Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 185: Nội Hỗn Nhà Họ Chu 2
Cập nhật lúc: 2026-04-05 21:20:08
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Phân gia, nhất định phân gia.”
Chu Quang Học bên cạnh Vương Quý Chi, ngừng gật đầu.
“Phân thì phân, nhưng tiền, cũng đồ đạc.”
Giống như những khác trong nhà họ Chu, Chu Quang Dương cũng là một kẻ vô .
“Chu Quang Dương, tao thấy mày sống nữa ?”
Chu Hướng Trung, nhỏ tuổi và nóng nảy nhất, nhặt một hòn đá lên ném về phía .
Chu Quang Dương kinh hãi né tránh, “Chu Hướng Trung, tao là chú út của mày, mày gì?”
“Phì!”
Chu Hướng Trung nhổ một bãi nước bọt xuống đất, giơ hòn đá lên.
“Dừng tay, tất cả dừng tay cho .”
Lưu Tú Cần liều mạng la hét, nhưng một ai để ý đến bà.
Khí huyết dâng lên, mắt bà tối sầm ngã ngửa .
Lục Thanh Nghiên thấy cảnh , lao tới với tốc độ nhanh nhất để đỡ lấy Lưu Tú Cần.
“Bà ngoại, bà chứ?”
Lưu Tú Cần thấy giọng của Lục Thanh Nghiên, khó khăn mở mắt , “Thanh Nghiên.”
“Bà ngoại đừng gì cả, cháu dìu bà trong nghỉ ngơi.”
Không hai lời, Lục Thanh Nghiên dìu Lưu Tú Cần trong nhà.
“ là tạo nghiệt, nhà họ Chu một lũ bất hiếu.”
“Bà mới ? Chuyện xảy năm đó bà quên ?”
“Bà chuyện Cảnh Diên đuổi khỏi nhà ?”
“ , thím Lưu đ.á.n.h mắng, cầu xin bọn họ, nhưng ai để lời của thím Lưu lòng , ai nấy đều m.á.u lạnh vô tình.”
Chuyện xảy nhiều năm nhắc , những vây xem đều lắc đầu.
Thẩm Lâm và Thẩm Nguyệt trong đám đông, một lời.
“Nói cũng , Cảnh Diên rời khỏi nhà họ Chu cũng là chuyện , xem cưới bác sĩ Lục, ngày tháng còn ở phía .”
“Nói đúng đó, nhà họ Chu ai bớt lo, rời cũng , chỉ tiếc cho như thím Lưu gặp con trai con dâu .”
Mọi thở dài, thấy trời cũng còn sớm, bèn tản về nhà.
“Chúng cần đợi thêm ?”
Thẩm Nguyệt hỏi Thẩm Lâm bên cạnh.
“Em về nghỉ , ở đây đợi một lát.”
“Em ở với .”
Hai một cái, nhanh ch.óng né tránh.
Trong nhà, Lục Thanh Nghiên nhân lúc ai , lấy một viên t.h.u.ố.c.
“Bà ngoại, uống t.h.u.ố.c ạ!”
Lưu Tú Cần đang trong trạng thái nửa mê nửa tỉnh, thấy giọng của Lục Thanh Nghiên, liền vô thức mở miệng.
Sau khi Lưu Tú Cần uống t.h.u.ố.c, Lục Thanh Nghiên vẫn luôn ở bên cạnh bà.
Bên ngoài vẫn ồn ào, nhưng hơn nhiều so với sự căng thẳng lúc nãy.
Một bóng bưng nước nóng .
“Thanh Nghiên, cho bà ngoại cháu uống chút nước.”
Tần Yến Lưu Tú Cần giường, nhẹ giọng .
Chu Như Thiến và Chu Như Hoan trốn lưng Tần Yến, đau lòng rơi nước mắt.
Các cô bé còn nhỏ, hiểu rõ chuyện ồn ào trong nhà, chỉ đều đang mắng Chu Quang Dương.
“Cảm ơn!”
Nhận lấy nước, Lục Thanh Nghiên gật đầu với Tần Yến.
Nếu trong nhà họ Chu còn ai thể khiến cô thêm vài câu, ngoài Lưu Tú Cần thì cũng chỉ ba con Tần Yến mặt.
“Không cần cảm ơn.”
Tần Yến lúng túng tại chỗ, hai tay ôm hai cô con gái.
Uống t.h.u.ố.c hơn mười phút, Lưu Tú Cần từ từ tỉnh .
“Thanh Nghiên.”
Lưu Tú Cần yếu ớt gọi tên Lục Thanh Nghiên.
“Bà ngoại, bà tỉnh .”
Lục Thanh Nghiên tiến lên đỡ Lưu Tú Cần, kê một chiếc gối lưng bà.
Lưu Tú Cần nửa dựa gối, nắm lấy tay Lục Thanh Nghiên, “Để cháu lo lắng .”
Lục Thanh Nghiên lắc đầu, “Bà ngoại, sức khỏe bà , bớt giận ạ.”
Tuy cô nhắc nhở Lưu Tú Cần như , nhưng cũng khả năng bà tức giận là nhỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-bi-thao-han-sung-den-khoc/chuong-185-noi-hon-nha-ho-chu-2.html.]
Cái mớ hỗn độn như nhà họ Chu, Lưu Tú Cần thể mặc kệ , dù cũng đều là con trai con dâu của bà.
