Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 121: Trong Lòng Anh Phải Nghĩ Đến Em
Cập nhật lúc: 2026-04-05 21:16:59
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Bạch Đào trong lòng tràn ngập vui sướng, thậm chí trong đầu nghĩ sẵn nên gì.
Cô bước con hẻm, còn kịp gọi Chu Cảnh Diên đó.
Cả đột nhiên ai đó bóp cổ thật mạnh.
Lưng đập tường, cổ Bạch Đào truyền đến cảm giác nghẹt thở, sự đau đớn khiến cô vùng vẫy.
Là ai? Là ai hại cô ?
Bạch Đào mở mắt , khi thấy bóp cổ , ánh mắt lộ vẻ dám tin.
“Đồng chí... Chu?”
Bạch Đào định gỡ cánh tay Chu Cảnh Diên , Chu Cảnh Diên buông tay một bước, ném cô xuống đất.
Bạch Đào mặt đất, rơi trạng thái ngơ ngác.
Trải qua mười mấy giây đờ đẫn, cuối cùng cô cũng phản ứng .
Vừa cô suýt c.h.ế.t?
“Đồng chí Chu, là Bạch Đào đây!”
Bạch Đào tưởng Chu Cảnh Diên nhầm là kẻ trộm, từ từ bò dậy khỏi mặt đất.
Chu Cảnh Diên mặt cảm xúc, đôi mắt lạnh như băng.
“Đồng chí Chu, ...”
Những lời Bạch Đào định trong đầu quên sạch sành sanh, dứt khoát liều, cả lao về phía Chu Cảnh Diên.
Một bóng nhanh ch.óng kéo Chu Cảnh Diên , Bạch Đào nhào thẳng lòng bóng đó.
“Đồng chí Chu, bây giờ ôm thì chịu trách nhiệm với , nếu hôm nay chúng ai sống yên .”
Bạch Đào liều mạng , vốn dĩ đối với Chu Cảnh Diên cũng chấp niệm sâu sắc đến .
Lúc nãy chạy ngoài, cô trốn bên ngoài thấy cảnh Chu Cảnh Diên và Lục Thanh Nghiên ở chung ấm áp.
Tận mắt thấy nhường sủi cảo trong bát cho phụ nữ đó.
Vào khoảnh khắc đó cô xác định, đàn ông .
Như , hưởng thụ sự ân cần của , sẽ là cô .
“Muốn chịu trách nhiệm với cô?”
Trên đỉnh đầu Bạch Đào truyền đến giọng trào phúng.
Trong nháy mắt, cả cô giật , nhanh ch.óng đẩy đang ôm .
“Sao là cô?”
Bạch Đào đỏ bừng mặt, hổ tức giận.
Vừa cô thấy phụ nữ bước khỏi tiệm cơm quốc doanh, mới nóng m.á.u bám theo Chu Cảnh Diên.
“Nếu là , cô định dùng thủ đoạn bẩn thỉu để đối tượng của ?”
Lục Thanh Nghiên tức giận.
Vốn dĩ cô tưởng Bạch Đào thuộc loại não, cùng lắm là vài câu thiếu muối, nào ngờ còn nghĩ thủ đoạn .
Thời buổi , một đàn ông ôm một phụ nữ, là đang giở trò lưu manh.
Nếu tù, sự đồng ý của phụ nữ, bắt buộc cưới cô .
Bạch Đào chính là định dùng thủ đoạn thối nát , là cô lầm .
“... ...”
Bạch Đào đuối lý lắp bắp nên gì.
“Xem là đối xử với cô quá , đến mức khiến cô hiểu lầm dễ bắt nạt.”
Lục Thanh Nghiên sầm mặt, giơ tay lên, hai lời giáng cho Bạch Đào một cái tát.
Mặt Bạch Đào lập tức sưng đỏ lên, cái tát đ.á.n.h khiến cô một nữa ngơ ngác.
“Cô đ.á.n.h ?”
“Cô đáng đ.á.n.h!”
Lục Thanh Nghiên hận nhất loại , đặc biệt là kẻ lấy danh dự để hãm hại khác.
Quan trọng nhất là, cô hãm hại đối tượng của cô.
Bạch Đào phát điên , giơ tay định cào Lục Thanh Nghiên.
Lục Thanh Nghiên trở tay là một cái tát nữa.
Bạch Đào sức chiến đấu, òa nức nở: “Cô đ.á.n.h ?”
“Nếu còn thấy cô ý đồ bất chính gì nữa, thì chỉ đơn giản là đ.á.n.h cô .”
Lục Thanh Nghiên buông lời tàn nhẫn, lạnh lùng Bạch Đào đang lóc ầm ĩ.
Bạch Đào dọa sợ, rụt .
“Cút!”
Giọng âm u đầy lệ khí của Chu Cảnh Diên vang lên, như g.i.ế.c đến nơi.
Bạch Đào nào dám ý đồ gì khác nữa, lảo đảo bỏ chạy.
Lục Thanh Nghiên bóng dáng cô khuất dần, thầm thở dài trong lòng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-bi-thao-han-sung-den-khoc/chuong-121-trong-long-anh-phai-nghi-den-em.html.]
