Trở Lại Thập Niên 70 Mang Theo Chục Tỷ Vật Tư Bị Tháo Hán Sủng Đến Khóc - Chương 241: Lục Thanh Nghiên giả heo ăn thịt hổ

Cập nhật lúc: 2026-04-05 21:27:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngày hôm , Lục Thanh Nghiên ở bàn ăn nhà họ Dương, chỉ tùy ý ăn một hai miếng.

 

Sau khi xác định đồ Lục Thanh Nghiên, thái độ của Dư Hiểu Du đối xử với cô tụt dốc phanh.

 

Ăn cơm xong, Dư Hiểu Du sải bước chuẩn rời .

 

Lục Thanh Nghiên bước lên nắm lấy cánh tay cô : “Không , sẽ cùng dạo phố mua quần áo ?”

 

“Chị dâu, em đột nhiên việc gấp, chị tự .”

 

Hất tay Lục Thanh Nghiên , Dư Hiểu Du lạnh lùng rời .

 

Đợi Dư Hiểu Du rời , Lục Thanh Nghiên cũng tìm một cái cớ rời khỏi nhà họ Dương.

 

Dư Hiểu Du bước chân vội vã, cứ dọc theo con đường, cho đến mười mấy phút , cô một con hẻm nhỏ hẹp.

 

Lục Thanh Nghiên bám theo quá sát, nhưng cũng để Dư Hiểu Du rời khỏi tầm mắt của .

 

Con hẻm Dư Hiểu Du tuy nhỏ hẹp, nhưng phức tạp, cần rẽ trái rẽ .

 

Vài phút , cô dừng một sân, ngó xung quanh, lúc mới gõ cửa.

 

Một lúc lâu cửa mới bên trong mở , một đàn ông trẻ tuổi cánh cửa.

 

Lục Thanh Nghiên nép sát bức tường ở góc rẽ, khóe mắt thu hết chuyện đáy mắt.

 

Đợi cửa sân đóng , Lục Thanh Nghiên về phía góc tường sân.

 

Bên trong âm thanh gì, chắc hẳn là hai trong nhà, điều ngược tạo cơ hội cho cô đột nhập.

 

Nhảy lên bức tường, Lục Thanh Nghiên lén lút thò đầu , xác định trong sân ai, liền nhảy xuống.

 

Men theo góc tường, cô mò mẫm đến mái hiên.

 

Trong nhà đang hạ thấp giọng chuyện, một trong đó chính là Dư Hiểu Du.

 

“Em chắc chắn đồ chứ?”

 

Giọng lạnh lùng của đàn ông trẻ tuổi truyền đến.

 

“Chắc chắn, em hỏi hỏi , cô dường như gì cả.”

 

Dư Hiểu Du khẳng định : “Lục Thanh Nghiên não, chắc sẽ lừa em.”

 

“Chẳng lẽ đồ vẫn ở Chu Cảnh Diên?”

 

“Chu Cảnh Diên bây giờ đang ở , phụ nữ cũng nhất quyết .”

 

“Em thăm dò thêm, nhất định tung tích của Chu Cảnh Diên.”

 

Giọng hai ngày càng nhỏ, gần như khiến thấy.

 

“Chúng nhắc đến khác nữa, ?”

 

Không lâu , giọng của Dư Hiểu Du sự đổi rõ rệt, mang theo vẻ oán trách.

 

“Ngoan, thành nhiệm vụ chúng mới thể tận hưởng đàng hoàng.”

 

“Anh suốt ngày chỉ nhiệm vụ, hôn sự của em và khi nào mới thể tổ chức?”

 

Nghe động tĩnh trong nhà, Lục Thanh Nghiên nhíu c.h.ặ.t mày.

 

Xem những cũng đặc biệt chắc chắn rốt cuộc đồ Chu Cảnh Diên .

 

Thời Không Thạch là đồ cha Chu Cảnh Diên để cho , đám thể , chắc chắn cũng liên quan đến cha Chu Cảnh Diên.

 

Không thể tra tin tức của cha từ chuyện .

 

Còn nữa, từ cuộc đối thoại của hai , cô còn nhận một thông tin, đó là hai cũng màn.

 

Lục Thanh Nghiên xoa xoa trán, chút đau đầu.

 

Có nên tiếp tục theo manh mối để tìm màn ?

 

“Quay về cần khách sáo với cô nữa, trực tiếp nhốt cô , tra hỏi tung tích của Chu Cảnh Diên.”

 

Trong lúc Lục Thanh Nghiên đang cân nhắc xem tiếp theo nên thế nào, trong nhà truyền đến giọng của đàn ông trẻ tuổi.

 

Bàn tay đang xoa huyệt thái dương của Lục Thanh Nghiên khựng , đáy mắt lạnh lẽo.

 

“Hừ…”

 

Lục Thanh Nghiên lạnh, xem cần cân nhắc tiếp theo nên thế nào, trực tiếp tay là xong.

 

Đứng ở cửa, còn thể thấy lời của Dư Hiểu Du trong nhà, Lục Thanh Nghiên nhấc chân, đá cửa xông .

 

“Ai?”

 

Trong phòng khách đàn ông trẻ tuổi đang ôm Dư Hiểu Du, cửa đá tung, dọa lập tức quát lớn.

 

“Cô là ai? Tại nhà ?”

 

“A Cường, cô chính là Lục Thanh Nghiên, là vợ của Chu Cảnh Diên.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-lai-thap-nien-70-mang-theo-chuc-ty-vat-tu-bi-thao-han-sung-den-khoc/chuong-241-luc-thanh-nghien-gia-heo-an-thit-ho.html.]

