TRINH SÁT CỔ ĐẠI: ĐỘC VỊ TÂM XÀ - 35 (KẾT)

Cập nhật lúc: 2026-05-08 10:03:44
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

CHƯƠNG 35: THIÊN ĐỊA GIAO HÒA, NHẤT TUYẾN ĐỒNG HÀNH

Kinh thành những ngày đầu thu đến nao lòng. Sau cơn bão táp quét qua cung đình và những cuộc thanh trừng đẫm m.á.u, bầu khí dường như cũng trở nên thanh khiết hơn. Nắng vàng như rót mật lên những mái ngói rêu phong của phố thị, tiếng rao hàng vang vọng khắp các ngõ nhỏ, báo hiệu một thời kỳ thái bình thịnh trị thực sự bắt đầu.

giữa sự phồn hoa , vẫn những góc tối để đời mà răn .

Dưới chân cầu đá cũ nát dẫn ngoại thành, một bóng gầy guộc, rách rưới đang co quắp giữa đống rơm khô. Bộ quan phục gấm vóc ngày nào giờ chỉ còn là những mảnh giẻ rách bám đầy bùn đất và mùi hôi hám. Đó là Lục Đình. Hắn c.h.ế.t, Tạ Trầm giữ lời hứa với Tô Vãn (Tống Nghi) là để sống, nhưng cái giá trả còn đắt hơn cả cái c.h.ế.t.

"Một đồng... xin các vị... một đồng mua bánh bao..." Lục Đình lảm bẩm, đôi mắt lờ đờ vô hồn.

Một đứa trẻ ngang qua ném xuống một chiếc bánh màn thầu vỡ. Lục Đình vồ lấy, nhưng vì ăn, ngẩn ngơ, dùng ngón tay bẩn thỉu vẽ những con chi chít xuống nền đất cát.

"Nợ mười vạn... tám vạn... sai ... logic sai ..." Hắn vẽ hì hì, nước mắt chảy dài gương mặt nhem nhuốc. Hắn hóa điên . Kẻ từng coi thường tiền bạc và dùng quyền lực để bóp nghẹt mạng , nay sống trong sự bố thí và những con ảo tưởng.

Tống Nghi khi ngang qua cổng thành thoáng thấy bóng dáng . Cô dừng , cũng thương hại. Cô chỉ khẽ chỉnh tấm Kim Bài Miễn T.ử bên hông, tự nhủ: Trong toán học trong cuộc đời, khi ngươi đặt sai biến đầu tiên là 'lương tâm', thì kết quả cuối cùng chắc chắn sẽ là một con tròn trĩnh.

Trong lúc đó, tại phủ Thượng thư của Tô Hoài, khí rộn ràng một niềm vui khác biệt. Hôm nay là ngày đại hỷ của A Thất và Tiểu Đào.

Sân phủ trang hoàng đỏ rực. A Thất hôm nay vận bộ hỷ phục, khuôn mặt vuông chữ điền đỏ gay vì uống rượu và vì ngượng nghịu. Gã hộ vệ vốn chỉ đến đao kiếm, nay Tiểu Đào với vẻ lúng túng như gà mắc tóc.

Tiểu Đào mặc bộ áo cưới thêu hoa mẫu đơn, gương mặt lém lỉnh thường ngày giờ đây e lệ lớp khăn voan mỏng. Cô bé quên giấu một "vũ khí đặc biệt" trong tay áo—chiếc thìa bạc mà Tống Nghi tặng để "thử độc trong cơm gia đình".

"A Thất, nhớ đấy!" Tiểu Đào lạy chén rượu giao bôi thì thầm. "Sau nếu dám nhát gan để em bảo vệ, hoặc dám lén kỹ viện như mấy lão quan , em sẽ cho thế nào là 'logic của tấm thớt'!"

A Thất vội vàng gật đầu như bổ củi, tay siết c.h.ặ.t t.a.y vợ: "Tiểu Đào, em yên tâm! Anh thề với Vương gia , cả đời chỉ hộ vệ cho riêng em thôi. Với ... sợ ma, cũng em cùng mới dám!"

✧ Tịch Mặc Tĩnh Du ✧Viết vài dòng, kể vài chuyện,
để những trang chữ không quá cô đơn.