Sức chiến đấu cỡ , nghĩ đến chuyện cướp đối tượng của khác chứ?
“Nghiên Nghiên, em đều thấy ?”
Phía , truyền đến giọng khàn khàn của Chu Cảnh Diên.
Lục Thanh Nghiên đầu : “Nhìn thấy cái gì?”
“Chuyện .”
Vừa Chu Cảnh Diên thực sự xúc động bóp c.h.ế.t Bạch Đào, nếu thấy Lục Thanh Nghiên ở đầu hẻm, sẽ buông tay.
“Chu Cảnh Diên, đừng kích động như nữa, trong lòng nghĩ đến em.”
Lục Thanh Nghiên tiến lên vài bước, gần , đặt tay lên vị trí trái tim .
Cô thực sự thấy, cũng thấy sát ý nơi đáy mắt Chu Cảnh Diên.
Cô Chu Cảnh Diên ôn hòa như vẻ bề ngoài, trong bóng tối những góc khuất ai .
Đại khái cũng hiểu , lẽ là những trải nghiệm hồi nhỏ để bóng đen trong lòng , mới khiến tính cách khiếm khuyết lớn như .
Cô sợ, ngược xót xa cho một Chu Cảnh Diên như .
Có cô ở đây, cô sẽ uốn nắn đàng hoàng.
“Được!”
Hốc mắt đỏ lên, Chu Cảnh Diên nở nụ cưng chiều.
“Về nhà thôi!”
“Ừm, chúng về nhà.”
Nhìn mỉm , khóe môi hai cong lên.
Không còn tâm trạng dạo Cung tiêu xã nữa, Lục Thanh Nghiên và Chu Cảnh Diên đạp xe về Đại đội Thịnh Dương.
Dừng xe đạp sườn núi.
Chu Cảnh Diên Lục Thanh Nghiên, giọng khàn khàn: “Anh về xem ngày.”
Lục Thanh Nghiên ngượng ngùng ừ một tiếng: “Biết , mau về .”
Chu Cảnh Diên Lục Thanh Nghiên về đến nhà, lúc mới đạp xe về Đội 2.
Đoạn đường chỉ mất vài phút, đạp về nhà đầy một phút.
Thẩm Lâm từ xa thấy bóng đạp xe như bay, còn thầm c.h.ử.i là tên ngốc nào phá hoại chiếc xe đạp quý giá như .
Đợi bóng đến gần, Thẩm Lâm gào thét: “Anh Diên, xe của em!”
Thẩm Lâm vứt bỏ công việc trong tay, phía còn truyền đến tiếng gầm thét của Chu Kiến Dân: “Thẩm Lâm, mày đây cho tao.”
Thẩm Lâm nào quản nhiều như , chạy đến cửa nhà Chu Cảnh Diên, xót xa sờ soạng chiếc xe đạp bảo bối của .
Chu Cảnh Diên tay xách hai cân gạo, một con gà rừng hun khói, từ trong nhà bước .
“Anh Diên, định ?”
Không màng đến việc xót xa cho chiếc xe đạp bảo bối của nữa, Thẩm Lâm vội vàng hỏi Chu Cảnh Diên.
“Tìm La mù.”
Chu Cảnh Diên treo gạo và gà rừng lên ghi đông xe đạp, lạnh nhạt trả lời.
Thẩm Lâm giật , kéo chiếc xe đạp : “Anh Diên, đang gì ?”
La mù là ai? Ông từng là thầy bói nổi tiếng trong thôn!
Sau đả kích phong kiến mê tín, La mù xem bói nữa.
Sợ ông liên lụy, tất cả trong thôn đều tránh xa ông .
“Anh ngốc.”
Chu Cảnh Diên đang tâm trạng kiên nhẫn trả lời Thẩm Lâm.
“Anh Diên, tìm La mù gì? Hay là tối chúng hẵng ?”
Thẩm Lâm nhắc nhở Chu Cảnh Diên, trong lòng vẫn còn lẩm bẩm.
Hôm nay Chu Cảnh Diên trông vẻ tâm trạng , chuyện gì vui xảy ?
“Không !”
“Anh Diên, chuyện gì mà gấp thế?”
Thẩm Lâm hiểu nổi, nghi hoặc Chu Cảnh Diên.
“Xem ngày kết hôn.”
Có thể gấp , hận thể lập tức bay đến nhà La mù.
“Thật ?”
Thẩm Lâm nở nụ vui sướng, còn mất bình tĩnh hơn cả Chu Cảnh Diên.
Chu Cảnh Diên nhạt nhẽo , trả lời Thẩm Lâm.
“Vậy chúng nhanh lên, thấy thì thấy thôi, .”
Thẩm Lâm nhảy lên yên , mặt dày đòi theo Chu Cảnh Diên đến nhà La mù.
Chu Cảnh Diên so đo với Thẩm Lâm, đạp xe hướng về phía nhà La mù.
Nửa tiếng , Chu Cảnh Diên tay cầm một tờ giấy đỏ, bước khỏi nhà La mù.