

Một mệnh lệnh đưa .

“Thuận thì sống, nghịch thì c.h.ế.t”

“Tiêu diệt bọn ch.ó canh cửa họ Trần cho

Cửa bật mở.

Tiếng hét.

Lửa bùng lên.

Máu loang nền đá.

Những bóng ngã xuống.

Tiếng vó ngựa vang dội.

Lần cuối.

Đêm mưa.

Biển lửa phía .

Một đàn ông ôm c.h.ặ.t cuốn sách n.g.ự.c.

Ông cố của Huy.

Máu trán hòa nước mưa.

Phía là tiếng truy đuổi.

Ông ngoái .

Ánh mắt sợ.

Chỉ quyết tâm.

Ông thì thầm:

“Không thể để chúng nó lợi dụng cuốn sách ác nữa… ”

Ông lao màn đêm.

Huy quỳ xuống.

Nova Hinami

Mưa chạm .

Lửa nóng da .

thuộc về nơi .

Tiếng vó ngựa dừng phía .

Con ngựa đó.

Không biến mất.

Chỉ .

Như xác nhận:

Đây là sự thật.

Không gian vỡ .

Huy ném trở rừng.

Thở gấp.

Mồ hôi lạnh thấm lưng.

Con chuột đang , run nhẹ.

Trăng vẫn treo cao.

bóng Huy…

Con ngựa bóng đất.

“Ừm… mỏng thêm một lớp nữa.”

Huy thở gấp:

“Ngươi kéo gì?”

Ngựa khịt mũi.

“Ta kéo. Ngươi tự nắm.”

“…”

“Nắm còn trách.”

“Quá khứ càng xa, mạng ngươi càng mỏng

Muốn xem tiếp thì rèn mạng dày thêm .”

Chớp mắt

Ánh trăng lưng nó hề rung.

Con ngựa còn.

Chỉ còn một vết lõm dài mặt đất.

Như dấu của thứ gì đó xé qua thời gian.

Huy gì.

Chỉ ngẩng đầu trăng.

Ánh mắt còn như .

Không còn là kẻ sinh tồn.

Không còn là kẻ thu phục.

Mà là .

Và một khi

Không thể như cũ.

Và đêm đó, bóng chân Huy còn trùng khớp với chuyển động của nữa.

Loading...