Tiếng của quan khách vang dội cả một vùng phố. Tô Hoài ở ghế chủ tọa, vuốt râu mỉm mãn nguyện. Ông về phía cửa phủ, nơi hai bóng ngựa đợi sẵn từ lâu. Ông , con gái ông thuộc về căn phòng thêu thùa, cô thuộc về những dặm dài của sự thật.

Tại cửa thành phía Tây, mặt trời bắt đầu ngả bóng về phía những rặng núi xa xôi.

Tống Nghi đổi y phục tiểu thư rườm rà. Cô mặc một bộ nam trang gọn gàng màu t.ử đinh hương, mái tóc b.úi cao đơn giản, đôi mắt sáng quắc đầy vẻ phấn khích. Sau lưng cô là một chiếc gùi nhỏ chứa đủ loại dụng cụ: từ kính hiển vi sơ khai bằng thủy tinh thạch , túi bột hóa học cho đến bộ d.a.o mổ bằng thép tinh luyện.

Tạ Trầm đợi bên cạnh con hắc mã uy phong. Hắn còn mặc long bào chiến giáp, chỉ là một bộ trường bào đen tuyền, trông thanh thoát như một vị tiên nhân nhưng vẫn toát lên uy vũ của một bậc đế vương ngai.

"Xong chứ, nàng cố vấn của ?" Tạ Trầm hỏi, nụ dịu dàng chỉ dành riêng cho cô.

"Xong ! Ta để cho cha một bảng 'quy tắc quản lý tài chính' mới, đảm bảo kẻ nào dám tham ô mắt ông nữa." Tống Nghi lém lỉnh nhảy lên ngựa, động tác dứt khoát như một trinh sát thực thụ. "Vương gia, ngài chuẩn tâm lý ? Hành trình lụa là gấm vóc, chỉ x.á.c c.h.ế.t và những âm mưu thôi đấy."

Tạ Trầm thúc ngựa tiến sát , tay nắm lấy dây cương của nàng: "Có nàng ở , nơi đó là hoàng cung của . Đi thôi, ở vùng Quan Ngoại đang một vụ án ' đầu' khiến quan địa phương mất ăn mất ngủ đấy."

"Người đầu ?" Mắt Tống Nghi sáng lên. "Thú vị đấy! Để đoán nhé, chắc chắn là thủ thuật khúc xạ ánh sáng hoặc một loại chất phân hủy mô nhanh. Đi thôi! Đừng để cái xác đó chờ lâu!"

Hai con ngựa phi nước đại khỏi cổng thành, bỏ lưng những bức tường cung đình cao v.út đầy rẫy những ký ức đau thương. Họ hướng về phía chân trời rực rỡ, nơi sự thật đang chờ bóc tách.

Nhiều năm đó, khắp các dặm dài của đại lục, dân vẫn truyền tai về một cặp đôi kỳ lạ. Một đàn ông lạnh lùng với thanh kiếm đối thủ, và một cô gái lém lỉnh thể bắt " c.h.ế.t cất tiếng ".

Họ đến , những oan khuất mười năm hóa giải đến đó. Họ cần tước vị, cũng chẳng cần vinh hoa. Tấm Kim Bài Miễn T.ử của Tống Nghi trở thành nỗi khiếp sợ của những quan tham và là niềm hy vọng của những kẻ thấp cổ bé họng.

Dưới ánh trăng thanh bình của một vùng biên viễn, Tống Nghi bên đống lửa, mài d.a.o mổ lém lỉnh Tạ Trầm đang nướng vịt cho :

"Vương gia, ngài thấy ? Logic của thế giới thực đơn giản. Kẻ ác dù giấu kín đến cũng sẽ để dấu vết, cũng như ngài... dù cố tỏ lạnh lùng đến thì cũng giấu mùi vịt nướng quá tay !"

Tạ Trầm bật , đặt miếng thịt vịt ngon nhất bát của nàng: ", logic của đơn giản: Cả đời , chỉ phục tùng một vị quan tòa duy nhất là nàng."

Gió đêm thổi qua thảo nguyên, mang theo tiếng trong trẻo của Tống Nghi hòa tiếng tơ trúc của trần gian. Công lý thực thi, tình yêu nở hoa, và hành trình của "Cặp đôi thám t.ử" vang danh bờ cõi sẽ còn tiếp những chương rực rỡ ánh sáng của sự thật.

