Trò chơi Thiên tai: Dẫn dắt toàn nhân loại sống sót đến cùng - Chương 129

Cập nhật lúc: 2026-04-25 10:43:17
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Như chỉ cần đầy năm tiếng đồng hồ, Sơ Lăng Nhất là thể thu hoạch .”

 

Cô chỉ cần bỏ 200 phần gỗ, 100 phần than củi, và 8 viên đá hỏa tinh là .

 

Lò nung khác thì bật lên bỏ 370 phần đá vôi, an bài xong đống quặng hôm nay mang về, Sơ Lăng Nhất tự tìm lấy một tấm vải bố, lau cho Thiên Chúc.

 

Chỉ tiếc là vải bố khả năng thấm nước , còn bằng Thiên Chúc tự l-iếm lông hiệu quả nhanh hơn.

 

bò bên cạnh lò lửa tận hưởng nhiệt độ dễ chịu, xua tan cái lạnh , và sấy khô chỗ nước .

 

Nhìn cảnh tượng mắt, Sơ Lăng Nhất suy nghĩ:

 

“Ngày mai nhất định vẫn tiếp tục đào quặng.”

 

Không thể để Thiên Chúc ngày mai như thế .

 

Vậy cô thấy nhất là chuẩn cho Thiên Chúc và Nguyệt Tuyết mỗi con một chiếc áo tơi lớn và một cái nón lá, khoác lên thì lo chuyện dầm mưa nữa.

 

đó nghĩ , thế còn đám cừu nhỏ của cô thì ?

 

Sơ Lăng Nhất quyết định liên hệ với chơi [Triết Nguyệt Chử Tửu] , một cho cô tám cái nón lá, đều là loại to.

 

Đến lúc đó buộc cho mỗi con cừu nhỏ một cái nón lá lớn, che mưa hiệu quả cứ gọi là cực đỉnh.

 

Chỉ là cái đeo nón lá lớn thì trông giống như con rùa đeo mai .

 

Còn về chuyện khi Sơ Lăng Nhất giao dịch với [Triết Nguyệt Chử Tửu], mặc dù chơi đồng ý nhanh, dù giao dịch lớn như , cũng sẽ từ chối .

 

[Triết Nguyệt Chử Tửu] vẫn cảm thấy kỳ lạ và thắc mắc:

 

“Đại lão cần nhiều nón lá như gì?”

 

Cũng giống như mua bán .

 

“Người gì mà nón lá cũng tích trữ nhiều thế ?

 

Cho dù là một tuần phiên đeo, cũng cần thiết mua tới tám cái chứ.”

 

tò mò, chẳng lẽ là đại lão một đeo ?

 

Cô nhíu mày, đối với ý nghĩ chợt nảy trong đầu thì thấy đồng tình, nhưng hẳn là đồng tình.

 

Bởi vì Sơ Lăng Nhất đặc biệt dặn cô, nón lá là loại siêu đại.

 

Mà kích thước căn bản phù hợp với kích thước đầu của con bình thường, ít nhất là cùng kiểu dáng với cái mà cô bán cho Sơ Lăng Nhất.

 

[Nhất Lăng]:“Tỷ đừng suy nghĩ nhiều, cái mục đích sử dụng khác.”

 

Cô nhất thời cũng thể sắp xếp ngôn ngữ để rõ nguyên do cho [Triết Nguyệt Chử Tửu] hiểu.

 

Nếu là cô chỉ mua nón lá cho lũ cừu nhỏ của thôi, vẻ cũng kỳ quái.

 

[Triết Nguyệt Chử Tửu]:“Được , tối nay sẽ chuyên tâm đồ cho Nhất Lăng đại lão .”

 

Giỏ trúc trung cấp3 và nón lá lớn8, đơn hàng lớn như nhiều , đủ cho cô bận rộn cả đêm .

 

[Triết Nguyệt Chử Tửu]:“Đại lão nấu ăn giỏi, là các nguyên liệu giao dịch khác dùng một bữa tối, và gỗ thông lửa*140 để giao dịch .”

 

[Nhất Lăng]:“Được.”

 

Sơ Lăng Nhất giải quyết xong chỗ liền cơm tối, chờ cơm xong thì theo thông lệ chia cho những chơi hẹn với cô.

 

Dùng gà trĩ núi cấp hai, gà luộc, kết hợp với nước chấm tự tay pha, mùi vị cực kỳ ngon!

 

Chính cô và cha cùng với La Chỉ Khanh đều ăn ngon hơn một chút, Chung Thanh Vị cũng tính trong đó.

 

Buổi trưa ăn thịt hổ cấp bốn, lúc đó cách đơn giản, mà Sơ Lăng Nhất cắt thịt hổ thành từng dải nhỏ.

 

Kết hợp với gạo nếp thu hoạch đó, dùng bộ bột gạo từ gạo nếp đó, mỗi dải thịt hổ đều bao phủ bởi lớp bột .

