Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 215: Ném Lâm Tuyết Ra Khỏi Nhà Cô
Cập nhật lúc: 2026-04-05 21:20:39
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Sau khi Lục Chí Đồng rời , Lục Thanh Nghiên lách gian.
Cô trân trọng đặt túi kim châm bằng vàng ngăn kéo nhà gỗ, bên cạnh còn đặt sợi dây chuyền mà Chu Cảnh Diên tặng cô.
Cô đưa tay cầm sợi dây chuyền lên, Tiểu Thất phát chút ánh sáng đáp .
“Chủ nhân, Tiểu Thất nhớ cô.”
Tiểu Thất nũng, Lục Thanh Nghiên để ý đến nó, vẫn chằm chằm sợi dây chuyền .
Từ miệng Lục Vân Chương, Lục Thanh Nghiên cụ cố của thực sự đến từ đây, nhưng tại năm đó ông đến một thời khác?
Bên trong chuyện liệu bí mật gì ? Hay cách khác là liên quan đến sợi dây chuyền ?
Năm đó rốt cuộc xảy chuyện gì? Những tổn thương mà nhà họ Lục chịu liệu liên quan đến những thứ ?
Càng nghĩ càng đau đầu, cô dứt khoát cất sợi dây chuyền ngăn kéo, thèm để ý đến Tiểu Thất đang lải nhải.
Cả đêm nghỉ ngơi , ngày hôm Lục Thanh Nghiên còn tiếng gõ cửa bên ngoài đ.á.n.h thức.
Mất kiên nhẫn dậy, cô sầm mặt mở cửa.
Hàn Ngọc Thành đỡ Lâm Tuyết ở cửa, “Bác sĩ Lục, phiền cô xem giúp đồng chí Lâm với.”
Lục Thanh Nghiên ngước mắt hai , nếu cô nhớ lầm, nam thanh niên trí thức tên Hàn Ngọc Thành là đối tượng của Tề Huệ Lan, mật với Lâm Tuyết như ?
“Bác sĩ Lục, phiền cô xem giúp với.”
Nhìn sự nghi hoặc trong mắt Lục Thanh Nghiên, Lâm Tuyết hề ý định buông Hàn Ngọc Thành .
“Khó chịu ở ?”
Giọng điệu Lục Thanh Nghiên lạnh nhạt, ở cửa Lâm Tuyết.
“Chân của đồng chí Lâm lưỡi liềm cứa trúng, chảy nhiều m.á.u.”
Lục Thanh Nghiên thèm chân Lâm Tuyết, bảo cô sang một bên, cởi giày cởi tất.
Lâm Tuyết xuống, chút ngượng ngùng Hàn Ngọc Thành.
Hàn Ngọc Thành cũng ý tứ, .
Lâm Tuyết cởi giày và chiếc tất m.á.u nhuộm đỏ.
Lục Thanh Nghiên mặt cô , tùy ý liếc vết thương, bất kỳ hành động nào.
“Bác sĩ Lục, cô ? Sao chữa trị cho ?”
Lâm Tuyết nhắc nhở Lục Thanh Nghiên, giọng điệu chút bất mãn.
“Chữa trị cho cô? Bác sĩ Lục quả thực nên chữa trị cho cô, nhưng nên chữa trị não cho cô mới đúng.”
Hạ Dĩnh từ ngoài xông , Tề Huệ Lan chậm hơn cô một bước.
Ánh mắt Tề Huệ Lan bình tĩnh rơi Hàn Ngọc Thành và Lâm Tuyết, gì.
Thấy Tề Huệ Lan bước , Hàn Ngọc Thành khoảnh khắc hoảng loạn, tiến lên kéo cô, “Huệ Lan, em giải thích, đồng chí Lâm là vì mới thương, thể lo cho cô .”
Hôm nay phân công công việc Tề Huệ Lan và Hàn Ngọc Thành ở cùng một thửa ruộng, đợi khi Hạ Dĩnh và Tề Huệ Lan tin, Hàn Ngọc Thành đưa Lâm Tuyết đến nhà Lục Thanh Nghiên.
Hạ Dĩnh rõ mồn một những lời bàn tán mờ ám của mấy bà thím, tức giận kéo Tề Huệ Lan đến đây.
“Có gì đáng để giải thích? Sự thật bày mắt, mấy bác gái đều cho chúng , hai mật đến mức nào, chỉ thiếu nước ngủ chung một giường thôi.”
Hạ Dĩnh chuyện bao giờ khách sáo, đặc biệt là khi đối mặt với tên cặn bã Hàn Ngọc Thành .
Sắc mặt Hàn Ngọc Thành vô cùng khó coi, trừng mắt cô.
“Đồng chí Hạ, cô thể như ? là vì thương, đồng chí Hàn mới lòng giúp đỡ, gì khó coi như cô ?”
Lâm Tuyết đỏ hoe mắt, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
Lục Thanh Nghiên một bên, lặng lẽ hóng hớt.
Diễn xuất kém, đ.á.n.h giá kém!
“Bị thương? Bị thương kiểu gì mà cần đỡ cô đến khám? Nghiêm trọng đến mức nào? Lại thể khiến cô nổi đường.”
Thấy bộ dạng của Lâm Tuyết, Hạ Dĩnh thật hận thể xông lên xé xác cô .
“Đến muộn một bước nữa, vết thương sắp lành luôn .”
