Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 220: Rất Nhiều Tiền
Cập nhật lúc: 2026-04-05 21:20:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Để bọn trẻ giải thích .”
Lục Thanh Nghiên Bạch Hoa, cô ngược tin những lời Bạch Hoa .
“Chúng cháu trẻ con dì Bạch bắt cóc.”
Bọn trẻ dường như sợ, rụt rè ghế .
Nghe thấy những đang chỉ trích Bạch Hoa, bé trai nắm tay em gái, dùng hết sức lực trả lời.
“Dì Bạch là .”
Giọng non nớt của bé gái vang lên, khuôn mặt gầy gò, đôi mắt to tròn nhút nhát xung quanh.
Bạch Hoa đỏ hốc mắt, “Đại Bảo, Đại Nha.”
“Dì Bạch đừng buồn, đều tại chúng cháu .”
Đại Bảo và Đại Nha là vì chọc dì Bạch buồn, vô cùng tự trách.
Hai em chúng lưu lạc lâu, sớm nhớ bố là ai.
Là Bạch Hoa nhặt chúng đường về tỉnh thành, với chúng sẽ đưa chúng về tỉnh thành, còn trong nhà cô nhiều chị em.
“ , là viện trưởng cô nhi viện An Gia ở tỉnh thành, hai đứa trẻ là do nhặt đường.”
Bạch Hoa lấy giấy tờ chứng minh phận của từ trong chiếc túi đeo chéo , cho xem.
Người chữ thấy, lập tức im bặt, thêm gì nữa.
Trương Thải Vân vô cùng hổ, chỗ của , ngậm miệng .
“Cô là viện trưởng cô nhi viện?”
Đáy mắt Lục Thanh Nghiên xẹt qua tia sáng, mỉm hỏi Bạch Hoa.
Bạch Hoa gật đầu, cất giấy chứng minh túi đeo chéo, “ .”
“Mạo hỏi một chút, trẻ con trong cô nhi viện đông ?”
Ánh mắt Lục Thanh Nghiên rơi Đại Bảo và Đại Nha, hai đứa trẻ nhút nhát Lục Thanh Nghiên, cố gắng với cô.
Cô đáp hai đứa trẻ bằng một nụ dịu dàng, khiến hai đứa lập tức đỏ mặt hổ.
“Đông, đông lắm.”
Bạch Hoa thở dài lắc đầu, nghĩ đến điều gì, thần sắc vô cùng phức tạp, lộ vẻ buồn bã và đau thương.
“Những đứa trẻ đáng thương, phần lớn đều nhà vứt bỏ.”
Bạch Hoa cũng tại hôm nay nhiều như .
Có lẽ vì sự dịu dàng toát từ Lục Thanh Nghiên khiến cô khao khát giãi bày.
“Xin , nãy là do quá vô lễ.”
Trương Thải Vân nãy giờ gì đột nhiên xin Bạch Hoa, lấy hai viên kẹo đặt mặt Đại Bảo và Đại Nha, “Mời hai cháu ăn kẹo.”
Bạch Hoa sững sờ, ngay đó nở nụ .
Đại Bảo và Đại Nha dám ăn kẹo, dùng ánh mắt xin chỉ thị của Bạch Hoa.
“Ăn , cảm ơn dì .”
Bạch Hoa hiền từ với hai đứa trẻ, đáy mắt còn mang theo sự xót xa.
Cô ngoài thường xuyên gặp những đứa trẻ lưu lạc, nổi những cảnh , Bạch Hoa luôn đưa bọn trẻ về cô nhi viện.
Vì dẫn đến việc trẻ con trong cô nhi viện ngày càng đông, vật tư ngày càng thiếu thốn.
“Cháu cảm ơn dì.”
Đại Bảo và Đại Nha đồng thanh cảm ơn, lúc mới cầm kẹo lên ăn một cách trân trọng.
Gần đến giờ ăn cơm, phần lớn bắt đầu ăn cơm, đa đều là bánh bao bánh nướng.
Lục Thanh Nghiên khẩu vị gì, tựa lưng ghế, đợi tàu dừng tìm chỗ gian ăn chút gì đó.
Trương Thải Vân bên cạnh lấy hộp cơm của , thức ăn ngon hơn những khác nhiều.
Đại Bảo và Đại Nha đói, ngửi thấy mùi thức ăn thơm phức, bất giác về phía hộp cơm của Trương Thải Vân.
Bạch Hoa bọn trẻ đói , lấy từ trong túi đeo chéo hai quả trứng gà, chia cho mỗi đứa một quả.
Đại Bảo và Đại Nha cẩn thận nhận lấy trứng gà.
“Dì Bạch, dì ăn ?”
Đại Nha nắm c.h.ặ.t quả trứng gà, nhỏ giọng hỏi Bạch Hoa.
“Dì Bạch đói, các cháu ăn .”
Bạch Hoa xoa cái đầu nhỏ của Đại Nha, dịu dàng .
Nghe Bạch Hoa , Đại Bảo và Đại Nha lúc mới chậm rãi bóc trứng gà.
