Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 222: Tôi Không Phải Loại Người Như Cô Nghĩ Đâu

Cập nhật lúc: 2026-04-05 21:20:46
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

tên là Lục Thanh Nghiên.”

 

Lục Thanh Nghiên tên của , lẳng lặng Lục Thanh Thần.

 

Lục Thanh Thần mắt kỹ , ba bốn phần giống hai em họ của cô.

 

Lục Thanh Thần thấy tên Lục Thanh Nghiên, đồng t.ử khẽ co rụt, đôi mắt híp .

 

Vừa nãy sắc trời quá tối, tường cũng rõ tướng mạo của Lục Thanh Nghiên.

 

Bây giờ kỹ , mới phát hiện cô bảy phần giống em họ Lục Thanh Uyển.

 

“Thanh Nghiên? Cô là nhà họ Lục? Không, từng gặp cô.”

 

Giọng điệu Lục Thanh Thần dám tin, “Tại giống Thanh Uyển đến ?”

 

“Có lẽ là do và các quan hệ huyết thống, cho nên mới giống như .”

 

Lục Thanh Nghiên nhạt, so với sự căng thẳng của Lục Thanh Thần, cô thoải mái hơn nhiều, đến lúc còn tâm trạng đùa.

 

“Không… thể nào.”

 

Nhà họ Lục những ai, Lục Thanh Thần nắm rõ như lòng bàn tay, thể đột nhiên xuất hiện một xa lạ ?

 

là chắt gái của cụ cố cả của .”

 

Nhìn sự khiếp sợ trong đáy mắt Lục Thanh Thần, Lục Thanh Nghiên dứt khoát phận của .

 

“Cụ cố cả?”

 

Lục Thanh Thần chấn động, “Cô là chắt gái của cụ cố cả?”

 

Anh từng ông nội kể về chuyện của cụ cố cả, nhiều năm cụ cố cả mất tích, bây giờ đột nhiên xuất hiện một cô chắt gái, là thật là giả?

 

“Hàng thật giá thật.”

 

tin, trừ phi cô cho véo một cái.”

 

Lục Thanh Thần là tính cảnh giác cao, đương nhiên sẽ chỉ dựa một câu của Lục Thanh Nghiên mà tin cô.

 

Lục Vân Chương và Lục Chí Đồng sở dĩ dễ dàng tin tưởng Lục Thanh Nghiên như , cũng tuyệt đối chỉ vì một nguyên nhân.

 

Ngoài tướng mạo và thông tin phận, còn một loại cảm giác, loại cảm giác chỉ dành cho , ai cũng thể mạo danh .

 

“Véo?”

 

Lục Thanh Nghiên Lục Thanh Thần như kẻ biến thái.

 

Lục Thanh Thần đến mức tự nhiên, “ loại như cô nghĩ , cô đừng hiểu lầm .”

 

“Véo má?”

 

, luôn xem cô là mạo danh chứ?”

 

Lục Thanh Thần sắp ánh mắt của Lục Thanh Nghiên đ.á.n.h bại, suýt chút nữa thu lời .

 

Lục Thanh Nghiên suy nghĩ vài giây, từ từ đưa khuôn mặt trắng trẻo đến mặt , “Chỉ một cái thôi.”

 

“Biết , lưu manh.”

 

Lục Thanh Thần đưa tay lên véo má Lục Thanh Nghiên, còn nhẹ nhàng kéo một cái, trực tiếp véo đỏ làn da trắng nõn của cô.

 

Lục Thanh Thần ngây , rõ ràng tay nhẹ, đỏ ?

 

“Khụ khụ, em thật sự là em gái ?”

 

Vẻ mặt Lục Thanh Thần sự đổi, ánh mắt dịu dàng hơn nhiều, ngừng Lục Thanh Nghiên, giống như thế nào cũng đủ.

 

“Hàng thật giá thật.”

 

Lục Thanh Nghiên đưa tay chạm má, da cô mỏng, chạm dễ đỏ.

 

“Em gái, là trai tay nặng, em đừng giận, sẽ bao giờ như nữa.”

 

Xác định mắt là giả, thái độ của Lục Thanh Thần lập tức hạ thấp, vẻ mặt lấy lòng.

 

Thực thể ông nội Lục Vân Chương công nhận, bảo cô đến đây, Lục Thanh Thần nên nghi ngờ gì nữa.

 

vẫn kiểm chứng, thực sự là vì phận của Lục Thanh Nghiên quá dọa .

 

Cụ cố cả, đó là nhân vật của nhà họ Lục .

 

Mất tích bặt vô âm tín nhiều năm, đột nhiên xuất hiện một cô chắt gái của cụ cố cả, đương nhiên kiểm tra một chút mới thể buông bỏ cảnh giác.

 

Thực sự là nhà họ Lục chịu nổi sự phản bội, nhà họ Lục hiện tại giống như nướng giá, bất cứ lúc nào cũng thể nuốt chửng.

 

Lục Thanh Thần thể mang nhà họ Lục trò đùa.

 

Anh trai?!

 

Lục Thanh Nghiên ngước mắt Lục Thanh Thần đang vẻ mặt lấy lòng dịu dàng, khóe môi khẽ giật.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-bi-thao-han-sung-den-khoc/chuong-222-toi-khong-phai-loai-nguoi-nhu-co-nghi-dau.html.]