Lục Thanh Nghiên nãy giờ gì bất ngờ buông một câu.
Một câu tưởng chừng như tùy ý của cô, trực tiếp khiến Hàn Ngọc Thành và Lâm Tuyết đỏ bừng mặt.
Tề Huệ Lan kinh ngạc Lục Thanh Nghiên, gật đầu với cô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-bi-thao-han-sung-den-khoc/chuong-215-nem-lam-tuyet-ra-khoi-nha-co.html.]
Hạ Dĩnh xong liền sững sờ, ngay đó bắt đầu bùng nổ, “Nhìn xem, bác sĩ Lục gì kìa? Vết thương bé tí tẹo thế , hai cần gì mật như ?”
“Bác sĩ Lục, cô thể như ?”
Lâm Tuyết trong lòng cam tâm, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ đáng thương.
“Đồng chí Lâm, diễn lố đấy! Chỗ rạp hát, cần diễn kịch mặt .”
Lục Thanh Nghiên về phía chiếc ghế xích đu bên cạnh, dáng thon dài xuống, nhạt nhẽo Lâm Tuyết, “Nếu thực sự đến khám bệnh, phiền cô rời .”
“Bác sĩ Lục, phiền cô thêm một lát nữa.”
Hạ Dĩnh nở nụ lấy lòng với Lục Thanh Nghiên, kéo Tề Huệ Lan bên cạnh qua, “Huệ Lan, mau vài câu .”
“Huệ Lan, em cũng tin ? Anh và đồng chí Lâm gì cả.”
Hàn Ngọc Thành vẻ mặt mất kiên nhẫn, thích giải thích nhiều, chuyện giống như cách đối xử với Tề Huệ Lan .
“Đồng chí Tề, và đồng chí Lâm thật sự gì, chỉ quan tâm mà thôi.”
Câu của Lâm Tuyết bề ngoài vẻ như đang giải thích, nhưng thực chất càng càng quá đáng.
Lục Thanh Nghiên lọt tai, dậy về phía cô .
“Bác sĩ Lục, cô định gì?”
Lâm Tuyết mờ mịt Lục Thanh Nghiên đang về phía , trong lòng thầm mắng Lục Thanh Nghiên nãy mất mặt cô .
Không trả lời Lâm Tuyết, Lục Thanh Nghiên túm lấy áo cô , xách Lâm Tuyết từ ghế lên.
“Lục Thanh Nghiên…”
Lâm Tuyết sợ hãi đến mức giọng the thé hơn bình thường, đợi cô hét xong, Lục Thanh Nghiên ném cô ngoài.
Lâm Tuyết lảo đảo một cái, m.ô.n.g phịch xuống đất, dám tin Lục Thanh Nghiên.
Cô … nãy ném ngoài?!
“Thật dứt khoát!”
Hạ Dĩnh lộ đôi mắt sáng lấp lánh, chằm chằm Lục Thanh Nghiên chớp mắt.
Trời ạ, đời còn nữ đồng chí ngầu như ?
“Bác sĩ Lục, tại cô đối xử với như ?”
Lâm Tuyết c.ắ.n c.h.ặ.t răng, bò dậy từ đất, cũng màng đến việc giả vờ thương nặng nữa.
Lục Thanh Nghiên cô , cao hơn Lâm Tuyết ít, cô gần như cúi đầu Lâm Tuyết.
“Bởi vì nhà chào đón những tâm tư trong sáng bước .”
Lâm Tuyết gần như sụp đổ, từng gặp nào theo lẽ thường như Lục Thanh Nghiên, khiến cô nên diễn tiếp thế nào.
“ , thật sự .”
Lâm Tuyết quan tâm đến cái của đám Lục Thanh Nghiên, ánh mắt cô rơi Hàn Ngọc Thành, lắc đầu với .
“Phi, đồ hổ.”
Hạ Dĩnh tức giận chỗ phát tiết, nhặt hòn đá mặt đất ném về phía Lâm Tuyết.
Cô còn tay chạm Lâm Tuyết, vì cô chê bẩn.
Tề Huệ Lan im tại chỗ, nếu là thể cô sẽ ngăn cản Hạ Dĩnh, nhưng cô .
“Hạ Dĩnh, cô quá đáng đấy.”
Nhận ánh mắt đáng thương của Lâm Tuyết, Hàn Ngọc Thành thương hoa tiếc ngọc chắn mặt cô , trừng mắt Hạ Dĩnh.
“Đến bây giờ vẫn còn bênh vực phụ nữ ?”
Hạ Dĩnh thật cạy đầu Hàn Ngọc Thành , xem bên trong chứa cái gì, là bã đậu là một đống phân.
“Nghe thấy bác sĩ Lục nãy gì ? Anh tư thế đường của cô xem, gì chỗ nào giống thương nặng đến mức cần dìu?”
Hàn Ngọc Thành đầu Lâm Tuyết, Lâm Tuyết một lời, chỉ đỏ hoe mắt, nước mắt từng giọt từng giọt rơi xuống.
“Huệ Lan, chúng chuyện riêng ?”
Hàn Ngọc Thành bước lên về phía Tề Huệ Lan, vẻ mặt thâm tình cô.
“Đủ !”
Tề Huệ Lan lạnh lùng lên tiếng, “Hàn Ngọc Thành, quan hệ giữa và đến đây là kết thúc, sẽ thư về báo cho ông nội .”