Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 228: Thẩm Nguyệt Hiên Ngang Xử Lý Nhà Họ Thẩm

Cập nhật lúc: 2026-04-05 21:27:37
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thẩm Nguyệt nhịn xông , Lục Thanh Nghiên vội kéo cô .

 

“Đừng vội, xem bên trong đang .”

 

Thính lực của Lục Thanh Nghiên hơn hai , cô chút .

 

Thẩm Nguyệt bình tĩnh , cẩn thận lắng xem bên trong đang gì.

 

“Sính lễ tám mươi đồng, con gái đảm đang xinh , nhà bà cưới về, chính là phúc khí của nhà bà đấy.”

 

Giọng ha hả của Tôn Chiêu Đệ truyền đến.

 

“Tám mươi đồng nhiều quá, tối đa chỉ đưa năm mươi thôi.”

 

Giọng của một phụ nữ vang lên, còn mặc cả với Tôn Chiêu Đệ.

 

Thẩm Nguyệt cuộc đối thoại của hai , tức giận đến đỏ hoe mắt.

 

“Tôn Chiêu Đệ giỏi thật.”

 

Thẩm Lâm cũng , càng rõ nội dung hơn.

 

“Bọn họ gả cô .”

 

Lục Thanh Nghiên Thẩm Nguyệt đang tức giận bại hoại bên cạnh.

 

Thẩm Nguyệt gật đầu, nghiến răng : “Người phụ nữ chuyện với Tôn Chiêu Đệ là của Đội 4, mấy đứa con trai nhà bà đều kết hôn , chỉ trừ một đứa ngốc.”

 

Tôn Chiêu Đệ độc ác, nhưng ngờ độc ác đến mức , gả cô cho một kẻ ngốc.

 

Tôn Chiêu Đệ độc ác cô bận tâm, nhưng cha cô mà cũng đồng ý, điều khiến tim cô đau lạnh lẽo.

 

Thẩm Nguyệt thể nhẫn nhịn thêm nữa, cô bắt buộc phản kích.

 

Lục Thanh Nghiên , sắc mặt lập tức trầm xuống: “Bọn họ gả cô cho một kẻ ngốc?!”

 

“Tôn Chiêu Đệ c.h.ế.t tiệt.”

 

Thẩm Lâm nhặt một khúc gỗ bên cạnh, xông trong.

 

Lục Thanh Nghiên kéo : “Cậu định gì?”

 

“Giúp Thẩm Nguyệt xử lý mụ già đó.”

 

Thẩm Lâm tức giận nhảy dựng lên, cứ nghĩ đến việc Tôn Chiêu Đệ gả Thẩm Nguyệt cho kẻ ngốc, nhịn nổi.

 

“Cậu bình tĩnh cho , đừng để lúc đó xử lý bọn họ, ngược tự tống tù.”

 

Lục Thanh Nghiên hiểu cho Thẩm Lâm.

 

Cậu và Thẩm Nguyệt là thanh mai trúc mã, tình cảm tầm thường, đương nhiên bất bình cho Thẩm Nguyệt.

 

Thẩm Lâm suy cho cùng vẫn là ngoài, nếu dám mặt, xảy chuyện vợ chồng Tôn Chiêu Đệ, mà chính là .

 

Chuyện , cô và Thẩm Lâm đều thích hợp nhúng tay , duy nhất thể giải quyết vấn đề chỉ Thẩm Nguyệt.

 

Bọn họ chỉ thể lưng Thẩm Nguyệt, khi cần giúp đỡ mới thể tay.

 

“Thẩm Lâm, cảm ơn , chuyện tự giải quyết .”

 

Thẩm Nguyệt ơn Thẩm Lâm bất bình , cũng cảm ơn sự chăm sóc của những năm qua.

 

Thẩm Lâm nắm c.h.ặ.t khúc gỗ trong tay, kích động nữa.

 

Thẩm Nguyệt bước tới lấy khúc gỗ trong tay , ánh mắt trở nên kiên định, sải bước bước cửa nhà.

