Trần Huyền Ấn - Phần 1 Linh thú hay hung thú? - PHẦN 1 TẬP 7 - MÓN QUÀ CỦA ÔNG

Nội dung chương có thể sử dụng các từ ngữ nhạy cảm, bạo lực,... bạn có thể cân nhắc trước khi đọc truyện!

Cập nhật lúc: 2026-03-21 08:21:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Nắng rọi qua mái ngói vỡ thành những dải sáng xiên chéo khắp nền nhà.

Người đặt bát cháo nóng xuống bàn.

Đứa trẻ Huy bằng đôi mắt vẫn còn sợ.

Huy dậy chậm rãi.

Ngực đau, nhưng nhăn mặt.

Cậu cúi đầu thật sâu.

“Cảm ơn cô. Cảm ơn em.”

Không hoa mỹ.

Không dài dòng.

Chỉ .

Người xua tay, bảo đó là chuyện nên .

Đứa trẻ dúi tay Huy chiếc khung tre còn sót của đèn l.ồ.ng cá chép.

“Anh giữ .”

Họ rời khỏi sân.

Bóng hai con nhỏ dần cuối hẻm.

Huy lâu.

Một cảm giác bất an len lòng.

Không vì sợ Trâu .

Mà vì đầu tiên hiểu:

Những như họ… thể c.h.ế.t chỉ vì gần .

Căn nhà vỡ nát.

Ngói ngổn ngang.

Vết móng guốc ngoài sân vẫn còn đó, đen sẫm như từng ánh sáng chạm tới.

Huy bắt đầu dọn.

Nhặt từng viên ngói còn nguyên.

Gỡ từng mảnh gỗ.

Xếp .

Chậm.

Kiên nhẫn.

Như đang chuộc với chính ngôi nhà .

Khi leo lên mái để kiểm tra phần xà ngang lệch, tay chạm một vật cứng.

Không gỗ.

Một khe hở nhỏ giữa hai thanh xà.

Giấu kín đến mức nếu mái vỡ, sẽ chẳng ai thấy .

Huy luồn tay .

Kéo một bọc vải dầu cũ.

Tim đập mạnh.

Mở .

Một cuốn sách mỏng.

Giấy ngả vàng.

Không đề tên.

Không hoa văn.

Chỉ vết thời gian và những vệt sậm như từng lật nhiều .

Tim Huy đập mạnh.

“Ông nội…”

Cậu lục tung phòng ông bao nhiêu . Không thấy gì ngoài những cuốn sách cũ nát vô nghĩa.

Thì .

Nó ở đây.

Như một sự sắp đặt.

Như thể ông nội … sẽ một ngày thằng cháu còn đủ thời gian để tìm kiếm nữa.

Huy mở sách.

Bên trong chữ nghĩa mơ hồ.

Là b.út tích quen thuộc.

Rõ ràng. Cứng cáp. Kiệm lời.

Trang đầu chỉ ghi một dòng:

“Người mang Ấn - học cách thở khi học cách g.i.ế.c.”

Huy nuốt khan.

Cuốn sách chia ba phần.

Phần I - Hơi Thở

Không luyện khí mơ hồ.

Là cách điều hòa nhịp tim.

Cách hít sâu giữ trong đan điền.

Cách thở để Ấn nuốt ngược.

Có những đoạn ghi chú:

“Ấn sức mạnh của con. Nó là thứ đang trú ngụ trong con.”

Huy xếp bằng giữa nền nhà đầy gạch vụn.

Hít.

Giữ.

Nén.

Thở thật chậm.

Ban đầu chỉ thấy ch.óng mặt.

Sau một lúc, lòng bàn tay nóng lên.

Ngực trái - nơi Ấn - rung khẽ.

Phần II - Nén Tụ Khí

Không còn là thở.

Mà là ép khí.

Ép tới mức đau.

Dồn khí một điểm.

Tập trung lòng bàn tay, bàn chân, hoặc ngay tại n.g.ự.c.

Có hai kỹ pháp ghi tên rõ ràng:

Phong - dồn khí thành điểm nhọn.

Sát - đẩy khí như gió nén.

Huy thử.

Một luồng khí đẩy tung lớp bụi sàn.

Nhẹ thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tran-huyen-an-phan-1-linh-thu-hay-hung-thu/phan-1-tap-7-mon-qua-cua-ong.html.]

là thật.

Cậu còn là bình thường nữa.

Phần III - Vay Mượn

Trang đầu của phần :

“Con yếu.

Yêu thú mạnh.

mạnh nhất là kẻ mượn mà nuốt”

“Mượn ba phần, còn là .

Mượn năm phần, sẽ tiếng của nó.

Mượn bảy phần… đừng để ai thấy con.”

“Nếu một ngày con phân biệt đó là ý nghĩ của … hãy dừng .”

Huy rùng .

Phần dạy cách mở Ấn một khe nhỏ.

Không giải phóng .

Chỉ đủ để “vay”.

Mượn bản năng.

Mượn tốc độ.

Mượn giác quan.

Không cần g.i.ế.c.

Chỉ cần kết nối.

Một đoạn cuối cùng ghi:

“Trong mười hai, kẻ nhỏ nhất từng vượt kẻ lớn nhất.

Không vì mạnh.

Mà vì hiểu thời khắc.”

Huy dòng đó thật lâu.

Không tiên đoán.

Chỉ là một câu chuyện cổ.

hiểu.

Chuột từng vượt trâu.

Không bằng sức.

Bằng thời điểm.

Nova Hinami

Đêm xuống.

Huy luyện tập đến khi tay run rẩy.

Thở.

Nén.

Phong.

Sát.

Mồ hôi ướt lưng áo.

Đồng hồ treo tường kêu tích tắc.

2 giờ 11 phút.

Huy để ý.

2 giờ 12 phút.

ẦM.

Ngực như móng guốc giẫm nát.

Cơn đau x.é to.ạc từ trong ngoài.

Huy quỵ xuống.

Máu trào lên cổ họng.

Cậu cố nén tiếng kêu.

Cảm giác như thứ gì đó bên trong đang dẫm đạp.

Nghiến răng.

Hít thở.

Theo đúng nhịp trong sách.

càng thở đúng, cơn đau càng sâu.

Đau giảm.

Chỉ kéo dài.

Từng phút như nghiền nát móng trâu vô hình.

Ngoài sân.

Xa xa.

Tiếng gà gáy vang lên.

Lần thứ nhất.

Cơn đau chậm .

Lần thứ hai.

Nhẹ hơn.

Khi ánh sáng đầu tiên lọt qua khe mái vỡ.

Cơn đau biến mất.

Huy bất động.

Mồ hôi lạnh ướt cả nền nhà.

Cậu lên xà nhà trống.

“Ấn chỉ chỉnh đêm trăng tròn cuối thu”

Không ai với điều đó.

Huy .

Nếu phá Ấn.

Cơn đau sẽ tăng lên.

Mỗi đêm.

Mạnh hơn.

Cho đến khi cơ thể chịu nổi.

Huy siết c.h.ặ.t cuốn sách.

G.i.ế.c linh thú.

Không còn là lời đe dọa.

Mà là điều bắt buộc.

Bên ngoài, trời sáng hẳn.

Một cơn gió lướt qua mái nhà vỡ.

Và trong n.g.ự.c Huy - Ấn khẽ nóng lên.

Như đang chờ đợi.

Ở một nơi nào đó trong bóng tối,

tiếng móng guốc đang bước… bỗng khựng .

Loading...