Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 212: Ban Đêm Thăm Dò Chuồng Bò

Cập nhật lúc: 2026-04-05 21:20:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Huệ Lan, thấy ? Chúng đồ ăn .”

 

Hạ Dĩnh hưng phấn với Tề Huệ Lan.

 

Tề Huệ Lan về hướng Lục Thanh Nghiên, vặn chạm ánh mắt của cô.

 

“Cảm ơn.”

 

Tề Huệ Lan lịch sự gật đầu với Lục Thanh Nghiên, Lục Thanh Nghiên dịu dàng mỉm , gì.

 

Hai về phía Lý Tố Hoa, Lý Tố Hoa nhiệt tình tiếp đãi họ.

 

Bưng bát, Hạ Dĩnh kéo Tề Huệ Lan sang một bên, “Thật những nhà quê cũng lắm.”

 

“Dĩnh Dĩnh, năng chú ý một chút.”

 

Tề Huệ Lan khẽ nhíu mày, nhắc nhở cô.

 

Hạ Dĩnh thè lưỡi, “Sau tớ sẽ thế nữa.”

 

“Chúng nên cảm ơn đồng chí Lục nãy, là cô đỡ cho chúng , chúng mới đồ ăn.”

 

Tề Huệ Lan ngốc, ngược còn thông minh.

 

Đồng chí Lục đến chỗ bác gái , bác gái đó liền gọi họ qua, chắc chắn là vì cô gì đó.

 

“Tại đỡ cho chúng ?”

 

Hạ Dĩnh ngẩng đầu về hướng Lục Thanh Nghiên, nhưng thấy cô còn bóng dáng.

 

Tề Huệ Lan còn kịp trả lời Hạ Dĩnh, mặt một đó.

 

“Huệ Lan…”

 

Mắt Hàn Ngọc Thành cứ chằm chằm món thịt heo hầm trong bát Tề Huệ Lan, nở nụ dịu dàng với cô.

 

“Đừng hòng ăn, chúng cho .”

 

Nhìn thấu mục đích của , Hạ Dĩnh trả lời Tề Huệ Lan, ánh mắt còn hiệu cho Tề Huệ Lan tuyệt đối đừng cho Hàn Ngọc Thành.

 

Hàn Ngọc Thành vẻ mặt hổ, “Anh , chỉ đến xem Huệ Lan thôi.”

 

Hạ Dĩnh khẩy, quỷ mới tin lời .

 

“Tại các đồ ăn?”

 

Hà Ngọc lóc một hồi lâu thấy ai để ý đến , đành nín , chạy về phía Hạ Dĩnh.

 

“Chắc là do nhân phẩm chúng chăng.”

 

Hạ Dĩnh vui vẻ, đặc biệt là khi thấy hai kẻ đáng ghét Hà Ngọc và Lâm Tuyết đồ ăn, càng vui hơn.

 

“Chắc là đồng chí Lục gì đó.”

 

Lâm Tuyết bên cạnh vô tình nhắc nhở, xong còn cúi đầu, như gì cả.

 

“Chắc chắn là cô !”

 

Hà Ngọc nghiến răng, quanh tìm Lục Thanh Nghiên, nhưng tìm thế nào cũng thấy bóng dáng cô .

 

Lúc Lục Thanh Nghiên đang cùng Thẩm Nguyệt và Ngô Tiểu Anh về nhà.

 

Thẩm Nguyệt sáng nay Lục Thanh Nghiên và Ngô Tiểu Anh lên núi hái hồng, liền xung phong đến giúp họ.

 

Ba trong sân trò chuyện, rửa hồng.

 

“Thanh Nghiên.”

 

Lâm Hồng Hoa xách giỏ tre từ ngoài bước , thấy đống hồng rừng chất mặt ba , liền , “Đây là định hồng treo gió ?”

 

Lục Thanh Nghiên dậy khỏi ghế, “Vâng ạ, thím, thím đến đây là việc gì ?”

 

“Thanh Nghiên, thím đến là việc nhờ cháu, rượu vang trong bữa tiệc cưới của cháu còn ?”

 

Lâm Hồng Hoa Lục Thanh Nghiên, chút ngại ngùng mở lời.

 

“Vẫn còn một ít, thím lấy ạ?”

 

Lục Thanh Nghiên gật đầu, hỏi Lâm Hồng Hoa.

 

Rượu vang cô ủ vẫn còn thừa một ít, cô cất gian, cũng từng đụng tới.

 

“Chú đội trưởng của cháu thèm, ngại dám mở miệng, nên thím đến hỏi cháu xem .”

 

“Cháu lấy cho thím ngay đây.”

 

Lục Thanh Nghiên ngờ da mặt Từ đội trưởng mỏng như , thèm rượu cô ủ mà dám mở miệng.

 

“Thím lấy rượu của cháu , đây là trứng gà mái già nhà thím đẻ, cháu cầm lấy .”

 

Lâm Hồng Hoa nhét cái giỏ tay Lục Thanh Nghiên.

 

“Thím…”

 

“Cháu nhận, thím mặt mũi nào nhận rượu của cháu.”

 

“Dạ , cháu nhận ạ.”

 

Lục Thanh Nghiên xách giỏ nhà chính, nhân lúc ai chú ý liền lấy rượu vang .

 

Còn hai cân, cô đưa hết cho Lâm Hồng Hoa.