 

lúc , Tôn Chiêu Đệ và Thẩm Thụ An tiễn một phụ nữ trung niên thấp bé .

 

Người phụ nữ trung niên thấy Thẩm Nguyệt, đang định chuyện, thấy Thẩm Nguyệt tay cầm khúc gỗ với dáng vẻ hùng hổ, trông vô cùng đáng sợ.

 

“Thẩm Nguyệt, mày định gì?”

 

Sắc mặt Tôn Chiêu Đệ khó coi, để đứa con gái riêng mắt.

 

Hai đấu trí đấu dũng nhiều năm, Thẩm Nguyệt cũng chỉ hung dữ ngoài mặt, một chữ hiếu đè c.h.ế.t nó, nó thể gì?

 

“Thẩm Nguyệt!”

 

Thẩm Thụ An vẻ mặt nghiêm túc, bất mãn quát tháo Thẩm Nguyệt.

 

“Thẩm Nguyệt, còn mau qua đây chào chồng tương lai của mày .”

 

Tôn Chiêu Đệ ngoài nhưng trong , đáy mắt mang theo sự hả hê.

 

Đợi bà gả con ranh c.h.ế.t tiệt , trong nhà bà thể xưng vương xưng bá .

 

“Mẹ chồng tương lai?”

 

Thẩm Nguyệt nhếch khóe môi, nụ lạnh lẽo.

 

một vại nước trong sân, chậm rãi tới.

 

Lục Thanh Nghiên và Thẩm Lâm ở cửa, ánh mắt theo Thẩm Nguyệt.

 

Khúc gỗ giơ lên, dùng sức vung xuống, vại nước trực tiếp đập vỡ.

 

“Á!”

 

Tôn Chiêu Đệ phát âm thanh ch.ói tai, trong sự thê lương mang theo vẻ dám tin.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-bi-thao-han-sung-den-khoc/chuong-228-tham-nguyet-hien-ngang-xu-ly-nha-ho-tham.html.]

Đồng t.ử Thẩm Thụ An co rụt , một Thẩm Nguyệt như cho hoảng sợ.

 

Người phụ nữ cạnh Tôn Chiêu Đệ lộ vẻ mặt kinh hoàng.

 

Cô con dâu tương lai chẳng liên quan gì đến vẻ dịu dàng đảm đang mà Tôn Chiêu Đệ ?

 

“Vại nước của , một cái tốn mấy đồng lận đó.”

 

Tôn Chiêu Đệ chạy về phía vại nước vỡ vụn: “Thẩm Thụ An, ông xem chuyện mà con gái ông kìa.”

 

“Thẩm Nguyệt, ông đây đ.á.n.h c.h.ế.t mày.”

 

Thẩm Thụ An giơ nắm đ.ấ.m, xông về phía Thẩm Nguyệt.

 

Thẩm Lâm thấy, liền bước lên tóm lấy tay Thẩm Thụ An: “Chú Thẩm, buổi trưa hai mới đ.á.n.h Thẩm Nguyệt thương, buổi chiều còn đ.á.n.h ?”

 

Thẩm Thụ An rút tay về, ngặt nỗi Thẩm Lâm nhất quyết buông.

 

Tạm thời chỗ cần cô giúp đỡ, Lục Thanh Nghiên cứ ở cửa, phía dần dần đông vây quanh.

 

Nơi nào náo nhiệt, thông thường thể thiếu sự hiện diện của các bà thím, bác gái.

 

“Chuyện gì thế ?”

 

Các bà thím, bác gái hiểu rõ tình hình thò đầu trong.

 

Khóe môi Lục Thanh Nghiên nhếch lên, đến lượt cô biểu diễn .

 

“Bác gái, , nhà họ Thẩm đáng ghét đến mức nào…”

 

Lục Thanh Nghiên thêm mắm dặm muối kể chuyện nhà họ Thẩm, chỉ vài ba câu khiến đám đông vây xem bất bình cho Thẩm Nguyệt.

