Trao Em Cả Một Đời - Chương 71: Bạn gái
Cập nhật lúc: 2026-04-06 15:15:46
Lượt xem: 3
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khung trò chuyện khôi phục sự im lặng, lúc mới mỉm đặt điện thoại xuống, ngẩng đầu lên phát hiện nãy giờ ông Văn vẫn đang với gương mặt ánh lên niềm vui.
Thấy ngước lên, ông nâng tách công đạo lên rót tách của : “Thoáng cái hai mươi năm.”
Anh khựng , chậm rãi thực hiện nghi thức đáp lễ của vai vế nhỏ hơn.
Ông Văn đặt tách công đạo xuống, thở dài: “Còn nhớ hồi Tiểu Từ chào đời, ba con bé cầm vò rượu hoa điêu đến chỗ ông nhờ ông chữ lên vò rượu, lúc đó vì đ.á.n.h giá cao ba con bé nên ông nhận lời, hại con bé giận lên cãi với ông dữ dội.”
Nói đến đây, ông Văn hai tiếng bất lực, đó mới từ từ ngẩng đầu lên Phó Tắc Dịch, nụ dần phai nhạt.
“Ba cháu...” Ông Văn ngập ngừng: “Là nỗi day dứt khó nguôi của nhà họ Phó, ông... Cũng từng cho rằng đời của ba cháu, lẽ nhà họ Phó sẽ còn hậu duệ đáng gờm nào nữa. Lúc đó cháu còn nhỏ nên chắc cũng chẳng nhớ, rằng thuở cháu lên năm, sự nghiệp của Phó thị ở nước ngoài chịu đòn giáng nặng nề, hội đồng quản trị gần như tan đàn xẻ nghé, khi ba cháu còn trẻ hơn cả tuổi cháu tiếp nhận Phó thị, thế mà vẫn đủ sức một tay xoay chuyển càn khôn, vực dậy cơ nghiệp. Quả thật tài trí lẫn thủ đoạn thương trường của nó khiến kính nể.”
Phó Tắc Dịch gì, chỉ lặng lẽ ông Văn.
Kể đến đây, ông Văn chợt buồn bã, hiếm khi khóe mắt đỏ hoe: “Chắc cháu vẫn luôn oán trách ông vì suốt bao năm qua ông từng công nhận cháu, lúc nào cũng thấy lẽ cả cháu sẽ phù hợp quản lý sản nghiệp Phó thị hơn cháu, ông cũng xin thừa nhận đúng là ông thiên vị, chỉ vì thằng bé là con trai của bạn cũ ông.”
“ Tắc Dịch , trong bao con cháu của nhà họ Phó, ông yêu thương và đ.á.n.h giá cao nhất vẫn là ba cháu, mấy năm qua đối xử tệ bạc với cháu, là ông với nó.”
“Thật khi xảy chuyện, ba cháu từng đưa cháu đến nhờ vả, dặn dò ông hãy bảo ban, dạy dỗ cháu. Những năm nó và cháu rời xa, ông vẫn thường nghĩ, những lời lẽ khiêm nhường thoạt chỉ như lời của bậc ba bình thường nó năm , liệu đang dự báo mệnh , trong một thoáng vô hình, nó trải sẵn đường lui cho cháu từ lâu.”
“Là ông , gặp ở Hoàng Tuyền, ông còn mặt mũi gì nữa.”
Đôi mi của Phó Tắc Dịch khẽ run rẩy, rũ mắt trong tách : “Ông nặng ạ, ba sẽ trách ông , và tất nhiên là cháu cũng thế.”
Ông Văn nặng nề thở dài, vành mắt ẩm ướt: “Thật , cả của cháu cũng là một đứa trẻ khổ.”
Nói xong, ông khẽ thở phào như trút gánh nặng: “Thôi, hao tâm cả một đời, đến cuối cùng vẫn chẳng con cái để nương tựa, đến tận lúc c.h.ế.t của Tiểu Từ vẫn thể tha thứ cho ông.”
Nói xong, ông Văn : “Sau xuống âm phủ, quả thật ông là một kẻ tội đồ thể chối cãi.”
Sau đó, ông ngước lên chằm chằm Phó Tắc Dịch, mấy giây mới khẽ gọi tên : “Tắc Dịch.”
Phó Tắc Dịch đáp lời, lặng lẽ ông .
“Ông tin cháu sẽ giống ba , bảo vệ Phó thị, cũng bảo vệ bộ cơ nghiệp tổ tiên nhà họ Phó để .”
Dứt câu, Phó Tắc Dịch chợt sững sờ.
“Hãy đối xử với Tiểu Từ, nắm tay đồng hành cả đời, đừng phụ lòng .”
Anh thoáng ngỡ ngàng khẽ nhếch môi , gật đầu hứa hẹn: “Vâng.”
*
Buổi chiều Ngộ Từ rảnh rỗi gì , trời bên ngoài xám xịt như sẽ tuyết rơi bất kỳ lúc nào.
Cô ườn giường nghịch điện thoại, mấy giờ Phó Tắc Dịch mới về nhưng dám hối thúc , chỉ thể nghịch điện thoại chốc chốc liếc đồng hồ.
Cuối cùng thấy chịu nổi thật mới buông điện thoại xuống, định ngủ một lát.
một khi , cô quên mất giờ giấc.