 

Lâm Hồng Hoa cảm ơn Lục Thanh Nghiên, bảo mấy cứ từ từ , lúc mới xách giỏ rời .

 

Đêm dần buông xuống, Lục Thanh Nghiên trong sân, ngẩng đầu bầu trời tối tăm.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-bi-thao-han-sung-den-khoc/chuong-212-ban-dem-tham-do-chuong-bo.html.]

 

Mở cổng viện, cô cất bước ngoài.

 

Men theo con đường đất về phía chuồng bò, bước chân Lục Thanh Nghiên chậm, thực sự là vì cô vẫn còn chút do dự.

 

Tất cả của cô đều ở một thời khác, đột nhiên xuất hiện một nét giống, nội tâm cô phức tạp.

 

Nếu đó cũng phản ứng kỳ lạ với cô, cô sẽ chọn cách ban đêm đến thăm dò xem .

 

Chuồng bò yên tĩnh, cũng chút ánh sáng nào.

 

Lục Thanh Nghiên dừng bước, chuồng bò, lẳng lặng .

 

Có nên gõ cửa , nên hỏi một chút ?

 

“Khụ khụ…”

 

Trong nhà vang lên tiếng ho, tiếp đó cô thấy đàn ông trung niên nét giống chú họ ba của cô hồi sáng lên tiếng.

 

“Bố, bố uống chút nước ?”

 

“Bố , cần bận tâm .”

 

Giọng già nua truyền đến, nhanh trong phòng chìm yên tĩnh.

 

“Bố, nữ đồng chí đó thật sự giống Thanh Uyển.”

 

Một lát , trong phòng truyền đến giọng của đàn ông trung niên, đầy cảm khái và bi thương.

 

“Chí Đồng, bố con buồn.”

 

“Bố, con nhắc nữa, bố cũng đừng buồn.”

 

Trong phòng tiếng ho, kèm theo giọng tự trách của đàn ông trung niên.

 

“Sáng nay con thấy cô thấy con cũng lộ vẻ mặt khiếp sợ, bố xem tối nay cô đến ?”

 

“Tốt nhất là đừng đến, cảnh của chúng thế , liên lụy khác .”

 

Giọng già nua ngừng một lát, khẽ thở dài.

 

Lục Thanh Nghiên bước lên , giơ tay gõ cửa.

 

Trong cửa ai trả lời, nhưng nhanh mở cửa.

 

“Thanh Uyển…”

 

Trong bóng tối, đàn ông trung niên chỉ thấy đường nét mờ ảo, xác định là nữ đồng chí gặp hồi sáng, nhịn gọi thành tiếng.

 

“Xin , là nhận nhầm .”

 

“Không , sáng nay cũng nhận nhầm ông thành một vị trưởng bối của .”

 

Lục Thanh Nghiên ngoài cửa, thấp giọng lên tiếng.

 

“Cô một lát ?”

 

Do dự một lát, đàn ông trung niên mời Lục Thanh Nghiên trong, tránh để ở ngoài lỡ ai thấy, cho cô.

 

“Được.”

 

Lục Thanh Nghiên cũng nhiều lời hỏi, cầm đèn pin bước chuồng bò.

 

Chuồng bò hẹp, bên trong ngoài hai chiếc giường rách nát, một cái nồi hai cái bát thì chẳng gì cả.

 

Trong gian còn thoang thoảng mùi phân bò phân dê.

 

Một ông lão tóc hoa râm giường, đắp chiếc chăn bông đen ngòm cứng ngắc.

 

Lục Thanh Nghiên bước , ông lão gắng gượng dậy, đôi mắt đục ngầu nhưng lộ tia sáng tinh về phía cô, hốc mắt lập tức đỏ hoe.

 

“Giống, giống!”

 

“Ông lão, cháu giống nhà của ông ?”

 

Lục Thanh Nghiên mặt ông lão, dịu dàng hỏi ông.

 

Người đàn ông trung niên bước tới đỡ ông lão, để ông thể nửa dựa tường.

 

Ông lão ho một tiếng, lúc mới gật đầu, “Giống cháu gái Lục Thanh Uyển của , đáng tiếc con bé còn nữa.”

 

“Lục Thanh Uyển? Các cũng họ Lục?”

 

Lời của ông lão khiến Lục Thanh Nghiên kinh ngạc thốt lên.

 

Cái tên Lục Thanh Uyển chỉ khác tên cô đúng một chữ, ngoại hình giống thì thôi , bây giờ đến tên cũng giống thế ?

 

“Cô cũng họ Lục? Cô tên là gì?”

 

Người đàn ông trung niên Lục Chí Đồng chút kích động hỏi Lục Thanh Nghiên.

 

“Cháu họ Lục, tên là Lục Thanh Nghiên.”

 

Lục Thanh Nghiên gật đầu, trả lời câu hỏi của Lục Chí Đồng.

 

“Lục Thanh Nghiên… Lục Thanh Nghiên…”

 

Ông lão lẩm bẩm thành tiếng, vẻ mặt khiếp sợ mang theo sự dám tin.

 

Ông mượn ánh đèn pin cẩn thận đ.á.n.h giá Lục Thanh Nghiên, nghiêng đầu con trai Lục Chí Đồng, “Chí Đồng, con xem liệu … liệu là…”

 

“Bố, chúng hỏi kỹ xem .”

 

Lục Chí Đồng bình tĩnh , quyết định hỏi rõ chuyện.

 

 

Loading...