Trao Em Cả Một Đời - Chương 59: Để ý

Cập nhật lúc: 2026-04-03 20:34:46
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lúc đến Lãm Nguyệt Lâu, Ngộ Từ do dự cửa một lát, vì bình thường Phó Tắc Dịch ở nhà cô sẽ phòng một cách bừa bãi.

Ngập ngừng ngoài cửa mấy giây, cuối cùng vẫn quyết định đẩy cửa bước .

ở nhà, trong nhà vẫn sắp xếp hầu quét dọn mỗi ngày nên căn phòng vẫn sạch tinh tươm.

Bước tới tủ trưng bày bộ , cô đặt khay xuống một bên, đó mới mở cửa tủ đặt khay .

Trước khi ngoài, Ngộ Từ liếc sơ qua giá treo đồ bên cạnh cánh cửa chợt sững sờ.

Trên đó treo một chiếc áo vest khoác ngoài màu đen.

Ngộ Từ chau mày thắc mắc, ngày nào bác Thân cũng sẽ dọn dẹp quần áo của Phó Tắc Dịch, ở nhà thì áo khoác treo ở đây .

Đắn đo một hồi, cô vẫn lấy chiếc áo vest xuống khỏi giá treo đồ, về phía phòng trong, thấy rèm che buông xuống.

Cô bước tới nâng một tay lên vén rèm , định mang áo treo tủ đồ bên trong.

Sau đó cô chợt sững vì thấy rèm cửa sổ ở phòng trong đều kéo hết, rèm cửa dày nặng phủ kín căn phòng tối om, nhưng ngọn đèn cung đình phong cách châu Âu đầu giường bật, chiếu sáng Phó Tắc Dịch đang bên mép giường, mặc áo sơ mi xám đậm, cà vạt vẫn còn ngay ngắn cổ áo, gác hai tay lên đùi, ngước lên cô.

Cô ngạc nhiên, chiếc áo khoác tay mới nhận đây là áo mặc về nhà.

Đứng thẫn thờ thật lâu, Ngộ Từ mới ngơ ngác sang: “Anh... Sao về?”

Phó Tắc Dịch cô một hồi mới khẽ cất lời: “Qua đây.”

Ngộ Từ thảng thốt, hai chân di chuyển cực kỳ chậm chạp: “Sao... Sao thế ạ?”

“Tại hôm nay em giận?” Anh ngước lên cô.

Ngộ Từ khựng , rũ mắt về phía .

Xung quanh tối mịt, chỉ ngọn đèn cung đình tỏa ánh sáng vàng ấm, ngửa đầu lên, nét mặt điềm tĩnh nhưng trông nghiêm túc.

Ngộ Từ mím môi: “Em .”

Vừa dứt câu, cánh tay chợt nắm lấy, cổ tay khẽ dùng sức kéo cô lên đùi .

Ngộ Từ chợt căng cứng, cách quá gần khiến thở thuộc về lập tức xâm chiếm khoang mũi, cũng kết thúc tư thế ngẩng đầu cô cúi đầu đầy khổ cực lúc nãy.

lúc , bộ sự chú ý của Ngộ Từ dồn hết cái m.ô.n.g đang đùi .

Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé

Sống lưng cứng đờ, cô chớp mắt, cảm giác như phong ấn yên, chẳng dám động đậy dù chỉ một chút.

“Tại em giận?” Phó Tắc Dịch lặp câu hỏi thứ hai.

Ngộ Từ nuốt nước bọt “ừng ực” mới dám nghiêng nhẹ đầu , khi thấy vẻ nghiêm túc hiện hữu gương mặt , cô khẽ rủ hàng mi cong: “Em xin .”

Một tiếng bé xíu như ngập tràn áy náy hổ thẹn.

Phó Tắc Dịch ngỡ ngàng, ánh nước long lanh lấp lánh hàng mi đang cụp xuống của con gái bé nhỏ trong lòng , thở dài thật khẽ khàng chậm rãi tiến gần hôn lên trán cô.

Lúc giọng dịu dàng hơn đôi phần: “Sao em xin , hửm?”

Ngộ Từ cảm thấy mũi đầy chua xót: “Em nên gây sự vô cớ, em...” Đang dở, cô chợt ngước lên , khi va đôi mắt , câu từ chợt nghẹn bên môi.

nhỉ, rốt cuộc cô đang buồn bực điều gì?