Xung quanh đều là mùi thức ăn thơm phức, Bạch Hoa nhịn nuốt nước bọt.
Thực cô đói, hai quả trứng gà là bữa sáng và bữa trưa của cô, cô nhịn ăn để dành cho hai đứa trẻ.
Bạch Hoa dám Đại Bảo và Đại Nha nữa, mặt , vặn chạm đôi mắt trong veo của Lục Thanh Nghiên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-bi-thao-han-sung-den-khoc/chuong-220-rat-nhieu-tien.html.]
Cô chút hổ với Lục Thanh Nghiên, Lục Thanh Nghiên đáp bằng một nụ .
“Dì Bạch, ăn trứng gà .”
Bóc trứng gà xong, Đại Bảo và Đại Nha đồng thời bẻ đôi quả trứng trong tay, đưa một nửa cho Bạch Hoa bên cạnh.
Sống mũi Bạch Hoa cay cay, lắc đầu với Đại Bảo và Đại Nha, “Dì Bạch thật sự đói, các cháu ăn .”
“Dì Bạch ăn .”
Đại Nha dậy, nhét nửa quả trứng gà miệng Bạch Hoa.
Bạch Hoa chỉ đành ép ăn, ôm Đại Nha, hốc mắt ươn ướt.
“Chị ơi, chị đói ?”
Đại Bảo thấy Lục Thanh Nghiên cứ chằm chằm chúng, lấy hộp cơm , tưởng cô đồ ăn, đói bụng ăn trứng gà.
Mặc dù nỡ nửa quả trứng gà trong tay, nhưng Đại Bảo vẫn đưa nửa quả trứng gà cho Lục Thanh Nghiên.
“Chị đói.”
Lục Thanh Nghiên khẽ lắc đầu, nở nụ dịu dàng với Đại Bảo.
Đại Bảo rối rắm, nên thế nào cho .
“Chị ở đây bánh quy, các em ăn .”
Lục Thanh Nghiên lấy từ trong hành lý một hộp bánh quy, đặt lên bàn.
Bạch Hoa thấy hộp bánh quy, giật nảy .
Hộp bánh quy là đắt tiền, cô dám để Đại Bảo và Đại Nha ăn.
Trương Thải Vân cũng Lục Thanh Nghiên cho giật , suy cho cùng thời đại ai cho ngoài ăn loại bánh quy ngon thế .
“Đồng chí, chúng …”
“Túi của cô rơi kìa.”
Lục Thanh Nghiên đột nhiên cúi , nhặt chiếc túi đeo chéo của Bạch Hoa rơi xuống đất từ lúc nào lên.
Bạch Hoa vội vàng nhận lấy, miệng rối rít cảm ơn Lục Thanh Nghiên.
“Đến ga .”
Lục Thanh Nghiên xách hành lý của lên, gật đầu với mấy , cũng quản chuyện hộp bánh quy nữa, theo dòng rời .
“Đồng chí, bánh quy của cô vẫn lấy ?”
Bạch Hoa cầm hộp bánh quy bên cạnh lên, nhưng còn thấy bóng dáng Lục Thanh Nghiên nữa.
“Người cho cô , thì cô cứ nhận lấy .”
Trương Thải Vân thu dọn đồ đạc của , xuống tàu ngay lập tức.
Cô đợi khác hết mới , tránh chen lấn với .
“Bánh quy đắt tiền thế , dám nhận?”
“Nữ đồng chí là thiếu tiền, mới bận tâm một hộp bánh quy .”
Trương Thải Vân hiểu Bạch Hoa đang rối rắm cái gì, cũng , nhận thì gì .
Bạch Hoa là cái lý , hết cách đành nhận lấy.
Thấy cũng gần hết, cô chuẩn dẫn Đại Bảo và Đại Nha rời .
Vừa đeo túi chéo lên, cảm thấy trọng lượng của chiếc túi đúng.
“Ủa, hình như nặng hơn ?”
Bạch Hoa xách xách chiếc túi đeo chéo, xác định cảm giác sai, đưa tay mở túi .
Ngay đó, cô trừng to hai mắt, dám tin những gì thấy.
“Cô ?”
Trương Thải Vân đang chuẩn rời thò đầu sang , lộ vẻ mặt giống hệt Bạch Hoa.
“Nhiều…” tiền quá!
Trương Thải Vân gia cảnh cũng tồi nhưng từng thấy nhiều tiền như , cần đếm cũng , ít nhất hơn hai ngàn, hoặc còn nhiều hơn.
“Cái… cái …”
Bạch Hoa trợn mắt há hốc mồm, với Trương Thải Vân, đáy mắt lộ sự khiếp sợ.
“Tiền ở ?”
Bạch Hoa nghĩ , trong túi đeo chéo của nhiều tiền như ?
Chiếc túi đeo chéo rõ ràng cô luôn đeo , từng rời khỏi .
“Không lẽ là do nữ đồng chí cho chứ?”
Đầu óc Trương Thải Vân xoay chuyển nhanh hơn một chút, lập tức nghĩ đến Lục Thanh Nghiên nãy chạm túi của Bạch Hoa.
Nếu thật sự là… cô gì nữa !