Huy trôi.
Trôi mãi.
Không chìm.
Cơ thể tự vận khí thở đều như đang ngủ trưa.
Đến khi một thứ gì đó… ngoạm trọn cái đầu .
Giật mạnh.
“Rắc.”
Huy kéo lên bờ.
Ba cái đầu xuống mặt .
Một cái ngửi.
Một cái lè lưỡi.
Một cái thở dài.
- Lại thêm một đứa nữa ?
Giọng già nua vang lên.
Huy vẫn bất tỉnh.
Mạnh Bà chống gậy, nheo mắt.
- Ủa? Sao nó ướt nhẹp ? Nó c.h.ế.t trôi sông hả ch.ó?
Bà đá nhẹ má Huy.
- Ê. Còn thở ?
Một đầu ch.ó gật.
Một đầu lắc.
Một đầu c.ắ.n thử tai.
Huy “ưm” một tiếng.
- Còn sống.
Mạnh Bà thở dài.
- Thôi thì cho uống chút nước sông quẳng .
Bà rót.
Rót xong mới khựng .
Nhìn bát.
Nhìn nồi.
Nhìn bát.
- Ủa…
Con ch.ó ba đầu đồng loạt bà.
- …quen tay.
Bà tặc lưỡi.
- Kệ.
Đổ miệng Huy.
Một lát .
Huy mở mắt.
Chớp.
Chớp.
Ngồi bật dậy.
- Cái gì ?! Sao trong miệng cay đắng ngọt còn bùi?!
Mạnh Bà bình thản:
- À, tính cho ngươi uống nước “lọc”.
- quen tay rót nhầm canh quên lãng.
Huy đông cứng.
- C… canh Mạnh Bà?!
- Ừ.
- Uống quên sạch đó hả?!
- Ừ.
Huy ôm đầu.
Ngồi im.
Ba giây.
Năm giây.
Mười giây.
- Ủa… vẫn nhớ mà?
Mạnh Bà nheo mắt.
- Ngươi nhớ cái gì?
Nova Hinami
- tên Huy. đ.á.n.h với một con dê khổng lồ. c.h.ế.t. còn trả nợ tiền điện tháng .
Im lặng.
Con ch.ó ba đầu sang bà.
Một đầu khẽ “hừ”.
Mạnh Bà lật sổ.
Lật tới lật lui.
- Kỳ … hôm nay thiếu một linh hồn.
Bà lẩm bẩm:
- Xém nữa là đủ …
Huy nheo mắt:
- Bà gì đó?
- Không gì.
- Có chứ. bà thiếu một linh hồn.
- Ta thiếu một bát.
- Bà định đẩy đầu t.h.a.i hả?!
- Ngươi c.h.ế.t mà đầu thai!
- Vậy cho uống?!
- Tại quen tay!
Con ch.ó ba đầu bắt đầu thở mạnh hơn.
Một đầu như khịt mũi.
Huy dậy.
- về ?
- Đây là địa ngục. Không quán sữa.
- c.h.ế.t!
- tới đây.
- Tới do bà kéo!
- Kéo do ngươi trôi tới!
- trôi!
Hai .
Con ch.ó ba đầu chen giữa.
Một đầu sủa.
Một đầu gầm.
Một đầu… c.ắ.n nhẹ ống quần Huy.
Huy giật chân.
- Ê ê! Muốn c.ắ.n lộn hả?!
…
Trận đ.á.n.h diễn .
Không hoành tráng.
Không sấm chớp.
Chỉ là Huy né.
Chó chụp.
Một đầu c.ắ.n hụt.
Một đầu tát.
Một đầu xoay vòng.
Cuối cùng Huy thở dốc.
Con ch.ó cũng thở dốc.
Hai bên . Chỉ đơn giản là trao đổi chiêu thức.
Con ch.ó tiến .
Cắn nhẹ lên tay Huy.
Không rách da.
để dấu răng mờ như hình xăm.
- Công nhận.
Nó gật cả ba đầu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-huyen-an-phan-1-linh-thu-hay-hung-thu/phan-1-tap-24-duyen-khoi.html.]
Huy giữa Cầu Nại Hà.
