Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 120: Còn Chưa Có Ai Dám Lấy Tiền Đập Vào Mặt Tôi

Cập nhật lúc: 2026-04-05 21:16:58
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô thể cho thứ gì, thì thể! thể bảo bố sắp xếp cho việc thành phố.”

 

Bạch Đào tiến lên một bước, đôi mắt chằm chằm Chu Cảnh Diên, sự rung động trong mắt .

 

“Đồng chí Bạch, thể hỏi cô một câu ?”

 

Lục Thanh Nghiên lọt tai nữa, thầm khẩy.

 

Bạch Đào liếc Lục Thanh Nghiên, sự chán ghét đối với cô lên đến đỉnh điểm.

 

“Nếu thật sự như cô thể cho công việc, bảo bố cô sắp xếp cho cô nhà máy?”

 

Lục Thanh Nghiên hỏi trúng tim đen, đ.â.m trúng khiến Bạch Đào né tránh.

 

Bạch Đào mặt mày xanh mét, Lục Thanh Nghiên vạch trần sự thật, bỏ .

 

Không cam tâm cứ thế từ bỏ, cô cố nhịn sự khó xử.

 

Ánh mắt trào phúng của mấy thanh niên trí thức phía rơi , Bạch Đào cảm nhận rõ ràng.

 

Trước đây cô ít hứa hẹn với những nam đồng chí giúp cô việc.

 

Nếu vạch trần, còn !

 

“Về nông thôn xây dựng là một việc vinh quang, mới thèm nhà máy.”

 

Sự phản bác chút tự tin nào, phía truyền đến vài tiếng nhạo.

 

Bạch Đào c.ắ.n c.h.ặ.t răng, hận thể đ.á.n.h cho mấy nữ thanh niên trí thức ưa cô một trận.

 

“Đồng chí Bạch giác ngộ cao thật đấy.”

 

Lục Thanh Nghiên khan hai tiếng, xác định đầu óc Bạch Đào thiếu một dây thần kinh.

 

Cô thấy Bạch Đào so với lúc gặp ở chợ , đen ít.

 

Chắc hẳn cái sự ‘vinh quang’ trong miệng cô hành hạ cô ít.

 

Lục Thanh Nghiên tin, chỉ mới gặp một , Bạch Đào thể tình sâu nghĩa nặng với Chu Cảnh Diên.

 

“Đó là đương nhiên.”

 

Bạch Đào sự trào phúng trong lời của Lục Thanh Nghiên, ưỡn n.g.ự.c hóp bụng, tự cảm thấy tự hào.

 

“Nếu đồng chí Bạch sẵn sàng góp gạch thêm ngói cho công cuộc xây dựng nông thôn, phiền cô nữa.”

 

Lục Thanh Nghiên nhướng mày , kéo Chu Cảnh Diên bước tiệm cơm quốc doanh.

 

Còn tưởng là ‘kình địch’, xem là cô nghĩ nhiều .

 

Bạch Đào một cửa tiệm cơm quốc doanh, những qua đường đều sang.

 

“Chúng thôi.”

 

Một nữ thanh niên trí thức bước tới, vượt qua Bạch Đào bước tiệm cơm quốc doanh.

 

Mấy nữ thanh niên trí thức cùng , ai quan tâm đến Bạch Đào đang trơ trọi ở cửa.

 

“Đồng chí Bạch, thôi.”

 

Nam đồng chí bước tới, Bạch Đào mượn bậc thang xuống, theo tiệm cơm quốc doanh.

 

Một đám tìm một cái bàn xuống, Bạch Đào đầu, ánh mắt rơi Lục Thanh Nghiên.

 

cam tâm cứ thế thất bại, cũng cứ mãi xuống ruộng việc.

 

từng cân nhắc đến các nam thanh niên trí thức.

 

những nam thanh niên trí thức cũng giống cô , vai thể gánh tay thể xách, tướng mạo chẳng .

 

Nhân lúc Chu Cảnh Diên gọi món, Bạch Đào về phía Lục Thanh Nghiên.

 

“Cô thế nào mới chịu rời xa đồng chí Chu?”

 

Bạch Đào từ cao xuống, lạnh lùng Lục Thanh Nghiên đang uống nước.

 

Lục Thanh Nghiên thèm , bóng dáng cao lớn của Chu Cảnh Diên đang cửa sổ.

 

“Tại rời xa ?”

 

Thu hồi ánh mắt, Lục Thanh Nghiên lúc mới Bạch Đào, ánh mắt đầu tiên trở nên sắc bén, khí thế bức .

 

Tim Bạch Đào đập thình thịch, dám tin một phụ nữ nhà quê khí thế mạnh mẽ đến .

 

cho cô tiền, cô rời xa .”

 

“Ồ? Cô định cho bao nhiêu tiền?”

 

Đến đến , cảnh tượng kinh điển và m.á.u ch.ó đến !

 

Lục Thanh Nghiên ngờ đến thập niên 70, cũng lúc lấy tiền đập mặt.

 

Hai tay chống cằm, cô nghiêm túc suy nghĩ xem Bạch Đào thể cho bao nhiêu tiền.

 

Bạch Đào cúi đầu mở chiếc túi đeo chéo , lấy từ trong ví vải một tờ mười đồng, ném lên bàn.

 

“Chỗ đủ chứ!”

 

Mười đồng đối với Bạch Đào mà , là một con nhỏ, lúc lấy xót xa.

 

Lục Thanh Nghiên nhướng mày, gì, tiếp tục chằm chằm Bạch Đào.

