Đêm Trung Thu.
Trăng tròn như một con mắt treo giữa trời, sáng đến mức từng viên ngói cũng ánh bạc.
Ngoài ngõ, trẻ con vang.
Đèn l.ồ.ng đỏ, vàng, xanh đung đưa như những đốm lửa nhỏ trôi giữa nhân gian.
Huy mái nhà ông nội, lưng thẳng, thở đều.
Sau những ngày thiền định.
Sau trận chiến với Chuột.
Cậu cảm nhận rõ sức mạnh trong khác .
Khí vận chảy đều như dòng nước ấm.
Tai xa hơn.
Tim đập vững hơn.
Và trong lòng nảy sinh một ý nghĩ nhỏ - nhưng đủ nguy hiểm:
Mình còn yếu nữa.
Mặt đất sân rung nhẹ.
Rất nhẹ.
Như thứ gì đó nặng nề đặt chân xuống cuối con hẻm.
Huy mở mắt.
Từ bóng tối sâu hun hút nơi ngã rẽ, một hình thể chậm rãi bước .
Con Trâu.
Không khổng lồ.
hình đồ sộ, cơ bắp cuồn cuộn lớp da đen bóng như rèn từ kim loại nung.
Mỗi bước chân đặt xuống, đất lún sâu thành một vệt tròn hảo.
Nó mắt.
Chỉ hai hốc tối sâu đến mức ánh trăng cũng lọt .
Nó chậm.
Rất chậm.
từng bước khiến khí đặc .
Trẻ con ngoài ngõ vẫn .
Không ai thấy nó.
Chỉ Huy.
Con Trâu dừng giữa sân.
Không ngẩng đầu vội.
Chỉ đó.
Thở.
Hơi thở phả thành từng luồng khói trắng trong đêm trăng ấm.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Rồi từ từ - từ từ - nó ngẩng đầu lên mái nhà.
Dù mắt, Huy vẫn nó đang .
Một áp lực vô hình đè thẳng xuống l.ồ.ng n.g.ự.c.
Mái ngói chân rung khẽ.
Trong tích tắc
Con Trâu nhún chân.
Không chạy đà.
Không rống lên.
Chỉ một cú bật.
Thân hình nặng nề v.út lên trung như một khối núi bứng khỏi mặt đất.
Ngói vỡ tung khi nó đáp xuống mái.
Cả căn nhà chấn động.
Huy bật dậy.
Không lùi.
Cậu lao tới .
Muốn đ.á.n.h phủ đầu.
Muốn kết thúc nhanh.
lầm ở khoảnh khắc .
Con Trâu né.
Không phản công vội.
Nó chỉ khẽ nghiêng đầu.
Khoảng cách giữa sừng và n.g.ự.c Huy chỉ còn một nhịp thở.
Rồi
Cú húc dài.
Không hoa mỹ.
Chỉ một chuyển động ngắn, gọn.
lực như cả cánh đồng mùa gặt dồn một điểm.
Không khí vỡ .
Huy cảm giác l.ồ.ng n.g.ự.c lõm xuống trong tích tắc.
Một tiếng rạn khô khốc vang lên.
Thân thể bật ngược , trượt khỏi mái ngói đang nứt toác.
Cậu rơi.
Ánh trăng cuồng.
Rồi nền sân lạnh ngắt đón lấy.
Hơi thở bật khỏi phổi.
Mọi âm thanh xa dần.
Con Trâu mái, xuống.
Rồi nó nhảy xuống sân.
Mỗi bước đất lún thêm một vệt tối.
Nó tiến gần Huy.
Chậm.
Chắc.
Nova Hinami
Không hằn học.
Chỉ như đang tất một nghi thức.
Huy cố gượng dậy.
Cơ thể lời.
Điều đau nhất xương gãy.
Mà là sự thật:
Mình coi thường nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-huyen-an-phan-1-linh-thu-hay-hung-thu/phan-1-tap-6-dem-trung-thu-ram-thang-8.html.]
Con Trâu mặt.
Nó nâng chân lên.
Bóng đêm tụ móng guốc.
Chỉ cần hạ xuống.
Hết.
Ngay khoảnh khắc
Một tiếng gáy vang lên.
Sắc.
Dứt.
Xé toạc đêm trăng.
Trên mái nhà, một con Gà trống thẳng.
Lông đỏ rực như lửa.
Mào dựng cao.
Ánh trăng phản chiếu từng sợi lông như thép mỏng.
Nó Huy.
Nó Trâu.
Tiếng gáy thứ hai vang lên.
Ngắn.
đủ để mặt đất khựng .
Con Trâu dừng chân giữa trung.
Giữa Sửu và Dậu thù hằn.
Chỉ thứ tự.
Chân trâu hạ xuống - nhưng lệch sang bên cạnh Huy.
Nền đất nứt thành một vệt sâu hình móng guốc.
Giữa hai hốc mắt tối của Trâu, một tia sáng lướt qua trong khoảnh khắc.
Không giận.
Mà là hiểu.
Nó phẩy đuôi.
Quay lưng.
Bước .
Thân hình đen sẫm tan cuối hẻm.
Con Gà thêm một nhịp thở.
Rồi đập cánh, biến mất.
Trong bóng tối.
Một đôi mắt dọc mở .
Rắn Huy.
Rắn lên mặt trăng.
Như thể đang tính chu kỳ.
Rắn :
“Quá sớm… đến lúc ngươi c.h.ế.t.”
Tiếng lột da khô khốc vang lên.
Thấp thoáng xa xa, chiếc đèn l.ồ.ng cá chép như quẩy đuôi rẽ sóng,
Dẫn bé hôm nào đến để trả nợ ân tình, vô thức theo ánh lửa bập bùng dẫn lối
Ngọn nến trong l.ồ.ng đèn run lên cuối.
Ánh sáng nhỏ bé hắt lên gương mặt tái nhợt của Huy.
Cậu bé hốt hoảng gọi .
Hai con chạy .
Họ kéo Huy căn nhà như trải qua bão.
Dọn những viên ngói vỡ.
Đặt lên chiếc phản gần cửa.
Bác sĩ gọi đến.
Ba xương sườn gãy.
Bầm dập tím tái khắp nơi.
May mắn nội tạng vẫn còn nguyên.
Gần sáng.
Đèn l.ồ.ng chỉ còn khung tre.
Ngọn nến tắt.
Người gục đầu bên mép giường.
Đứa trẻ cuộn tròn chân phản, tay vẫn nắm cán l.ồ.ng đèn.
Huy mở mắt.
Ngực đau như đá nghiền.
Cậu vén áo.
Ngay bên cạnh vòng tròn nhạt từng xuất hiện đây…
Một vết bầm mới đang hiện rõ.
Hai đường cong đối xứng.
Một mảng tối ở giữa.
Rõ ràng là đầu trâu.
Không rách da.
in hằn như sắt nung.
Cậu chạm .
Không đau.
Chỉ lạnh.
Cuốn sách trong góc phòng khẽ động.
Trang giấy tự lật.
Mực đậm dần.
“SỬU KHÔNG LẤY MẠNG.
SỬU ĐÁNH DẤU.
KẺ BỊ DẤU - PHẢI GÁNH THỨ MÌNH ĐÃ COI THƯỜNG.”
Huy lâu vết móng guốc ngoài sân.
Ánh nắng chiếu .
nơi đó sáng lên.
Lần đầu tiên kể từ khi chuyện bắt đầu,
cúi đầu thật thấp.
Không vì sợ.
Mà vì đầu tiên nhận
thứ còn lớn hơn cả sự sống và cái c.h.ế.t của chính ..