Trong khu rừng sâu.
Một bóng đang chậm chạp di chuyển giữa những cây ẩm ướt.
Đó là Huy.
Chỉ một tuần, mái tóc của bạc trắng như sương. Khuôn mặt hốc hác, cơ thể vẫn còn nhiều vết thương lành hẳn.
Huy hít sâu một .
Trong cơ thể , ba luồng khí khác bắt đầu dâng lên.
Sức mạnh của chuột, hổ, mèo đồng thời gọi dậy.
Ngay lập tức, một luồng lực khổng lồ tràn ngập khắp cơ thể.
Gân tay Huy nổi lên như dây thừng. Mặt đất chân nứt nhẹ.
ngay khi Huy thử bước —
Cơ thể bỗng khựng .
Bên trong đầu như ba tiếng khác .
Một luồng lao thẳng về phía như hỏ vồ.
Một luồng chui rúc như chuột.
Một luồng thúc ép dài phơi nắng như mèo.
Ba bản năng va .
Cơ thể Huy mất thăng bằng, suýt ngã nhào xuống đất.
Cậu chống tay cây, thở dốc.
“Không …”
“Nếu còn ba con thú mà thế …”
“Thì gì tới chuyện gọi thêm khỉ, gà, heo…”
Chỉ riêng việc cho đồng nhất gần như thể.
Huy siết c.h.ặ.t t.a.y, mồ hôi lạnh rịn .
Cơ thể tàn tật … rõ ràng thể gánh nổi sức mạnh đó.
lúc .
Cuốn sách trong n.g.ự.c đột nhiên rung lên dữ dội.
Một luồng lực vô hình kéo mạnh—
Trước khi Huy kịp phản ứng.
Nova Hinami
ẦM.
Cả ý thức của hút thẳng bên trong cuốn sách.
Không gian mắt mở .
Một vùng sương xám tĩnh lặng.
Giữa đó.
Một bóng đang .
Huy thấy liền sững sờ.
“Ông…?”
Đó là ông nội.
cơ thể ông lúc … đang tan rã dần từng mảng như khói.
Huy vội chạy tới.
“Ông! Ông ?!”
Ông nội khẽ mở mắt.
Ánh mắt hiền từ ngày nào giờ mờ đục.
Giọng yếu ớt như gió thổi qua lá khô.
“Ông… sắp xong …”
Huy lắc đầu.
“Không… ông vẫn ở trong sách mà!”
Ông nội khẽ thở dài.
“Con …”
“Đời đời gác sách…”
“khi c.h.ế.t đúng kì hạn…”
“sẽ để máu thịt và linh hồn trong cuốn sách …”
“để gia cố phong ấn…”
“ ngủ say vĩnh viễn…”
Huy sững .
Ông nội tiếp, thở đứt quãng.
“ ông… c.h.ế.t vì hãm hại…”
“Lý Bá hút mất thiên hồn của ông…”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-huyen-an-phan-1-linh-thu-hay-hung-thu/phan-1-tap-38-dia-hon.html.]
“Cho nên… dù giam trong sách…”
“ông vẫn giữ ý thức…”
Huy nắm c.h.ặ.t t.a.y ông.
“Vậy… bây giờ?”
Một nụ yếu ớt hiện lên.
“Thiên hồn của ông… đ.á.n.h tan…”
“Ông… sắp ngủ …”
Cơ thể ông lúc mờ quá nửa.
Trước khi nhắm mắt.
Ông cố gắng thêm một câu.
“Địa… hồn… trong… bóng…”
Lời kịp dứt.
Ông nhắm mắt .
Cơ thể dần tan … như chìm một giấc ngủ dài.
“ÔNG!”
Huy c.h.ế.t lặng.
“Địa hồn trong bóng…?”
“Bóng gì…?”
Ngay lúc .
Một điều kỳ lạ xảy .
Cái bóng của Huy mặt đất… đột nhiên rung lên.
Nó chậm rãi tách khỏi mặt đất.
Giống như một đang dậy.
Huy trợn mắt.
Cái bóng quỳ xuống bên cạnh ông nội.
Động tác chậm rãi.
Nó đặt tay lên trán ông… như một lời vĩnh biệt.
Sau đó.
Nó Huy.
Không gương mặt.
Không mắt.
Huy vẫn cảm thấy…
Một sự dịu dàng quen thuộc.
Cái bóng tiến gần.
Nhẹ nhàng nắm lấy tay trái của Huy.
Rồi tan .
Như dòng nước đen.
Theo bàn tay chảy từng mạch m.á.u trong cơ thể .
Huy run lên.
Khi mở mắt .
Mặt đất chân…
còn bóng của nữa.
Trong đầu Huy bỗng lóe lên một đoạn ký ức.
Khoảnh khắc khi chạm dấu ấn của ông nội.
Địa hồn của ông…
âm thầm ẩn trong bóng của Huy.
Như một ông lặng lẽ theo đứa cháu nhỏ.
Dõi theo.
Bảo vệ.
Nhiều kéo khỏi ranh giới thập t.ử nhất sinh.
Theo năm tháng…
địa hồn dần yếu .
Mờ dần.
Mờ dần.
Cho đến hôm nay.
Nó dùng phần sức mạnh cuối cùng…
để hòa cơ thể Huy.
Giúp đứa cháu … bước tiếp con đường phía .