 

Bạch Đào tức nổ tung, ngờ phụ nữ tham lam như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-bi-thao-han-sung-den-khoc/chuong-120-con-chua-co-ai-dam-lay-tien-dap-vao-mat-toi.html.]

 

lấy từ trong túi đeo chéo mười đồng đặt lên bàn.

 

“Hai mươi đồng, là thu nhập một năm của đám nhà quê các đấy.”

 

“Hai mươi đồng là nhiều lắm ?”

 

Lục Thanh Nghiên thèm hai tờ Đại đoàn kết bàn lấy một cái.

 

“Cô còn chê đủ?”

 

Bạch Đào trừng to mắt, tức giận Lục Thanh Nghiên.

 

Lục Thanh Nghiên lắc đầu, lấy từ trong túi đeo chéo của mười tờ Đại đoàn kết đặt lên bàn.

 

Khuôn mặt Bạch Đào lúc thì đỏ lúc thì trắng: “Cô...”

 

“Còn tưởng cô thể lấy bao nhiêu tiền cho chứ.”

 

Cất tiền của , Lục Thanh Nghiên uống nước, thèm Bạch Đào thêm một cái nào nữa.

 

Lần , Bạch Đào còn lời nào để , cầm lấy hai mươi đồng bàn, xám xịt rời .

 

Chu Cảnh Diên xuống, mỉm cô: “Nghịch ngợm.”

 

Lục Thanh Nghiên bĩu môi: “Cả đời em còn thấy ai lấy tiền đập mặt , cô đầu tiên, đáng tiếc tiền đủ.”

 

Hai mươi đồng mà cũng ngượng mang đuổi cô?

 

Bày cái vẻ cao cao tại thượng, nếu thời đại cho phép, cô nhất định ném hơn ba vạn trong gian cho cô xem.

 

Bạch Đào trở về chỗ của , xuống một lời.

 

Mấy nữ thanh niên trí thức , lén lút nhạo.

 

“Xem thất bại , đối tượng mà còn ngượng sáp , đúng là hổ.”

 

“Không hổ, tưởng gia cảnh khá giả một chút là thể loại chuyện bẩn thỉu .”

 

Những lời ngày càng ch.ói tai khiến Bạch Đào hổ đến rơi nước mắt, cúi đầu thút thít.

 

“Được , ít vài câu .”

 

Thanh niên trí thức cũ Trương Chí Viễn hô một tiếng, an ủi Bạch Đào như khi.

 

Bạch Đào tủi c.h.ế.t, thấy ai an ủi , bậc thang để xuống, lập tức dậy chạy ngoài.

 

Mấy nam thanh niên trí thức định đuổi theo, mấy nữ thanh niên trí thức cản .

 

“Đuổi theo gì, với tính cách của cô thì chạy bao xa, chắc chắn chỉ ở quanh đây thôi.”

 

Bạch Đào loại chuyện một hai , tiếp tục dung túng cô nữa.

 

Các nam thanh niên trí thức đành bất lực bỏ cuộc, bắt đầu ăn cơm.

 

Lục Thanh Nghiên cắm cúi ăn, trong miệng nhai sủi cảo Chu Cảnh Diên gọi.

 

“Ngon quá.”

 

Sủi cảo nhân thịt nhiều, tươi ngon mọng nước, cô ăn từng miếng nhỏ nhẹ nhàng.

 

Chu Cảnh Diên đẩy sủi cảo trong bát cho Lục Thanh Nghiên: “Ngon thì ăn nhiều một chút.”

 

“Anh nuôi lợn đấy ?”

 

Lục Thanh Nghiên ngẩng đầu Chu Cảnh Diên, hờn dỗi lườm một cái.

 

“Anh chỉ nuôi em.”

 

“Em ăn nhiều thế .”

 

Đẩy bát sủi cảo của Chu Cảnh Diên về, Lục Thanh Nghiên gắp sủi cảo trong bát bỏ bát .

 

Chu Cảnh Diên xác định cô thực sự ăn nổi nữa, ăn sạch sủi cảo cô gắp trong vài miếng.

 

Lục Thanh Nghiên ăn xong , lặng lẽ ăn cơm.

 

Người ăn cơm hề nhẹ nhàng, ngược chút thô lỗ, nhưng cô thế nào cũng thấy .

 

“Anh ăn chậm thôi, ăn nhanh cho dày .”

 

Lục Thanh Nghiên dịu dàng nhắc nhở , Chu Cảnh Diên ngẩng đầu cô, thả chậm động tác trong miệng.

 

“Em đợi ở đây một lát, lấy xe qua đây, lát nữa đưa em dạo Cung tiêu xã.”

 

“Vâng!”

 

Lục Thanh Nghiên Chu Cảnh Diên rời , khóe mắt thấy bóng dáng Bạch Đào đuổi theo Chu Cảnh Diên.

 

Người phụ nữ đến bây giờ vẫn từ bỏ ý định ?

 

Xem để cô tay độc ác, Bạch Đào mới chịu tránh xa họ một chút.

 

Nếu như , thì đừng trách cô khách khí.

 

Lục Thanh Nghiên bước khỏi tiệm cơm quốc doanh, thong thả theo Bạch Đào.

 

Bạch Đào một lòng chỉ tìm cơ hội tỏ tình nữa, phía đang theo dõi .

 

Mất hết mặt mũi cũng , những đó nhạo cô cũng , chỉ cần cô thể thành công.

 

Bạch Đào như một tên trộm Chu Cảnh Diên một con hẻm, cần suy nghĩ liền theo .

 

 

Loading...