Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 115: Đi Ra Bờ Sông Mò Ốc
Cập nhật lúc: 2026-04-05 21:16:53
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Nguyệt phiền khác, vui vẻ mặt Lục Thanh Nghiên.
Thẩm Lượng sự lạnh lẽo tỏa từ Chu Cảnh Diên cho hoảng sợ, trốn lưng Thẩm Nguyệt.
“Chị và em trai định câu cá, cô ?”
“Câu cá? Còn thể câu cá ?”
Lục Thanh Nghiên tò mò hỏi Thẩm Nguyệt.
“Ừm, thể câu vài con cá nhỏ.”
Thẩm Nguyệt gật đầu, với Lục Thanh Nghiên.
Đây chính là mặt của Đại đội Thịnh Dương.
Biết nghèo, đại đội trưởng cho phép câu một hai con cá nhỏ mang về nhà.
Còn nếu nhiều hơn thì chắc chắn .
“Cùng .”
Lục Thanh Nghiên từng đến bờ sông của Đại đội Thịnh Dương, xem thử.
“Được, chúng cùng .”
Thẩm Nguyệt nở nụ , sóng vai cùng Lục Thanh Nghiên về phía bờ sông.
Thẩm Lượng tụt một bước, dám cùng Chu Cảnh Diên ở phía .
Chu Cảnh Diên theo ba , thong thả như đang dạo.
Thẩm Lâm từ ruộng việc xong thấy mấy tụ tập cùng , lật đật chạy tới.
“Anh Diên, định ? Câu cá ?”
Thẩm Lâm thấy cần câu trong tay Thẩm Lượng, mắt sáng rực lên.
Cậu một thời gian ăn cá, miệng thèm.
“Em cũng .”
Thế là, nhóm bốn biến thành nhóm năm .
“Cho cô .”
Thẩm Nguyệt ghé sát Lục Thanh Nghiên, lấy một miếng bánh quy nhỏ đưa cho cô.
Lục Thanh Nghiên cúi đầu , rõ ràng là bánh quy cô lén tặng cho Thẩm Nguyệt.
“ lấy , cô cho em trai cô ăn .”
“Em trai , nhà còn nhiều lắm.”
Thẩm Nguyệt nhỏ, như sợ khác .
“Lần một bụng tặng cho hai chị em nhiều đồ, là đồ ăn, để dành cho cô một ít.”
“Cô , bụng đó còn để cho nhiều tiền.”
Nhắc đến bụng bí ẩn, khuôn mặt Thẩm Nguyệt tràn đầy sự ơn và kích động.
Lục Thanh Nghiên im lặng gì, bất đắc dĩ mỉm .
Đồ ngốc cái gì cũng kể cho cô, sợ cô ngoài .
“Cô xem tại cho tiền? Giống như bà thím ở chợ .”
Thẩm Nguyệt tỏ vẻ hiểu.
Thời buổi nhà ai cũng nghèo, cho cô nhiều tiền như .
“Cô đó cho bao nhiêu tiền ?”
Thẩm Nguyệt đầu , kéo Lục Thanh Nghiên tiến lên vài bước, hạ thấp giọng.
Thẩm Lâm khó hiểu chằm chằm bóng lưng Thẩm Nguyệt.
Nói thầm cái gì mà cho bọn họ ?
“Chuyện ... tự cô là .”
Lục Thanh Nghiên vô cùng bất lực, thầm lắc đầu.
Đây là tin tưởng cô đến mức nào, mới sẵn sàng kể hết chuyện cho cô .
“Không , chúng là bạn mà.”
Thẩm Nguyệt hiểu tin tưởng Lục Thanh Nghiên, sẵn sàng chia sẻ những điều với cô.
Có lẽ vì Lục Thanh Nghiên trùng tên với chị họ nhiều năm liên lạc của cô .
Cũng thể vì Lục Thanh Nghiên đối xử với cô , vô hình trung khiến Thẩm Nguyệt thiếu thốn tình thương sẵn sàng chia sẻ thứ với Lục Thanh Nghiên.
Lục Thanh Nghiên mỉm , đồng tình với cách gọi bạn bè của Thẩm Nguyệt.
“Cô thật sự hỏi ?”
Sự bình tĩnh của Lục Thanh Nghiên khiến Thẩm Nguyệt tiếp lời thế nào, dứt khoát tự .
“Cô cho sáu mươi tám đồng bốn hào năm xu.”
“Cô xem kỳ lạ , hơn sáu mươi đồng để riêng .”
“Trong đó năm mươi đồng để một bên, mười tám đồng bốn hào năm xu còn , cô dùng một chiếc khăn tay bọc .”
Thẩm Nguyệt luôn hiểu, tại đó cho cô tiền theo cách ?
Để chung với hơn !
“Có lẽ mười mấy đồng đó là đưa khác.”
Lục Thanh Nghiên lẩm bẩm nhỏ, lời thoảng theo gió.
“Cô gì cơ?”
Thẩm Nguyệt mải suy nghĩ vấn đề của , rõ Lục Thanh Nghiên gì.
“Không gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-bi-thao-han-sung-den-khoc/chuong-115-di-ra-bo-song-mo-oc.html.]
Lục Thanh Nghiên lắc đầu, ánh mắt rơi vị trí cách đó mười mấy mét.
“Hình như đến .”
Cách đó mười mấy mét, một con sông rộng lớn đập mắt Lục Thanh Nghiên.
