Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 124: Đưa Em Đến Nhận Sính Lễ

Cập nhật lúc: 2026-04-05 21:17:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngô Tiểu Anh cuối cùng vẫn dám chủ động tìm Từ Xuân Sinh.

 

Lục Thanh Nghiên quản nữa, tình cảm là chuyện của hai , tình cảm tự nhiên sẽ ở bên .

 

Điều bất giác khiến cô nhớ đến và Chu Cảnh Diên.

 

Tình cảm của họ oanh liệt, bình lặng như nước, thứ đều nước chảy thành sông.

 

Bước những bước chân nhẹ nhàng, Lục Thanh Nghiên về phía nhà.

 

Vừa về đến nhà lâu, bên ngoài lóc t.h.ả.m thiết ngang qua.

 

Đứng ở cổng viện, cô ngẩng đầu .

 

Mấy dân trong thôn khiêng t.h.i t.h.ể của Trần Cẩu Thặng, về phía Thanh Sơn.

 

Ngưu Lan Hoa hai mắt sưng đỏ, đến tối tăm mặt mũi.

 

Trần Lại Bì sầm mặt một lời, nhưng kỹ thể thấy sự nhẹ nhõm trong mắt ông .

 

Con trai là thực vật, ông bao nhiêu nhạo.

 

Bây giờ thì , Trần Cẩu Thặng c.h.ế.t cũng thể khiến ông thở phào nhẹ nhõm.

 

Trần Ni theo hai vợ chồng, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.

 

Khi ngang qua nhà Lục Thanh Nghiên, cô theo bản năng ngẩng đầu sang, bốn mắt với Lục Thanh Nghiên đang ở cổng viện.

 

Trần Ni âm u, khi thu hồi ánh mắt, bắt đầu rơi nước mắt.

 

Lục Thanh Nghiên lạnh nhạt nhà, coi như thấy nụ khiêu khích của Trần Ni.

 

Chập tối, Lục Thanh Nghiên nhắm mắt hóng mát xích đu, trong tay còn cầm một chiếc quạt nan nhẹ nhàng phe phẩy.

 

“Thanh Nghiên.”

 

Ngô Tiểu Anh nhảy chân sáo từ ngoài chạy , sự kích động mặt thể diễn tả bằng lời.

 

“Chuyện gì mà vui thế?”

 

Lục Thanh Nghiên mở mắt , tò mò .

 

“Khụ khụ.”

 

Ngô Tiểu Anh bắt đầu trở nên ngại ngùng, bê chiếc ghế đẩu bên cạnh, xuống mặt Lục Thanh Nghiên.

 

“Chiều nay chuyện với Xuân Sinh .”

 

“Chỉ thế thôi ?”

 

Lục Thanh Nghiên lắc đầu bật , còn tưởng là chuyện gì lớn lao.

 

“Nếu thì , cô tưởng là đối tượng của cô ?”

 

Ngô Tiểu Anh ngược hy vọng Từ Xuân Sinh cũng giống như Chu Cảnh Diên.

 

ngưỡng mộ tình cảm của Lục Thanh Nghiên và Chu Cảnh Diên, hai chỉ cần ở bên , khác đừng hòng xen .

 

Lục Thanh Nghiên trợn tròn mắt: “Nói chuyện của cô , tự nhiên nhắc đến ?”

 

“Thì tại ngưỡng mộ hai mà.”

 

Ngô Tiểu Anh hì hì: “Cô và chuẩn khi nào thì kết hôn?”

 

“Hai sắp kết hôn ?”

 

Ngô Tiểu Anh kích động nhảy cẫng lên, trực tiếp chen lên cùng Lục Thanh Nghiên chiếc xích đu bên cạnh.

 

“Bình tĩnh .”

 

Lục Thanh Nghiên nhích một chút, cô là trong cuộc mà còn kích động bằng Ngô Tiểu Anh.

 

“Được, bình tĩnh.”

 

Ngô Tiểu Anh hít thở , cuối cùng cũng bình tĩnh .

 

Đôi mắt chằm chằm Lục Thanh Nghiên, đậm chất hóng hớt.

 

“Cô thực sự sắp kết hôn ? Khi nào ?”

 

Ngô Tiểu Anh kịp chờ đợi hỏi Lục Thanh Nghiên.

 

“Tạm thời vẫn quyết định.”

 

Chỉ mới xem một ngày, những thứ khác vẫn chuẩn xong, cần cô và Chu Cảnh Diên bàn bạc thêm.

 

Cả hai bên đều bố , thứ chỉ thể dựa hai họ.

 

Thời buổi kết hôn thể lớn, cô và Chu Cảnh Diên chắc sẽ thứ thật đơn giản.

 

“Chỗ các cô kết hôn, phong tục gì ?”

 

Ngô Tiểu Anh với Lục Thanh Nghiên, Lục Thanh Nghiên hiểu ý gật đầu.

 

Tiếng bước chân trầm dừng ở cổng viện, Lục Thanh Nghiên và Ngô Tiểu Anh cùng .

 

Bóng dáng Chu Cảnh Diên đó bao lâu, cũng bao nhiêu.

 

Ngô Tiểu Anh thấy đến, lập tức dậy, nháy mắt với Lục Thanh Nghiên: “ về đây.”

 

Đi đến cửa, Ngô Tiểu Anh Chu Cảnh Diên gọi .