Nếu câu chuyện khiến bạn rung động, hãy tiếp tục ở . Vì phía vẫn còn nhiều câu chuyện khác đang chờ bạn khám phá.

Cảm ơn bạn cùng câu chuyện . Và nếu bạn , hãy cùng bước sang một câu chuyện khác.

Các bạn thể tìm tên “Tịch Mặc Tĩnh Du” hoặc tên truyện để tiếp nha.

 

PHẢN DIỆN CHƯA CHẾT, TA VẪN LÀ PHÚ BÀ

Ta là một biên kịch vàng, chuyên trị những kịch bản phản diện thê t.h.ả.m. Vừa đóng máy bộ phim đại bạo, kịp nhận tiền bản quyền thì một chiếc đèn chùm tiễn về nơi chín suối.

Mở mắt , thấy đang đội hỷ phục đỏ rực, xung quanh nồng nặc mùi t.h.u.ố.c bắc. Hệ thống báo: Ta xuyên vai Thẩm Nhất Ninh – vợ lẽ "xung hỉ" cho đại phản diện Phó Cửu Tiêu.

Theo kịch bản : Đêm nay Phó Cửu Tiêu c.h.ế.t, ngày mai nam chính đ.â.m một nhát xuyên tim vì tội "tiếp tay cho giặc".

Nhìn gã đàn ông trai như thần c.h.ế.t đang thoi thóp giường, tát một cái cho tỉnh táo hạ quyết tâm: "Phó Cửu Tiêu, ngươi phép c.h.ế.t. Vì ngươi c.h.ế.t, vẫn là Nhiếp Chính Vương phi phú bà. Ngươi mà c.h.ế.t, bốc vác cho nam chính ?"

Thế là, lóc đợi c.h.ế.t, bắt đầu dùng bàn tính để bình định giang sơn. Nam chính chính nghĩa? Ta dùng tiền mua sạch lương thảo của . Nữ chính sen trắng? Ta dùng vàng đè c.h.ế.t sự thanh cao của ả.

Đến khi Phó Cửu Tiêu hồi phục, bóp cổ hỏi: "Ngươi cứu vì yêu ?" Ta thản nhiên đẩy tay : "Yêu đương gì tầm , cứu ngươi vì ngươi là cái 'mỏ vàng' duy nhất của !"

Phó Cửu Tiêu: "..."

CHƯƠNG 1: TÂN NƯƠNG XUNG HỶ, MỞ MẮT THẤY QUAN TÀI

Ánh đèn flash nháy liên hồi nhức mắt. Tiếng micro rít lên từng hồi ch.ói tai, cùng với đó là giọng sắc lẹm của một phóng viên nữ đang chĩa thẳng mặt :

"Thưa biên kịch Thẩm, trong bộ phim Định Mệnh Nghịch Chuyển đóng máy, tại để nhân vật phản diện Phó Cửu Tiêu một kết cục t.h.ả.m khốc đến thế? Hắn thuộc hạ phản bội, c.h.ế.t trong cô độc, ngay cả vợ lẽ cưới về cũng vùi thây theo. Cô thấy như là quá tàn nhẫn với chính 'đứa con' tạo ?"

Ta khẽ điều chỉnh gọng kính, nở một nụ công nghiệp chuẩn mực nhất, nhàn nhạt đáp:

"Tàn nhẫn? Trong thế giới của , logic luôn tình cảm. Kẻ ác dù si tình quyền thế đến , một khi sai đường thì trả giá. Đó là tàn nhẫn, đó là sự công bằng. Phó Cửu Tiêu c.h.ế.t thì nam chính Tần Chính mới thể lên ngôi, thiên hạ mới thái bình. Kết cục của định sẵn ngay từ dòng đầu tiên đặt b.út ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/trinh-sat-co-dai-doc-vi-tam-xa/35-ket.html.]

Vừa dứt lời, một tiếng rắc kinh hoàng vang lên đỉnh đầu. Ta ngước mắt lên, chỉ kịp thấy chiếc đèn chùm pha lê khổng lồ nặng hàng tấn đang tách khỏi trần nhà, lao thẳng xuống như một con quái vật.

Ý nghĩ cuối cùng xẹt qua đại não lúc đó là: Mẹ kiếp, cái khách sạn năm dùng hàng rởm ? Mình còn nhận khoản tiền bản quyền cuối cùng cơ mà!