Sông rộng, nước chảy róc rách, xung quanh bờ là những hòn đá lớn nhỏ khác .
Thẩm Lượng chạy về phía vị trí thường đến, Thẩm Lâm chạy theo.
“Chúng đằng .”
Thẩm Nguyệt chỉ vị trí cách Thẩm Lượng xa, tìm một hòn đá lớn xuống.
Lục Thanh Nghiên bên cạnh cô , ánh mắt rơi vị trí dòng nước.
Bên tai là tiếng nước chảy, róc rách thì thầm, giống như tiếng nhạc cụ đang gõ nhịp.
Cơ thể và tinh thần bắt đầu thư giãn, Lục Thanh Nghiên về phía vị trí của Thẩm Lượng và Thẩm Lâm.
Thẩm Lượng móc giun đất lưỡi câu, quăng dây câu xuống dòng nước cách bờ xa.
“Khi nào mới cá c.ắ.n câu?”
Đợi một lúc lâu cũng thấy động tĩnh gì, Thẩm Nguyệt lớn tiếng gọi Thẩm Lâm và Thẩm Lượng.
“Đợi thêm chút nữa, vội cái gì?”
Thẩm Lâm đáp Thẩm Nguyệt, đôi mắt chằm chằm mặt sông.
Lục Thanh Nghiên chút thất vọng, rũ mắt xuống.
Cô còn tưởng sẽ nhanh ch.óng câu cá, xem là cô quá ngây thơ .
Bóng dáng cao lớn của Chu Cảnh Diên về phía bờ sông, vươn tay nhận lấy cần câu trong tay Thẩm Lượng.
Thẩm Lượng tự giác lùi sang một bên, dám gì.
“Anh Diên, nhất định câu nhiều một chút! Tối nay em ăn cá , trông cậy cả đấy.”
Thẩm Lâm mong mỏi Chu Cảnh Diên, hy vọng Chu Cảnh Diên sẽ thể hiện bản lĩnh.
Chu Cảnh Diên trả lời Thẩm Lâm, cẩn thận quan sát hướng nước chảy xung quanh, đó về phía bên trái.
Thẩm Lâm và Thẩm Lượng vội vàng theo.
Mười phút , cá c.ắ.n câu.
Chu Cảnh Diên dùng sức kéo mạnh, một con cá diếc nhỏ bằng bàn tay câu lên.
“Câu .”
Thẩm Lượng kích động nhảy cẫng lên, Thẩm Lâm ở bên cạnh ngốc nghếch vui vẻ.
“Câu .”
Thẩm Nguyệt vui vẻ dậy, về phía bờ sông.
Lục Thanh Nghiên dậy theo.
Lại một con cá trắm cỏ nhỏ lớn lắm câu lên, bờ vang lên tiếng vui vẻ.
Lục Thanh Nghiên Chu Cảnh Diên, ngờ lợi hại như .
Ánh mắt cô rơi xuống bờ sông, vô tình thấy trong khe đá ven bờ nhiều ốc.
Tiến lên vài bước, Lục Thanh Nghiên xổm xuống, nhặt một con ốc lên, kích cỡ cũng khá lớn.
“Thanh Nghiên, cô đang gì ?”
Thẩm Nguyệt sáp gần, thấy Lục Thanh Nghiên cầm ốc, khó hiểu hỏi.
“Ốc tanh, còn nhiều cát, ngon .”
Thẩm Nguyệt dù thiếu đồ ăn đến mấy cũng sẽ nhặt những con ốc .
Mấy năm nạn đói gì ăn, cô từng đói đến mức nhặt về nhà ăn.
Mùi tanh nặng đặc biệt khó ăn, thịt thì chớ, bùn cát còn nhiều.
“Làm đúng cách thì ngon.”
Lục Thanh Nghiên tuy sinh ở nhà họ Lục giàu , nhưng cũng ít ăn vặt ở các quán ven đường.
Loại ốc ở thế kỷ 21 là một món ngon hiếm .
Bây giờ ai ăn, đúng là phí phạm của trời!
“Thật ?”
“Ừm, chúng nhặt một ít về, lát nữa đến nhà ăn cơm.”
Lục Thanh Nghiên may mắn vì trong tay vẫn cầm chiếc giỏ tre, thể đựng những con ốc .
“ giúp cô.”
Thẩm Nguyệt xổm xuống, cùng Lục Thanh Nghiên nhặt ốc ven bờ sông.
Hai dần xa, cho đến khi nhặt đầy giỏ tre, lúc mới chuẩn về.
“Lục Thanh Nghiên, cô nghèo đến mức tiền, ăn loại đồ ?”
Giọng đáng ghét của Trần Ni từ xa truyền đến.
Thẩm Nguyệt ngẩng đầu , Trần Ni đang về phía họ.
Thấy hai đang nhặt những con ốc thể thấy ở khắp nơi, ai thèm lấy, cô nhịn bật thành tiếng.
Trong thôn ai mà thứ khó ăn c.h.ế.t , những nhỏ mà là vỏ.
Đến gà vịt cũng thèm ăn, bây giờ Lục Thanh Nghiên nhặt nhiều như ?
Lục Thanh Nghiên dậy, cao hơn Trần Ni nửa cái đầu, cúi xuống Trần Ni.
Thấy sắc mặt Trần Ni hồng hào, mặt bất kỳ dấu vết nào, biểu cảm trở nên kỳ lạ.
Bột ngứa của cô mất tác dụng ?