 

Còn cho thêm khoai tây cắt khối, cùng hấp nấu, bếp nấu cơm gạo tre, đợi đến khi nồi thịt chưng bột lò, mùi thơm bay khắp nhà.

 

Buổi trưa thịt hổ tăng tấn công +12 điểm, mà buổi tối thêm khoai tây gia nhập biến thành +13.

 

Chỉ trong một ngày, tăng thêm hai mươi lăm điểm tấn công, Sơ Lăng Nhất khỏi cảm thán thịt hổ quá đáng giá.

 

Chỉ tiếc là nhiều nhất ăn thêm hai bữa nữa là hết.

 

Tiếp theo đến thời gian nghỉ ngơi yêu thích của cô - đó là lên màn hình công khai để hóng hớt.

 

trong màn hình công khai đến buổi tối tiện ngoài, liền đủ loại chơi ngoi lên chia sẻ tin tức.

 

Cũng từ nam chí bắc trò chuyện với , gây đủ loại trò .

 

Ví dụ như bây giờ là giờ ăn, ít ở đó hỏi ăn gì, liền khởi xướng một cái đầu đề kỳ quái.

 

[Tiên Sinh Bạch Kiêu]:“Canh hồ tiêu sẽ phù hộ mỗi đứa trẻ Hà Nam.”

 

[Tịch Dương Hề Hạ]:“Gà ba chén sẽ phù hộ mỗi đứa trẻ Giang Tây.”

 

[Nhan Yên]:“Lừa nhục hỏa thiêu sẽ phù hộ mỗi đứa trẻ Hà Bắc.”

 

[Ôn Khai Thủy Bình]:“B-ún ốc sẽ phù hộ mỗi đứa trẻ Quảng Tây.”

 

[Tưởng Tố Nhĩ Đích Mân Khôi]:“Cá giấm Tây Hồ sẽ bảo vệ mỗi đứa trẻ Chiết Giang.”

 

[Kiều Thê Của Tra Thiếu]:“Hành lá cuốn bánh tráng sẽ phù hộ mỗi đứa trẻ Sơn Đông.”

 

Vốn dĩ trận thế khá thú vị, trông khá chỉnh tề quy hoạch, cũng dấy lên ít cảm xúc trong lòng chơi.

 

Chỉ là, thích chỉnh mấy thứ kỳ lạ.

 

[Mộng Ảo Bách Hợp Uyển]:“Lầu ai nhỉ, máy xúc mới là thứ phù hộ mỗi đứa trẻ Sơn Đông đấy nhé.”

 

Xong , tầng lệch lạc, tiếp theo đó liền lệch đến mức là đường nào nữa .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-choi-thien-tai-dan-dat-toan-nhan-loai-song-sot-den-cung/chuong-129.html.]

 

[Hạ Nhật Bân Bân]:“Gián sẽ phù hộ mỗi đứa trẻ Quảng Đông lưu lạc bên ngoài.”

 

[Miêu Hệ]:“Người Phúc Kiến mới phù hộ mỗi đứa trẻ Quảng Đông đấy.”

 

[Cửu Sắc Lộc]:“Ta thực sự là tiếng .”

 

[Hạ Nhật Bân Bân]:“Cái tên Miêu Hệ đừng bậy, Phúc Kiến dắt răng đấy , Quảng Đông mới ăn .”

 

[Tiêu Bảo Bối Đăng Trường Liễu~]:“Thực Thiết Thú sẽ phù hộ mỗi đứa trẻ Tứ Xuyên!”

 

Sơ Lăng Nhất liền lặng lẽ các vị thi triển văn tài, trong đầu bọn họ còn chứa đựng nội dung thú vị gì.

 

Đến cả bản cô cũng nhịn mà phát biểu, chút kỳ tư diệu tưởng cho đúng cảnh, nếu thì vô vị quá!

 

[Nhất Lăng]:“Hì hì, cương thi phù hộ mỗi đứa trẻ Tương Tây hahaha!”

 

[Mê Hồ Mê Hồ]:“Hu hu, Lão Can Ma và rượu Mao Đài sẽ phù hộ mỗi đứa trẻ Quý Châu.”

 

Quả nhiên là càng trò chuyện càng phát triển theo hướng kỳ lạ, vốn dĩ là một câu tràn đầy nỗi nhớ quê hương đường đường chính chính trở thành trò đùa ác ý.

 

Sơ Lăng Nhất chỉ thể lúc , chút lãng mạn nhưng nhiều.

 

Đặc biệt là một vài phát ngôn quá quắt, ví dụ như [Thiên Quang Hòa Mộ Sắc]:“Trĩ nội sẽ bảo vệ mỗi đứa trẻ Trùng Khánh!”

 

Màn hình công khai lập tức im lặng như tờ, thế ai còn ăn nổi cơm nữa đây?!

 

[Dư Yên Niểu Niểu]:“Thực , trong bệnh viện trĩ ở Trùng Khánh chắc là ngoại tỉnh nhiều hơn……”

 

Về những năm tháng học đại học bi t.h.ả.m ở Trùng Khánh của cô , quả thực là nổi!