...

"Nương t.ử... nương t.ử, đừng dọa nô tỳ, tỉnh !"

Tiếng sướt mướt xen lẫn tiếng gió lùa qua khe cửa khiến nhức đầu kinh khủng. Ta cố gắng cử động ngón tay, cảm giác đầu tiên là sự nặng nề của lớp vải vóc dày cộm.

Ta gắng gượng mở mắt. Một màu đỏ rực đập thẳng nhãn cầu.

Đỏ của khăn trùm đầu bằng lụa thượng hạng rủ xuống hai bên. Đỏ của đôi nến long phụng to bằng bắp tay đang cháy lập lòe. Và đỏ của chữ "Hỷ" to tướng dán cửa sổ gỗ chạm khắc cầu kỳ.

Ta ở bệnh viện. Ta cũng c.h.ế.t.

Ta xuống tay . Đôi bàn tay vốn thô ráp vì gõ bàn phím nhiều năm giờ đây trắng nõn, thon dài, móng tay sơn đỏ rực rỡ. Trên là bộ hỷ phục tầng tầng lớp lớp, thêu chỉ vàng tinh xảo nhưng nặng đến mức khiến hụt .

"Thanh... Thanh Trúc?" Ta vô thức gọi tên một nhân vật trong đầu .

Tiểu nha đang quỳ bên cạnh sững sờ, rống lên: "Tiểu thư! Người tỉnh ! Tạ ơn trời đất, tạ ơn Bồ Tát! Người ngất nô tỳ cứ ngỡ..."

Nhìn khuôn mặt tròn trịa, đôi mắt sưng mọng vì của con bé, lòng chùng xuống một nhịp. Ta nhận . Đây chính là nha cận của Thẩm Nhất Ninh – nhân vật nữ phụ đoản mệnh trong kịch bản của .

Dựa kinh nghiệm mười năm lăn lộn trong giới biên kịch, hít một thật sâu để giữ bình tĩnh. Ta xuyên . Xuyên đúng đêm tân hôn kinh hoàng mà chính miêu tả bằng những từ ngữ lạnh lùng nhất.

Ta đang ở phủ Nhiếp chính vương. Chồng là Phó Cửu Tiêu – kẻ mà mười phút khẳng định là " c.h.ế.t để thiên hạ thái bình".

"Bây giờ là giờ nào?" Ta khàn giọng hỏi.

"Bẩm tiểu thư, qua giờ Hợi ạ." Thanh Trúc lau nước mắt, run rẩy . "Bên ngoài... bên ngoài các quan khách về hết. Quản gia Vương gia bệnh nặng tái phát, thể lễ bái đường, nên đưa thẳng đây..."

Ta khẩy trong lòng. Bệnh nặng tái phát? Không, là hạ độc.

Theo đúng kịch bản, đêm nay là đêm Phó Cửu Tiêu trúng liều độc cuối cùng của "Đoạn Trường Thảo". Hắn sẽ liệt giường, thở đứt quãng, và chỉ ba ngày nữa thôi, nam chính Tần Chính sẽ mượn danh nghĩa "diệt trừ bạo chúa" để dẫn quân đ.á.n.h úp phủ Nhiếp chính vương.

Khi đó, Thẩm Nhất Ninh – kẻ chân ướt chân ráo gả vợ lẽ "xung hỷ" – sẽ binh lính đ.â.m c.h.ế.t ngay tại căn phòng .

Ta dậy, gạt phắt cái khăn trùm đầu xuống đất. Đống trang sức vàng ròng đầu nặng trịch khiến cổ đau nhức, cũng chẳng ngại ngần mà tháo bớt , ném lên bàn trang điểm.

"Tiểu thư! Người... tự ý vén khăn! Lão phu nhân sẽ mang điềm gở, cả đời chồng sủng ái..." Thanh Trúc hốt hoảng lao đến ngăn cản.

Ta xoay , thẳng mắt con bé, giọng lạnh như băng: "Sủng ái? Thanh Trúc, em quanh đây xem, chỗ nào giống một phòng tân hôn ? Hay giống một cái nhà xác hơn?"

Thanh Trúc sững sờ, theo hướng tay .