Cuối cùng vẫn bỏ dở công việc để về nhà, rõ ràng bận như thế mà cô còn kiếm chuyện hằn học .

Ngộ Từ dè dặt liếc sắc mặt Phó Tắc Dịch: “Anh... Giận ạ?”

Phó Tắc Dịch cô thật lâu, thừa nhận một cách đầy thẳng thắn: “Ừm.”

Ngộ Từ sững , cô ngờ thừa nhận: “Vậy tại ... Anh giận?”

Đôi mắt lưu luyến nán đáy mắt cô, bộc bạch cảm xúc một cách đầy trực diện: “Tại gặp em bỏ ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trao-em-ca-mot-doi-brwe/chuong-59-de-y.html.]

Ngộ Từ , đơ một hồi mới khẽ rũ mắt: “Em hôm nay cũng đến đó.”

Anh im lặng chờ cô tiếp.

Thoáng chốc, Ngộ Từ c.ắ.n môi, cuối cùng ngẩng đầu lên : “Em hỏi một câu.”

Phó Tắc Dịch nhíu mày, gật đầu: “Ừm.”

“Anh... Trước đây bạn gái ?” Cô lí nhí hỏi.

Phó Tắc Dịch cũng sững sờ bởi câu hỏi của cô, đó mới chợt hiểu cô đang lo nghĩ chuyện gì bèn khẽ cong môi : “Không .”

“Vậy...”

“Bạn học, bạn cấp ba và đại học, cũng là Tô Lăng, nhà cô vốn cũng là gia tộc kinh doanh nhưng gia đình sa sút, năm xưa ơn với nhà họ Phó. Quả thật lúc du học săn sóc cô khá nhiều, nhưng cũng chỉ trong giới hạn giữa bạn bè với thôi, tuyệt đối hành vi nào quá phận. Sự kiện cũng xuất phát từ giao tình cũ, sự nghiệp của cô suôn sẻ mấy, chỉ góp sức trong phạm vi thể để hỗ trợ, chỉ mà thôi.”

Ngộ Từ còn hết câu, Phó Tắc Dịch tiếp lời ngay.

Anh khai báo rõ ràng từ đầu đến cuối, chẳng còn chỗ để cô hỏi tiếp.

Ngộ Từ há môi, phát hiện đúng là còn điểm nghi vấn nào để hỏi tiếp nữa, bỗng dưng thấy hổ thẹn bèn cúi đầu nhỏ: “Ờm.”

Phó Tắc Dịch cô, thật lâu khẽ : “Vậy giờ đến lượt nhé.”

“Hả?” Cô nghi hoặc mặt.

Anh nở nụ thoáng qua, nâng tay lên vuốt tóc con bên tai cô: “Bạn nam xách vali giúp em hôm nay là ai?”

Ngộ Từ hết sững bắt đầu chớp mắt, chậm nửa nhịp mới đang hỏi gì.

“Anh...”

“Phải, để ý.” Cô còn hết đoán trúng, chân thành giãi bày nỗi lòng.

Ngộ Từ hoang mang, đó chợt nhoẻn miệng rộ lên.

“Đồng nghiệp.” Cô trả lời.

“Chỉ thôi ?” Anh hỏi.

Cô cố tình giả vờ suy tư: “À... Chắc là còn theo đuổi em nữa!”

Anh gật đầu: “Vậy lẽ bít cửa .”

Có lẽ thôi hả?

Nghe , Ngộ Từ lập tức đầu , giận đùng đùng chất vấn: “Có lẽ là !”

Phó Tắc Dịch bật , kề sát hôn lên trán cô: “Nếu em còn nguôi giận, sợ sẽ thừa thắng xông lên.”

Anh xong, Ngộ Từ mỉm thật tươi.

“Còn giận nữa ?” Phó Tắc Dịch cũng theo, dịu dàng hỏi.

Cô lắc đầu, chậm rãi tiến sát ôm lấy , gối đầu lên bờ vai vững chắc , thủ thỉ: “Em chỉ nhớ thôi.”

Phó Tắc Dịch : “Gặp vẫn nhớ ?”

Ngộ Từ khẽ đỏ mặt, thẹn thùng giấu nửa gương mặt vai Phó Tắc Dịch, kề sát bên tai thì thầm câu gì đó.

 

 

 

 

Loading...