 

[Trì Âm]:“Đề thi cao khảo sẽ phù hộ mỗi đứa trẻ Giang Tô.”

 

[Thiếu Khanh Bất Phụ Khanh]:“Đòn roi sẽ phù hộ mỗi đứa trẻ, hahaha!

 

Thử hỏi ai từng phù hộ cơ chứ hahaha!”

 

Sơ Lăng Nhất cách màn hình cũng thể cảm nhận nụ tàn nhẫn của chơi .

 

[Giác Lăng Thanh Trúc]:“Tuổi thơ mất bỗng dưng công kích .”

 

Sơ Lăng Nhất chỉ thể dám , dù thì bản cô năm đó, cũng suýt chút nữa ăn một bữa đòn roi.

 

[Ngã Đích Mục Tiêu Thị Tinh Thần Đại Hải]:“Nhắc mới nhớ, hôm nay đào một đống nấm, trông lạ mắt quá, ăn .”

 

[Kính Ngự]:“Ngươi đăng ảnh lên chúng cũng thấy .”

 

[Bãi Lạn Tiểu Chuyên Gia]:“Nấm đẽ, ô đỏ gậy trắng, ăn xong cùng ván gỗ……”

 

[Tô Sảng Văn Ái Hảo Giả]:“Ăn mà, nấm nào ăn , chỉ là vài loại nấm chỉ ăn một thôi.”

 

[Mộng Chân Tinh Hà]:“Ăn xong là cơ hội ăn thứ hai nữa, hiểu mà.”

 

Mọi , thời gian một buổi tối trôi qua nhanh.

 

Cô nghĩ đến La Chỉ Khanh đang tiến gần lãnh địa của cùng với cha , tình hình hai họ trong đêm khuya thế ?

 

Thế là cô nhắn tin hỏi thăm một chút, cả hai đều tìm thấy hang đá để nghỉ ngơi, Sơ Lăng Nhất qua loa bảo Khương Vọng nghỉ ngơi sớm một chút.

 

tuổi tác cũng còn nhỏ, cơ thể là quan trọng nhất.

 

Quay đầu liên hệ với La Chỉ Khanh, ban ngày La Chỉ Khanh đường, Sơ Lăng Nhất liền mở rương bạc giúp cô .

 

Hiện tại cô cũng chuẩn nghỉ ngơi , khi ngủ cũng nên mở cái rương vui vẻ một chút!

 

[Nhất Lăng]:“Tỷ , hôm nay nhận một cái rương bạc, mau mau, tỷ mau mở .”

 

[Khanh Bản Chỉ Nhược]:“Nhất Nhất đúng là cách, đây gọi là tối đa hóa giá trị của ?”

 

[Nhất Lăng]:“Làm gì ……

 

Tỷ lúc nào cũng là bảo bối nhỏ của mà!”

 

La Chỉ Khanh xếp bằng chiếc chiếu trúc trải sẵn, bên cạnh đặt chiếc đèn l.ồ.ng của Sơ Lăng Nhất.

 

Sơ Lăng Nhất mỗi đưa cho cô và Khương Vọng hai chiếc đèn l.ồ.ng, dùng hai phần gỗ phân giải những mảnh gỗ nhỏ, đó mồi lửa từ đèn l.ồ.ng , thể tạo một đống lửa tạm thời giản dị.

 

Như trong hang đá cũng sẽ quá lạnh lẽo ẩm ướt, nếu tối đến ngủ cũng ngon.

 

La Chỉ Khanh sưởi lửa, nhận rương bạc Sơ Lăng Nhất gửi qua, cô kiêu ngạo hừ một tiếng đầu rương, khóe miệng khẽ nhếch lên.

 

“Chút chuyện nhỏ cũng phiền .”

 

Sự khinh thường đến từ vận may đỉnh cao, cô thậm chí lười rương, tùy tiện giơ tay mở rương, lập tức một vầng sáng màu tím lưu chuyển, đó rương bạc hóa thành những đốm sáng tan biến.

 

La Chỉ Khanh đối với vận may của quá quen thuộc, bình thản lục lọi lấy hai thứ đó .

 

Thứ mở từ rương bạc là một bản vẽ, và một túi là cái gì, đại khái cân lượng một chút thì vẻ chỉ tầm 1g mà thôi.

 

“Nhẹ quá, thứ gì thế ?

 

Là hạt giống là thứ gì khác……”

 

Cô lòng hiếu kỳ trào dâng, dò xét ý thức sang kiểm tra túi vật phẩm rõ danh tính một chút.

 

[Trứng tằm đại vị vương:

 

Nơi 1700 quả trứng tằm, đại khái còn cần một tuần thời gian mới thể ấp nở thành ấu trùng, tằm con sức ăn cực lớn, cần lá dâu lượng lớn để cho ăn.]

 

“Trời đất!

 

Thật sự là trứng tằm!”

 

La Chỉ Khanh sốc nặng, mặc dù chút chuẩn cho vận may của .

 

 

Loading...