Tay còn dấu răng mờ.
Áo xộc xệch.
Mạnh Bà chống gậy, mặt thản nhiên như từng định tống ai đầu thai.
Không gian rung nhẹ.
Gió lạnh ép sát mặt đất.
Một bóng áo đen xuất hiện.
Mũ miện nặng như trời sập.
Diêm Vương.
Không ai giới thiệu.
Không cần.
Chỉ cần ông đó, con ch.ó ba đầu cụp cả sáu tai.
Huy qua .
- À… chắc đây là sếp tổng?
Không ai .
Chỉ một đầu ch.ó khẽ hắt .
Diêm Vương xuống sổ.
Giọng trầm như cửa đá kéo mở:
- Huyền Ấn.
- Dạ.
- Chưa c.h.ế.t.
- Dạ đúng ! c.h.ế.t!
Ông lật thêm một trang.
- uống canh.
Huy chỉ thẳng:
- Bà ép !
Mạnh Bà nhướng mày.
- Ta ép bao giờ?
- Bà rót nguyên bát!
- Ta hỏi ngươi há miệng đớp hết ?
Huy nghẹn.
Diêm Vương ngẩng đầu.
Ánh mắt giận.
Chỉ mệt.
- Hôm nay thiếu một linh hồn?
Mạnh Bà ho khan.
- Sổ ghi mười tám. Mới mười bảy.
- Nên bà quyết định… tuyển thêm?
- Hắn tự trôi tới.
- Sông Vong Xuyên gì nổi .
- Sông dùng lâu quá. Hết bảo hành
- Hả?
Mạnh Bà im lặng nửa nhịp.
Rồi thản nhiên:
- Vì thuộc về bên .
Không khí lặng .
Huy ngơ ngác.
- Ủa… câu đó bênh lắm.
Diêm Vương Huy.
- Ngươi vì canh tác dụng ?
- Vì mạnh?
- Không.
- Vì trai?
- …
Con ch.ó ba đầu đồng loạt .
Diêm Vương đóng sổ.
- Vì ngươi phép quên.
Huy nuốt nước bọt.
- Ai cho phép?
- Nhân quả.
Im lặng một nhịp.
Rồi ông sang Mạnh Bà.
- Bà định đẩy để… khỏi dính tới sổ sách ?
Mạnh Bà nhún vai.
- Bớt việc cho ngài.
- Bớt việc cho bớt trách nhiệm cho bà?
Con ch.ó ba đầu khẽ “hừ”.
Một đầu liếc bà.
Một đầu liếc sổ.
Một đầu Huy đầy thương hại.
Diêm Vương chậm rãi:
- Người c.h.ế.t mà đầu thai, luân hồi sẽ rối.
- Rối thì sửa.
- Bà sửa?
- Ngài sửa.
Huy chen :
- Cho hỏi… hai đang tính bug hệ thống hả?
Cả hai cùng sang .
Không khí giảm xuống thêm ba độ.
- Im.
Huy im ngay.
Diêm Vương thở một dài như gió qua mồ cổ.
- Đưa về.
Con ch.ó ba đầu lập tức dậy.
- Và bà.
Ông Mạnh Bà.
- Trừ một ngày chỉ tiêu.
Mạnh Bà sững.
- Một ngày?!
- Hôm nay bà dư việc quá.
- Ngài ác ?
- Âm phủ phát thưởng vượt KPI.
Huy cố nhịn .
Không thành công.
Bị liếc.
Im luôn.
Con ch.ó ngoạm cổ áo Huy.
Chuẩn nhảy.
Huy đầu .
- Khoan! Vậy dấu răng ?
Con ch.ó đáp, cả ba đầu cùng lúc:
- Nhận diện.
- Nhận diện gì?
- Lần rớt xuống còn kéo.
Nói xong.
Nhảy.
Huy bật dậy giường.
Tim đập như chạy bộ mười cây . Trong miệng còn vị đắng.
Cửa sổ mở hé. Ngoài sân tối im.
Một ánh mắt dọc lóe lên. Rồi biến mất.
Huy chắc thấy gì.
vị đắng trong miệng… vẫn còn.