 

“Phiền cô về nhắn với thím Đường, ngày mai sẽ đến tìm thím .”

 

Ngô Tiểu Anh gật đầu lia lịa: “ về sẽ với .”

 

Nói xong, Ngô Tiểu Anh như một con thỏ, chạy tót ngoài.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-bi-thao-han-sung-den-khoc/chuong-124-dua-em-den-nhan-sinh-le.html.]

“Mau đây, đóng cửa .”

 

Lục Thanh Nghiên mỉm vẫy tay với Chu Cảnh Diên, đợi đóng cửa xong, lấy từ trong gian phần salad trái cây chuẩn từ hôm qua.

 

“Em đặc biệt chuẩn cho đấy, mau nếm thử .”

 

Đặt hai hộp cơm thủy tinh lên xích đu, Lục Thanh Nghiên mở chúng .

 

Một mùi hương trái cây nồng đậm xộc mũi, cô lấy nĩa đưa cho Chu Cảnh Diên.

 

“Anh ăn salad trái cây, là dưa hấu?”

 

“Đều .”

 

Chu Cảnh Diên ghế đẩu, nhận lấy chiếc nĩa.

 

“Vậy ăn dưa hấu .”

 

Lục Thanh Nghiên hai tay bưng hộp cơm đựng dưa hấu, đưa đến mặt .

 

Chu Cảnh Diên nhận lấy hộp cơm thủy tinh, thêm vài .

 

Đối với những món đồ kỳ lạ cô lấy , sớm miễn dịch, cũng thể bình tĩnh đối mặt.

 

Nhìn ăn dưa hấu, Lục Thanh Nghiên cầm hộp cơm đựng salad trái cây còn lên.

 

“Cái gọi là salad trái cây, là em đích cho đấy, nếm thử xem.”

 

Ánh mắt Chu Cảnh Diên rơi món salad trái cây, bên trong mấy loại trái cây tên.

 

“Đây là cái gì?”

 

Chỉ loại trái cây màu xanh lá, Chu Cảnh Diên hỏi Lục Thanh Nghiên.

 

“Đây là kiwi, cái là thanh long, cái là dâu tây.”

 

Theo như cô tìm hiểu, nho và dưa hấu ở đây , nên Lục Thanh Nghiên giải thích thêm nữa.

 

“Ừm.”

 

Chu Cảnh Diên xiên một miếng dâu tây ăn, vị chua ngọt miệng khiến mắt sáng lên.

 

“Nếm thử thanh long và kiwi nữa .”

 

Thấy thích, Lục Thanh Nghiên nhiệt tình giới thiệu.

 

“Rất ngon, thế giới của các em .”

 

Ăn hơn nửa phần salad trái cây, Chu Cảnh Diên bất giác hướng về thế giới thuộc về cô.

 

, đặc biệt , em đưa ...”

 

Lục Thanh Nghiên ngậm miệng , ánh mắt lập tức trở nên ảm đạm.

 

Vừa cô quá kích động, đưa đến thế kỷ 21.

 

Ngay cả bản cô còn về , thể đưa cùng về chứ?

 

Chu Cảnh Diên nắm c.h.ặ.t t.a.y Lục Thanh Nghiên, gì.

 

Hắn nên nhắc đến thế giới thuộc về cô, khiến cô đau lòng.

 

“Ngày mai sẽ đến nhà thím Đường, nhờ thím trung gian.”

 

“Vâng.”

 

Lục Thanh Nghiên hiểu, hề từ chối.

 

“Chúng kết hôn, khiêm tốn là nhất.”

 

Lục Thanh Nghiên hiểu Chu Cảnh Diên, sợ sẽ cảm thấy tủi cho , một đống sính lễ lớn cho cô.

 

Đến lúc đó chọc cho bàn tán xôn xao, ảnh hưởng .

 

“Nghiên Nghiên, theo .”

 

Chu Cảnh Diên nắm lấy tay Lục Thanh Nghiên, bảo cô theo .

 

Lục Thanh Nghiên định gì, ngoan ngoãn theo bên cạnh .

 

Hai men theo con đường đất, đến nhà Chu Cảnh Diên.

 

“Tối muộn thế , đưa em đến nhà gì?”

 

Lục Thanh Nghiên theo bản năng xung quanh, thấy ai lúc mới hỏi .

 

“Đưa em đến nhận sính lễ.”

 

Chu Cảnh Diên mở cửa lớn của nhà chứa củi, bước ném đống củi ở một góc phòng sang một bên.

 

Một miệng hầm ngầm che đậy kín đáo, đập mắt Lục Thanh Nghiên.

 

Cô kinh ngạc Chu Cảnh Diên, đàn ông còn giấu một kho báu ?

 

Những năm qua, rốt cuộc gì?

 

Lần cho cô một rương trang sức châu báu, bây giờ định cho cô cái gì nữa?

 

Chu Cảnh Diên mở hầm ngầm , lấy đèn pin: “Đợi một lát, mùi bên dễ ngửi .”

 

Lục Thanh Nghiên gật đầu, thò đầu xuống.

 

Vài phút , Chu Cảnh Diên đầu đưa tay về phía cô.

 

“Đi theo !”

 

Lục Thanh Nghiên đặt tay lòng bàn tay Chu Cảnh Diên, dắt cẩn thận bước xuống hầm ngầm.

 

 

Loading...