“Được, bà ngoại sẽ bớt giận, để cháu lo lắng.”
Hốc mắt Lưu Tú Cần đỏ, vô thần ngoài cửa sổ.
Tần Yến nhẹ nhàng đẩy hai cô con gái, chị em Chu Như Thiến hiểu chuyện chạy tới, vây quanh giường Lưu Tú Cần.
“Bà nội, Như Thiến (Như Hoan) chuyện với bà, bà đừng giận nữa.”
“Bà giận.”
Một tay ôm một đứa cháu gái, Lưu Tú Cần nhịn , vẫn rơi nước mắt.
“Hay là bà ngoại đến nhà cháu ở vài ngày ạ.”
Đứng ở một bên, Lục Thanh Nghiên nhẹ giọng đề nghị.
“Bà ngoại đến phiền cháu , bà quen ở nhà .”
Lưu Tú Cần hiền từ Lục Thanh Nghiên, lắc đầu từ chối cô.
“Bà ngoại…”
“Thanh Nghiên, em sẽ chăm sóc cho bà ngoại cháu, cháu cứ yên tâm.”
Tần Yến, hiểu rõ tính tình của Lưu Tú Cần, lên tiếng từ bên cạnh, cô bản lĩnh gì khác, nhưng chăm sóc khác thì vẫn .
“Vậy ạ, nếu chuyện gì, cứ đến tìm cháu.”
Chu Cảnh Diên ở đây, Lục Thanh Nghiên đương nhiên chăm sóc cho Lưu Tú Cần, để ở bên ngoài cũng lo lắng.
“Trời còn sớm nữa, cháu về .”
Tiếng ồn ào bên ngoài dừng , Lưu Tú Cần lên tiếng bảo Lục Thanh Nghiên về.
“Chuyện nhà họ Chu bà ngoại cách giải quyết, cháu cần lo cho bà.”
“Vâng ạ.”
Lục Thanh Nghiên gì thêm, chào Lưu Tú Cần và Tần Yến ngoài.
Thẩm Lâm và Thẩm Nguyệt thấy Lục Thanh Nghiên ngoài, lập tức tới.
“Chị dâu (Thanh Nghiên).”
“Sao hai ở đây?”
Nhìn thấy hai , Lục Thanh Nghiên lộ vẻ kinh ngạc.
“Bọn em yên tâm về chị, nên ở đây đợi một lát.”
Thẩm Nguyệt mỉm , Thẩm Lâm bên cạnh cô gật đầu.
“Cảm ơn hai , .”
Trong lòng ấm áp, Lục Thanh Nghiên chân thành cảm kích.
“Về , .”
Người nhà họ Chu gây chuyện xong, ngày mai chắc sẽ đến chuyện phân gia, chỉ cần Lưu Tú Cần , cô đương nhiên sẽ xen nhiều.
“Chị dâu, để em đưa chị về .”
Thẩm Lâm tiến lên một bước, Thẩm Nguyệt vội vàng phụ họa, “Để Thẩm Lâm đưa chị về.”
Trời tối thế , Lục Thanh Nghiên là một nữ đồng chí, Thẩm Lâm và Thẩm Nguyệt đương nhiên yên tâm để cô về một .
“Không cần , nếu trộm đến, ai thương còn chắc.”
Lục Thanh Nghiên cảm kích sự quan tâm của hai , nhưng muộn thế , cô cũng phiền Thẩm Lâm nữa.
“Không , cho dù chị dâu lợi hại đến , em cũng đưa chị về.”
Thẩm Lâm kiên quyết, lúc Chu Cảnh Diên đích dặn dò chăm sóc cho Lục Thanh Nghiên, .
“Vậy , phiền .”
Thấy sự kiên quyết của Thẩm Lâm, Lục Thanh Nghiên từ chối nữa, hiểu rằng nhất định đưa về.
“Em cùng hai .”
Chỉ vài phút đường, Thẩm Nguyệt cùng hai họ.
“Thanh Nghiên!”
Phía , bóng dáng của Triệu Vĩnh Mai đuổi theo, mặt mày khổ sở.
Lục Thanh Nghiên buộc dừng bước, cầm đèn pin chiếu về phía Triệu Vĩnh Mai.
“Thanh Nghiên, cô cứu Như Ý với, nó cứ kêu đau bụng.”
Triệu Vĩnh Mai vẻ mặt hoảng hốt, còn tìm thấy vẻ đanh đá ngang ngược ngày thường.
Không để ý đến bà , Lục Thanh Nghiên lạnh một tiếng, cất bước về phía .
“ quỳ xuống cho cô, cô cứu con gái với.”
Triệu Vĩnh Mai lóc t.h.ả.m thiết, vì con gái mà thể hạ .
“Đau bụng thì đến bệnh viện, cứu nó .”
Lục Thanh Nghiên dừng bước, lạnh lùng đầu , “Thay vì bà ở đây cầu xin , chi bằng mau đưa nó đến bệnh viện, tình hình của nó thế nào bà rõ ?”
Lấy cái mặt mà nghĩ rằng cô sẽ tính toán chuyện cũ để cứu ?
Triệu Vĩnh Mai vẻ mặt hoảng hốt, Lục Thanh Nghiên, đối diện với đôi mắt lạnh lẽo của cô.