 

Lục Thanh Nghiên càng càng hăng.

 

“Quá đáng, quá đáng lắm .”

 

“Sớm Tôn Chiêu Đệ thứ gì, ngờ đáng ghét đến .”

 

“Thẩm Thụ An cũng chẳng thứ lành gì, kế thì cha dượng.”

 

Mỗi một câu, suýt chút nữa dìm c.h.ế.t nhà họ Thẩm.

 

Thẩm Nguyệt thấy tất cả đều về phía , cửa, thấy Lục Thanh Nghiên vì cô mà Tôn Chiêu Đệ.

 

Thẩm Nguyệt nhịn , cố gắng cho trông thật phẫn nộ và bi thương.

 

Đập xong vại nước, cô về phía chuồng gà trong sân.

 

Bình thường những con gà đều do em trai cô cho ăn, hai đứa con trai của Tôn Chiêu Đệ mỗi ngày chỉ chơi đùa.

 

Bỏ ngoài tai lời đe dọa của Tôn Chiêu Đệ, Thẩm Nguyệt tóm lấy một con gà, trực tiếp bẻ gãy cổ gà.

 

“Á, gà cưng của !”

 

Tôn Chiêu Đệ một nữa phát tiếng kêu thê lương.

 

Thẩm Thụ An giận kìm , Thẩm Lâm vẫn luôn kéo ông buông.

 

G.i.ế.c xong hai con gà, Thẩm Nguyệt lướt qua Tôn Chiêu Đệ, chạy trong nhà.

 

Phích nước ấm duy nhất trong nhà cô lấy , giơ lên giữa trung.

 

“Thẩm Nguyệt, mày dám?”

 

Tôn Chiêu Đệ sợ hãi biến sắc mặt.

 

Một cái phích nước ấm hề rẻ, nếu đập vỡ thì ?

 

Thẩm Nguyệt quỷ dị, buông tay, phích nước rơi xuống đất, vỡ thành vô mảnh.

 

Tôn Chiêu Đệ tức giận đến tối sầm mặt mũi, suýt chút nữa ngất xỉu.

 

Thẩm Nguyệt lạnh lùng với bà , lao bếp lấy mấy cái bát, hai lời ném thẳng xuống đất.

 

Người phụ nữ trung niên trong sân, những mảnh vỡ đầy đất: “Tôn Chiêu Đệ, chuyện chúng , coi như từng .”

 

mới dám cưới cô con dâu như cho con trai, nếu Thẩm Nguyệt bước qua cửa, nhà bà chắc chắn sẽ giống nhà họ Thẩm, gà ch.ó yên.

 

Không cho Tôn Chiêu Đệ cơ hội mở miệng, phụ nữ trung niên sải bước chạy ngoài.

 

Đập xong bát to, Thẩm Nguyệt chạy phòng vợ chồng Thẩm Thụ An, xé nát quần áo của hai .

 

“Đủ , đủ .”

 

Tôn Chiêu Đệ xông lên xé xác Thẩm Nguyệt, Lục Thanh Nghiên nhặt một hòn đá, ném mạnh bắp chân bà .

 

Tôn Chiêu Đệ ngã nhào xuống đất, một chiếc răng gãy rớt ngoài, miệng đầy m.á.u.

 

“Chuyện gì ?”

 

Chu Kiến Dân từ bên ngoài bước , đại đội trưởng việc vắng, đành tìm tiểu đội trưởng như đến giải quyết vấn đề.

 

“Kiến Dân đến đúng lúc lắm, mau giúp xử lý đứa con gái bất hiếu .”

 

Thẩm Thụ An vẫn luôn Thẩm Lâm tóm c.h.ặ.t liền tay .

 

Chuyện nhà họ Thẩm Chu Kiến Dân rõ mồn một, e ngại là ngoài, tiện quản nhiều.

 

Thẩm Nguyệt là một cô gái , đương nhiên sẽ giúp đỡ lung tung, nên tìm hiểu rõ tình hình thì vẫn tìm hiểu rõ.

 

 

Loading...