Phó Tắc Dịch dùng bữa với ông Văn xong trở về công ty thêm chuyến nữa mới tìm Ngộ Từ.
Team chuyên làm truyện linh dị, mọi người hãy theo dõi để cập nhật các chương mới một cách nhanh nhất nhé
Hôm nay tuyết ngừng rơi, nhưng dự báo thời tiết bảo tối nay vẫn sẽ một trận tuyết nhỏ.
Trên đường lái xe về, thấy bên đường một cô gái bán hoa.
Hôm nay là Giáng sinh, còn tuyết rơi lạnh giá, mang đậm khí lễ hội.
Anh sạp hoa ven đường một lát.
Trước đây sống hơn mười năm ở nước ngoài, mỗi dịp lễ phương Tây, điều nhớ nhất vẫn là bữa cơm gia đình sum vầy của lễ tết truyền thống quê hương , về nước, tưởng nỗi nhớ nhung sẽ tan biến, nào ngờ nó vẫn âm thầm theo từng phút từng giây.
Từ đó mới hiểu thứ nhớ mong lễ tết, mà là ấm đoàn viên lúc quây quần bên gia đình, năm tháng dần trôi, cũng dần học cách quen với nỗi nhớ .
mới nãy, nếu thấy bó hoa Giáng sinh trưng bày sạp hoa, thậm chí còn chẳng nhớ hôm nay là lễ Giáng sinh.
Nghĩ , mỉm hạ cửa sổ xe xuống, châm một điếu t.h.u.ố.c kẹp trong tay đưa ngoài cửa sổ, lặng lẽ hút hết nửa điếu mới mở cửa xuống xe.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trao-em-ca-mot-doi-brwe/chuong-71-ban-gai.html.]
Cô gái bán hoa xổm bên sạp hoa, xoa hai bàn tay đeo bao tay cho đỡ lạnh, thấy đến lập tức híp mắt dậy hỏi: “Chào , mua hoa ạ?”
Anh gật đầu: “Vâng.”
Cô gái chỉ sạp hoa bên cạnh: “Anh cứ xem xem mua hoa nào, chọn xong thể gói miễn phí cho luôn.”
Anh lướt sơ qua những bông hoa sạp hàng, đó nán một thùng hoa nọ, khẽ hỏi: “Đó là hoa gì thế?”
“Hoa rum trắng.” Cô gái trả lời, lập tức giới thiệu: “Anh mua tặng bạn gái ạ? Ý nghĩa của hoa rum trắng là tình yêu thủy chung đổi, tượng trưng cho một mối tình thành kính và thuần khiết.”
Phó Tắc Dịch khẽ khựng .
Đây là đầu tiên thấy từ “bạn gái”, thế là khẽ cong môi mỉm, gật đầu đồng ý: “ lấy.”
Cô gái rộ lên: “Được ạ, để gói giúp .”
Anh mỉm gật đầu: “Được, cảm ơn.”
Cô gái nụ môi sững trong phút chốc, gò má thoáng ửng hồng nhưng vội vàng cúi đầu lấy hoa.
Lúc Phó Tắc Dịch về đến chung cư, Ngộ Từ vẫn ngủ dậy, nhập mật mã nhà mới phát hiện nhà vẫn tối om, rèm cửa kéo kín kẽ.
Đoán cô đang ngủ nên vội bật đèn.
Tạm thời mắt kịp thích nghi với bóng tối, ở cửa một lát mới nhà.
dù cẩn thận thế nào, vẫn va ghế lúc đang .
Tiếng “cọt kẹt” vang lên, động tác của cũng khựng theo, giường cũng vang lên tiếng trở .
Sợ cô hoảng sợ nên cất lời , giọng điệu cực kỳ nhẹ nhàng: “Là .”
Ngộ Từ ngủ say sưa, mơ màng lẩm bẩm: “Anh về ạ?’
Một giọng mềm mại dẻo ngọt chợt thấy tim tan chảy, khẽ đáp: “Ừm.”
Sau đó chậm rãi bước tới xổm bên cạnh giường, thò một tay che mắt cô, tay còn vặn mở đèn đầu giường: “Chói mắt, chút nữa hẵng mở mắt .”
Người giường khẽ gật đầu.
Ý thức dần khôi phục, Ngộ Từ chợt ngửi thấy hương hoa dịu nhẹ, chun mũi ngửi thêm vài kéo bàn tay che mắt xuống, đầu qua.
Thấy bó hoa rum trắng trong lòng , cô bèn thật tươi, lăn về phía mép giường dang tay ôm chầm lấy .
Anh ở bên ngoài về, áo khoác vẫn còn vương lạnh.
Cô cọ mặt lòng : “Sao mua hoa thế?”
Phó Tắc Dịch khẽ cong môi : “Gặp một cô gái bán hoa bên đường...”
“Thấy trời lạnh quá, đành lòng để chịu lạnh bên ngoài nữa nên mua hết chứ gì?”
Anh còn hết, Ngộ Từ giữ nguyên tư thế trong lòng ngẩng đầu lên, tiếp lời ngay đó.
Anh : “Không .” Anh hôn lên trán cô: “Phải là mua cho bạn gái.”
Nghe xong Ngộ Từ sững sờ, ngước lên cũng theo: “Ỏ, bạn gái.”
Đây là đầu tiên cô thốt từ , một cảm giác lạ.
Anh rũ mắt cô mỉm lặp : “Ừm, bạn gái.”