Căn phòng rộng lớn, xa hoa, nhưng khí lạnh lẽo thấu xương. Mùi nến thơm át nổi mùi t.h.u.ố.c bắc nồng nặc và mùi t.ử khí thoang thoảng. Ngoài , tiếng gió hú qua kẽ lá như tiếng than.

Đây phòng cưới, đây là nơi chuẩn cho một đám tang.

Ta bước về phía bức bình phong bằng ngọc thạch. Trên chiếc giường gỗ sưa chạm trổ tinh vi, một đàn ông đang đó, nhúc nhích.

Ta nín thở, tiến gần.

chuẩn tâm lý, vẫn vẻ của Phó Cửu Tiêu cho kinh ngạc. Trong kịch bản, mô tả là: "Vẻ ngoài như trăng sáng đỉnh núi tuyết, thanh lãnh nhưng kiêu ngạo, dù trong vũng m.á.u vẫn toát phong thái của bậc đế vương".

Thực tế còn tàn khốc hơn. Làn da trắng bệch, gần như trong suốt, để lộ những mạch m.á.u xanh nhạt. Đôi môi vốn đỏ hồng giờ chuyển sang màu tím đen tái dại. Lông mi dài, rủ xuống tạo thành một vệt bóng tối gò má hốc hác.

Hắn , nhưng cái đang tàn héo.

"Phó Cửu Tiêu," khẽ gọi, giọng nhỏ đến mức chỉ thấy. "Ta vốn định ngươi c.h.ế.t để bàn đạp cho nam chính. bây giờ đổi ý ."

Ta đưa tay lên, áp l.ồ.ng n.g.ự.c . Nhịp tim yếu ớt, chậm chạp, như một ngọn đèn gió thể tắt bất cứ lúc nào.

Ta vốn là kẻ thực dụng. Ở thế giới hiện đại, kịch bản vì tiền. Ở thế giới , sống vì... càng nhiều tiền hơn.

Nếu Phó Cửu Tiêu c.h.ế.t, là "vợ lẽ của phản diện", kết cục chỉ một con đường c.h.ế.t hoặc lãnh cung cả đời. Nếu Phó Cửu Tiêu sống, chính là cái khiên vững chắc nhất, là cái mỏ vàng bao giờ cạn để tự do tự tại ở thời đại .

"Thanh Trúc, đây." Ta trầm giọng lệnh.

Con bé run rẩy bước tới: "Tiểu thư... cần gì ạ?"

"Nghe cho kỹ đây. Từ giây phút , mạng của và em đều buộc c.h.ặ.t đàn ông giường . Hắn sống, chúng vinh hoa phú quý. Hắn c.h.ế.t, em và sẽ quấn chiếu mang bãi tha ma."

Thanh Trúc sợ đến mức ngã quỵ xuống sàn: "Tiểu thư... đừng dọa nô tỳ..."

"Ta dọa em. Bây giờ, lấy cho một bát nước muối thật đặc. Nhớ kỹ, tự tay em , để bất kỳ ai trong phủ chạm . Nếu ai hỏi, cứ bảo là dùng để rửa mặt cho tỉnh táo."

Ta bóng lưng Thanh Trúc chạy , Phó Cửu Tiêu.

Ánh nến bập bùng chiếu lên khuôn mặt , nửa sáng nửa tối. Ta , trong bóng tối của phủ Nhiếp chính vương , hàng chục đôi mắt đang chằm chằm căn phòng , đợi trút thở cuối cùng.

Quản gia Chu Phước, đám cơ đang lăm le chiếm tài sản, và cả những kẻ tay trong của nam chính Tần Chính... tất cả đều đang đếm ngược thời gian.

Ta khẽ nhếch môi, một nụ mà nếu đồng nghiệp cũ của thấy, họ sẽ sắp kẻ gặp hạn.

"Phó Cửu Tiêu, ngươi nên thấy may mắn vì ' đẻ' của ngươi xuyên đây. Ta cho ngươi một kết thúc t.h.ả.m hại giấy, thì nay, sẽ cho ngươi một cuộc đời rực rỡ ánh mặt trời. tất nhiên... thù lao cho việc sẽ rẻ ."

Ta xuống cạnh giường, thản nhiên nắm lấy bàn tay lạnh ngắt của , bắt đầu nhẩm tính trong đầu danh sách những kẻ cần thanh trừng đầu tiên.

Kịch bản của , từ giờ phút , chính thức đổi tên.

Loading...