 

Dư Hiểu Du thấy tới, sắc mặt đột biến.

 

Sao Lục Thanh Nghiên đến đây? Không nên cầm tiền mua quần áo ?

 

“Lục Thanh Nghiên? Sao cô đến đây?”

 

Người đàn ông trẻ tuổi Tống Cường trầm mặt, chất vấn Dư Hiểu Du.

 

“Em .”

 

Dư Hiểu Du lắc đầu, đầu óc rối bời.

 

Trong lòng cô , Lục Thanh Nghiên đầu óc, thể tìm đến đây ?

 

“C.h.ế.t tiệt, em lừa .”

 

Tống Cường chằm chằm Lục Thanh Nghiên, lớn tiếng gầm thét.

 

Còn hiểu nữa, phụ nữ Lục Thanh Nghiên thể theo dõi Dư Hiểu Du tìm đến đây, thể là một phụ nữ não, cô đang giả heo ăn thịt hổ!

 

Dư Hiểu Du đương nhiên cũng hiểu , sắc mặt chút tái nhợt.

 

“Bây giờ mới ?”

 

Lục Thanh Nghiên bước , nụ nguy hiểm: “Nói , là ai sai các đến tìm chồng ?”

 

cô đang gì.”

 

Tống Cường chắp tay lưng, tay lén lút cầm một con d.a.o nhỏ, mũi d.a.o lóe lên ánh sáng sắc bén.

 

Ánh mắt sắc bén của Lục Thanh Nghiên rơi đôi tay đang chắp lưng của Tống Cường, lạnh lùng nhếch mép.

 

Không đợi Tống Cường chủ động công kích cô, Lục Thanh Nghiên trực tiếp lao lên.

 

Dư Hiểu Du hét lớn một tiếng, né tránh.

 

Tống Cường ngờ Lục Thanh Nghiên mạnh mẽ như , chỉ kịp vung con d.a.o nhỏ đ.â.m về phía cô.

 

Sau khi Lục Thanh Nghiên nghiêng tránh , hai tay nắm lấy tay cầm d.a.o của Tống Cường, bẻ gập một cái thật mạnh.

 

Tống Cường kinh hãi, rút tay về, đáng tiếc Lục Thanh Nghiên căn bản cho cơ hội.

 

“A…”

 

Tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang vọng khắp căn nhà, Tống Cường mặt mày trắng bệch.

 

Dư Hiểu Du thích đau đớn như , lo lắng tìm kiếm trong nhà.

 

cầm lấy bình nước, lao về phía Lục Thanh Nghiên.

 

Lục Thanh Nghiên phản ứng nhanh ch.óng, nhấc chân tung một cú đá ngang, Dư Hiểu Du phát tiếng kêu gào, ngã nhào xuống đất còn lăn một vòng.

 

Đoạt lấy con d.a.o nhỏ trong tay Tống Cường, Lục Thanh Nghiên kề con d.a.o nhỏ lên cổ : “Là ai sai sử ?”

 

Tống Cường ôm lấy cánh tay bẻ gãy của , mồ hôi đầm đìa, một lời.

 

Dư Hiểu Du bò dậy từ đất, ảo não vì phát hiện Lục Thanh Nghiên là con sói đội lốt cừu .

 

nhanh ch.óng chạy ngoài, Lục Thanh Nghiên đang định đ.á.n.h ngất Tống Cường để đuổi theo Dư Hiểu Du, thì thấy tiếng kêu của cô truyền đến từ trong sân.

 

Sắc mặt Lục Thanh Nghiên ngưng trọng, chẳng lẽ trong sân còn ?

 

Nhanh ch.óng đ.á.n.h ngất Tống Cường chịu mở miệng, Lục Thanh Nghiên cầm d.a.o ngoài.

 

Hai bóng đàn ông trong sân, một trong đó đ.á.n.h ngất Dư Hiểu Du đang la hét.

 

Lục Thanh Nghiên cánh cửa, hề , khóe mắt quan sát tình hình.

 

“Đồng chí Lục, chúng , cô cần đề phòng chúng .”

 

Một đàn ông hơn ba mươi tuổi lên tiếng, nở nụ , còn giơ tay hiệu ác ý với Lục Thanh Nghiên.

 

Vẻ ngưng trọng của Lục Thanh Nghiên dịu , nhưng hề buông lỏng cảnh giác chút nào.

 

Cô mới đến tỉnh Z, quen ai cả, tại tên cô?

 

Nhìn sự đề phòng nơi đáy mắt Lục Thanh Nghiên, đàn ông lên tiếng: “Đồng chí Lục, chúng thật sự , nhiều nghi hoặc, cô theo chúng gặp một , ông sẽ trả lời cô.”

 

“Ai gặp ?”

 

Lục Thanh Nghiên trầm giọng hỏi, ý định .

 

“Đồng chí Lục theo chúng sẽ .”

 

“Anh nghĩ sẽ theo ?”

 

Lục Thanh Nghiên lạnh một tiếng, tới ngay cả tên cũng dám báo, cô ngốc đến mức theo hai lạ mặt đến một nơi xa lạ.

 

“Đồng chí Lục, chúng thật sự ác ý, gặp cô quan hệ bình thường với cô, đợi cô gặp ông sẽ .”

 

Người đàn ông thở dài một tiếng, nên .

 

 

Loading...