Nếu thật sự tính tuổi, cô còn lớn hơn Lục Thanh Thần vài tuổi, là chị của !

 

Thôi , bản hiện tại chẳng qua cũng chỉ mười tám mười chín tuổi, quả thực bằng Lục Thanh Thần, em gái cũng là lẽ đương nhiên.

 

“Em gái, là ông nội bảo em đến ? Ông nội và chú thể như ?”

 

Lục Thanh Thần sầm mặt, bất mãn với cách của Lục Vân Chương và Lục Chí Đồng.

 

Cô em gái bảo bối thế , thể để cô mạo hiểm ?

 

“Là tự em đến, liên quan đến ông nội.”

 

Lục Thanh Nghiên giải thích Lục Vân Chương, để Lục Thanh Thần hiểu lầm.

 

“Em gái, lời , em mau về .”

 

“Em về.”

 

Lục Thanh Nghiên và Lục Thanh Thần , hai ai nhường ai.

 

Cuối cùng, Lục Thanh Thần bại trận, ngừng gãi đầu, dường như đang nghĩ cách, dáng vẻ phiền não.

 

“Em gái, tỉnh thành nguy hiểm, em thể ở lâu.”

 

Lục Thanh Thần trầm giọng với Lục Thanh Nghiên, hy vọng cô thể hiểu ý .

 

“Em , ông nội và bác với em .”

 

Lục Thanh Nghiên hiểu sự lo lắng của Lục Thanh Thần, nhưng cô bao giờ là lùi bước khi gặp nguy hiểm.

 

Đặc biệt là chuyện thể liên quan đến cụ cố của cô.

 

Hơn nữa nhà họ Lục cũng là của cô, tuy mới gặp mặt vài , nhưng quan hệ huyết thống ràng buộc, cũng khiến cô thể khoanh tay .

 

“Em mà còn đến?”

 

Lục Thanh Thần hiểu, thở dài thườn thượt.

 

Anh hai cô em họ, một ốm c.h.ế.t vài năm , một vì nhà họ Lục xảy chuyện, cả hai đều thuộc kiểu tính cách dịu dàng gây chuyện.

 

Chỉ cô em họ mới quen , thoạt tính cách mạnh mẽ, rõ nguy hiểm mà vẫn lùi bước, điều khiến khó xử.

 

“Chính vì nên mới đến, nhà họ Lục thể lùi bước nữa, cũng tuyệt đối cho phép khác cưỡi lên đầu lên cổ bắt nạt.”

 

Giọng điệu Lục Thanh Nghiên kiên định và lạnh lẽo.

 

Lục Thanh Thần khí thế của cô chấn nhiếp, cảm nhận từ cô khí thế kém gì ông nội.

 

“Em gái, trai chỉ lo lắng cho em thôi.”

 

“Anh yên tâm, em sẽ để bản xảy chuyện, em bản lĩnh hơn tưởng tượng đấy, sánh bằng em còn khó lắm.”

 

Khóe môi Lục Thanh Nghiên khẽ nhếch, đ.á.n.h giá Lục Thanh Thần.

 

Lục Thanh Thần một câu của Lục Thanh Nghiên chọc cho xù lông, “Em gái, trai lợi hại, em thể coi thường .”

 

“Ồ, ?”

 

Lục Thanh Nghiên đầy ẩn ý, Lục Thanh Thần bây giờ nên chứng minh thế nào, gấp đến mức vòng quanh tại chỗ.

 

“Em gái, trai thật sự lợi hại.”

 

Không ngừng nhấn mạnh, Lục Thanh Thần chỉ sợ cô em gái mới nhận coi thường.

 

Anh duy nhất của nhà họ Lục hạ phóng, là chiêu bài dự phòng mà Lục Vân Chương để khi nhận thức điều .

 

Đầu óc Lục Thanh Thần tinh ranh, suy nghĩ nhiều hơn các hậu bối khác của nhà họ Lục, cho nên Lục Vân Chương giao nhiều việc cho .

 

“Được, em tin lợi hại.”

 

Lục Thanh Nghiên gật đầu, khá thích trai hời đầu gặp mặt .

 

“Em gái, trai sẽ chứng minh cho em thấy, em đừng coi thường trai.”

 

Mặt mày Lục Thanh Thần dịu dàng, khi lên, vài phần giống với mặt mày của Lục Thanh Nghiên.

 

Hai em , một chút xa lạ và ngăn cách trong nháy mắt tan biến, đây chính là sự kỳ diệu của quan hệ huyết thống.

 

“Em gái, em đến gì cả , em đợi trai một lát.”

 

Không đợi Lục Thanh Nghiên trả lời, Lục Thanh Thần trực tiếp trèo tường rời .

 

Lục Thanh Nghiên một nữa kinh ngạc, “Có cửa mà!”

 

Cửa lớn t.ử tế , thích trèo tường?

 

Người trai hời của cô xác định là đáng tin cậy chứ? Anh ngừng thông minh, là thông minh thật thông minh giả ?

 

Lục Thanh Nghiên buồn lắc đầu, vẻ mặt khôi phục sự bình tĩnh trong nháy mắt.

 

Xem chuyến tỉnh thành , thể sẽ đặc sắc hơn cô tưởng tượng một chút.

 

 

Loading...