Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh thú hay hung thú? - PHẦN 1 TẬP 26 - TUYỆT VỌNG (18+ CÓ NGÔN TỪ GÂY ÁM ẢNH)
Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:50:45
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Đêm xuống.
Làng tối như ai đó úp cả cái vung đen lên trời.
Thầy mo làng bên lảo đảo bước cổng.
Hơi rượu phả nồng nặc.
Cô bé mười sáu tuổi dìu ông sát bên.
- Tới con?
- Gần thầy… gần …
Gió lùa qua ruộng khô.
Khói đen lảng bảng giữa con đường đất.
Cô bé chợt thấy:
- Con…
Giọng lưng.
Rõ ràng là giọng của chính .
Cô khựng .
Bàn tay đang đỡ thầy run bần bật.
- Mày gọi mo cái gì thế? Đi sát bên mà gọi lưng?
Cô bé há miệng.
Không tiếng.
Giọng vang lên:
- Thầy…
Cô bật .
Thầy mo dừng bước.
Rượu trong tan sạch.
Ông cô bé bên cạnh .
Rồi từ từ đầu.
- Mày ở đây…
Giọng ông khàn đặc.
- Thì ai đang gọi?
Bóng đen lao tới.
Không hình dạng.
Chỉ là một khối đặc quánh, như khói đông .
Húc.
Hai thầy trò văng xuống đất.
Thầy mo lồm cồm dậy.
Rút bùa.
Niệm chú.
Âm binh trồi lên từ đất như sương.
Chưa kịp thành hình bóng đen há nuốt trọn.
Không tiếng gào.
Không tiếng nhai.
Chỉ biến mất.
Ông đẩy mạnh cô bé.
- Chạy!
- Tìm thầy Trần!
- Nhanh!
Cô loạng choạng dậy.
Chưa kịp .
Bóng đen phủ xuống.
Tiếng xương gãy nhỏ.
Rồi im.
Cô bé chạy.
Chạy làng.
Đập cửa nhà đầu tiên.
- Mở cửa! Làm ơn!
Bên trong tiếng ghế xê dịch.
Có tiếng thở.
ai mở.
Một đứa trẻ hỏi khẽ:
- Mẹ ơi, ai ?
Người bịt miệng nó.
Im lặng.
Cô đập mạnh hơn.
- Thầy c.h.ế.t ! Làm ơn!
Then cửa cài c.h.ặ.t hơn.
Cô chạy sang nhà khác.
Gõ.
Gõ đến bật m.á.u tay.
Một giọng đàn ông thì thầm từ cánh cửa:
- Đi tới nhà trưởng làng… căn to nhất cuối xóm…
Rồi cửa khép .
Như từng mở.
Cô bé chạy.
Nhà trưởng làng sáng đèn.
Cửa gỗ dày.
Cô đập.
- Mở cửa! Cứu với!
Bên trong im lặng.
Qua khe cửa, cô thấy bóng sát đó.
- trong đó! Các mời chúng về trừ tà, giờ bỏ mặc ?
Nova Hinami
Bên trong vang lên tiếng nhỏ:
- Tắt đèn .
Ánh sáng phụt tắt.
Bóng biến mất.
Cô sững.
Cả làng chìm đen đặc.
Không ai .
Không ai cứu.
Gió lạnh thổi ngang.
Khói đen lướt qua đầu ngõ như một con thú dạo.
Lúc đó…
Một cánh cửa nhỏ bên cạnh kẽo kẹt mở .
Nhà thấp. Tường cũ.
Bà góa.
- Vào đây.
Giọng bà khàn nhưng dứt khoát.
Cô bé chui .
Cửa đóng sập.
Thanh then gài c.h.ặ.t.
Trong nhà tối.
Cô bé vẫn thở dốc.
- Nó… nó g.i.ế.c thầy …
Bà góa đáp.
Chỉ lắng .
Ngoài sân.
Có tiếng chân kéo qua đất.
Chậm.
Nặng.
Dừng cửa.
Cô bé đông cứng.
Bà góa lên vách.
Không .
Tiếng bước chân lâu.
Lâu đến mức tưởng .
Rồi một giọng nhỏ vang lên ngoài cửa:
- No …
Không đập.
Không phá.
Chỉ hai chữ.
Tiếng chân rời .
Cô bé bật .
Bà góa thì thào:
- An .
Một lúc , cô bé hỏi:
- Thầy Trần… ở ?
Bà góa khựng .
- Thầy Trần c.h.ế.t cách đây mười năm .
Ánh mắt bà tối xuống.
- …
Im lặng lâu.
Rồi bà chỉ về phía rừng.
Không thêm.
Cô bé hiểu.
Vẫn gật đầu.
Chạy.
Rừng tối đặc.
Ngôi nhà từng đó
giờ chỉ còn nền cháy đen.
Cột gỗ mục.
Tro lạnh.
Cô bé bước chậm .
Không còn gì.
Cô quỳ xuống.
Bật giữa đêm.
Gió thổi tro bay lên.
Dính mặt.
Dính nước mắt.
Phía lưng cô.
Trong bóng cây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-huyen-an-phan-1-linh-thu-hay-hung-thu/phan-1-tap-26-tuyet-vong-18-co-ngon-tu-gay-am-anh.html.]
Có một mảng tối đậm hơn cả bóng đêm.
Nó đó.
Không tiến .
Không rời .
Chỉ .
Rồi tan rừng.
Tiếng “chít” vang lên…
Cô bé theo con chuột xuyên qua rừng.
Con vật nhỏ chạy băng băng như quen từng ngọn cỏ.
Chỉ thỉnh thoảng đầu cô bằng đôi mắt đen bóng như giếng sâu.
Nó dẫn cô tới cái cây to cao nhất giữa sương.
Huy cành.
Anh cô.
Không ngạc nhiên.
Chỉ mệt mỏi.
- dính nữa.
Giọng khô như lá mục.
- Anh thứ đó là gì! - cô gần như gào lên.
- Biết.
- Nên can thiệp.
Con chuột giữa hai .
Không kêu.
Chỉ .
Cô bé run lên.
Ánh mắt chuyển từ cầu xin sang giận dữ.
- Vậy thì tự .
Cô lưng bước .
Huy giữ .
Bìa rừng
Trời vẫn sáng.
Sương thấp như khói.
Cô bước đất trống.
Và thấy.
Ba cái bóng chờ sẵn.
Không di chuyển.
Không thở.
Chỉ .
Cô nuốt khan.
- Chúng mày là thứ gì?
Một tiếng “quác” xé ngang khí.
Không tiếng chim.
Mà như thứ gì đó ghê rợn hơn tiếng chim gọi hồn.
Một bóng lao tới.
Cô ngã ngửa.
Lưng chạm đất lạnh.
Và -
Một đôi mắt tròn xoe hiện sát mặt cô.
Sáng lóe.
Không đồng t.ử.
Chỉ là một vòng sáng trắng như men sứ.
Tiếng vang lên, khàn khàn:
- Muốn bọn là thứ gì ?
Nó “mổ” mắt cô bé lôi con ngươi còn dính tơ m.á.u, bên đến bên .
Thế giới vụt tắt.
Không tối dần.
Mà như ai đó thổi tắt ngọn đèn trong đầu.
Cô hét như xé gan xé phổi.
tiếng hét xa lạ.
Như của khác.
Rồi bóng tối mở .
Trong bóng tối đó, cô bắt đầu thấy.
Chỉ thấy ba hình dạng.
Phần còn của thế giới biến mất.
Con gà bước xuống cô
Lông đỏ như ánh chiều tà.
Mỏ dài và cong.
Nó nghiêng đầu cô.
- Loài phàm chỉ thấy chúng khi trăng tròn.
- Muốn rõ hơn…thì đ.á.n.h đổi ánh sáng, khi bóng tối che lấp, thứ trong đó đều tỏ
Nó khục khục.
Con khỉ nhảy xuống một cành cây.
Mặt nó méo mó.
Miệng rộng đến mang tai.
Nó bắt chước giọng thầy mo:
- “Chạy! Tìm thầy Trần!”
Rồi nó the thé.
- Giờ mày thấy tao giống thầy mày ?
Con heo từ từ bước .
Không béo ục ịch, to lớn.
Da dày và nhăn như vỏ cây mục.
Hơi thở nó nóng và ẩm.
- Gái trẻ, trinh trắng… còn mùi pháp lực…
- Cực phẩm…
Hai con lùi .
Không vì thương hại.
Mà vì nhường phần.
Cô bé ngất .
thể.
Bóng tối giữ cô tỉnh táo.
Đôi tay nhỏ bé vẫn ôm đôi hốc mắt trống rỉ từng dòng m.á.u
Con heo cúi sát.
Cô còn thấy gương mặt nó rõ.
Chỉ cảm nhận thở ướt lạnh lướt qua da.
Nó l.i.ế.m lên mặt cô như nếm thử mĩ vị nhân gian
Ngon, ngọt…
Một cú táp bất chợt, cô bé mất một bên tai, tiếng thé của cô đến chính cô còn rõ.
Cô cố vùng vẫy.
Mỗi khi cô cố vùng vẫy, tiếng nó vang lên:
- Vướng.
Nó c.ắ.n lấy một ngón tay cô. Nước mắt trộn m.á.u chảy cùng nước mũi xuống cằm.
Chiếc lưỡi dài l.i.ế.m dòng chảy đó
-Quá ngon khà khà
Rồi nó nhai từng ngón tay cô cho đên khi bàn tay chẳng còn gì. Cô bất động chờ c.h.ế.t, đầu tiên cô hối hận khi sinh .
-Tới chân nhé, nhai giòn răng lắm…
Một phần cảm giác trong cơ thể cô biến mất.
Từng ngón chân cũng gọn trong mõm nó, nó vui sướng thưởng thức như bao giờ ăn ngon đến
Tại g.i.ế.c cô luôn, hành hạ cô như thế?
Từng chút một.
Nó gặm lên tận đầu gối
Cô còn tay ở .
Chân còn .
cô vẫn sống.
Vẫn .
Vẫn thấy ba hình dạng.
Con gà :
- Cắt lưỡi nó . Ồn quá.
Con heo khịt mũi.
- Thức ăn mà kêu thì mất vui.
Con khỉ treo ngược cành, lắc lư:
- Mày thấy tao giống thầy mày ?
Câu đó lặp lặp .
Như kim đ.â.m đầu.
Chiếc lưỡi l.i.ế.m quanh rốn cô bé
-Con thích ăn lòng lợn, lòng đủ sâu để no nhỉ
Con heo dừng .
Nó nghiêng đầu.
- đến
Ba cái bóng bắt đầu mờ .
Trước khi tan sương, con gà :
- Mai trăng tròn. Gặp .
Và chúng biến mất.
Huy chạy tới.
Anh khựng giữa đất trống.
Cô bé đó.
Không còn là hình dạng trọn vẹn của con .
Chỉ là một cơ thể đang thở.
Thở yếu.
Huy quỳ xuống.
Bàn tay run.
Con chuột cạnh .
Lần đầu tiên nó kêu.
Một tiếng nhỏ.
Như thở dài.
Huy nhắm mắt.
Sự hối hận dâng lên, đặc quánh như khói đêm.
Anh thể ngăn .
chọn ngoài.
Và bây giờ - Bóng tối thấy .