Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 103

Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:04:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hoắc Triều Dương mơ cũng ngờ chuyện liên lụy đến cả . Lúc mới bước chân cục công an, vẫn đinh ninh đây chỉ là buổi thẩm vấn lệ thường, hỏi xong vài câu là sẽ cho về ngay. Ai mà dè lòi cái đoạn ghi âm , biến từ kẻ ngoài cuộc thành diện nghi phạm trọng điểm.

Khoảnh khắc , Hoắc Triều Dương cực kỳ gặp Khâu Nhược Vân. Anh túm lấy vai cô mà lắc thật mạnh, gào lên hỏi tại .

Tại thế! Rốt cuộc cô còn gây bao nhiêu rắc rối cho nữa? Chi bằng một cho sáng tỏ luôn !

Thế nhưng, cơ hội gặp Khâu Nhược Vân.

Bởi phía Khâu Nhược Vân hiện tại nhân chứng vật chứng rành rành, cảnh sát còn đang tiếp tục thẩm vấn gắt gao. Theo thông tin từ cấp , vụ án còn dính líu đến một nhân vật quan trọng khác, mà duy nhất mối liên hệ với kẻ đó chính là Khâu Nhược Vân.

Khi cô chịu mở miệng, cảnh sát thậm chí còn cách nào mời Tề Lỗi lên việc. Vì ngoài lời khai của Tô Tuẫn , họ bằng chứng hữu hiệu nào chứng minh sự liên quan của vị . Không thể chỉ dựa một câu của Tô Tuẫn mà bắt ngay .

Để tránh rút dây động rừng, tình tiết phá án đều giữ kín như bưng, hề lọt ngoài một chút phong thanh nào.

, " trong cuộc" như Tề Lỗi vẫn chẳng hề bản sắp mời "uống ". Anh chỉ sơ sơ rằng Hoắc Triều Dương và Khâu Nhược Vân triệu tập thứ hai để điều tra, còn nội tình sâu xa thì mù tịt. Anh cũng chẳng dám ngóng gì thêm, nhưng trong lòng bắt đầu thấy thấp thỏm yên.

Sao bắt đó nữa ? Chẳng lẽ kẻ mà Khâu Nhược Vân tìm đáng tin, khai ?

Lúc , Tề Lỗi bắt đầu thấy căng thẳng.

Khâu Nhược Vân đến mức ăn thiếu sót chứ…

Vốn sống chung lâu ngày với Khâu Nhược Vân, Tề Lỗi đương nhiên thể thấy những sai lầm lặt vặt của cô như Hoắc Triều Dương. Nhất là vụ hai bắt tay tống Tô Hướng Nam cải tạo thành công, càng thấy Khâu Nhược Vân đáng tin cậy.

Trong thâm tâm Tề Lỗi, Khâu Nhược Vân luôn là nữ thanh niên trí thức thông minh nhất ở thôn Tiểu Hoắc. Sự nhạy bén của cô đối với thời cuộc đạt đến mức đáng kinh ngạc.

đoán tương lai sẽ khôi phục kỳ thi đại học, quả nhiên khôi phục thật.

đoán tương lai thể kinh doanh, quả nhiên chính sách mở cửa ập đến.

Hồi đó Khâu Nhược Vân thi đại học mà chọn theo chính trị, Tề Lỗi còn thấy tiếc hùi hụi, cho rằng lãng phí một nhân tài.

giờ đây, bản năng trực giác khi đối mặt với nguy hiểm khiến bắt đầu hoài nghi.

Ngẫm kỹ , Khâu Nhược Vân cũng chẳng thông minh đến thế. Ví dụ như việc cô dốc hết lòng hết , tâm ý phò tá một gã tay trắng như Hoắc Triều Dương, trông chẳng khôn ngoan chút nào. Dẫu Hoắc Triều Dương xuất sắc thật, nhưng bản Khâu Nhược Vân cũng kém cạnh, hà tất hạ đến mức đó.

Càng nghĩ, càng bất an. Chỉ cần Khâu Nhược Vân sảy chân một li, kéo theo cuộc là coi như đời tiêu tùng. Dù tự tin để cán vá gì cho nắm, nhưng cái nghề của , một khi lãnh đạo nghi ngờ thì tương lai chắc chắn chỉ nước " chơi xơi nước".

Nếu Bộ trưởng Hứa mà thấy dính líu chuyện , chắc chắn sẽ liên tưởng ngay đến vụ việc , tuyệt đối sẽ chuyện "chuyện lớn hóa nhỏ" .

Tâm trạng thấp thỏm khiến Tề Lỗi việc cứ lơ đễnh, mất tập trung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-103.html.]

Bộ trưởng Hứa nhíu mày hỏi: "Tiểu Tề , thấy trong khỏe ? Hay là về nghỉ ngơi hai ngày ."

"Dạ cần ạ, dạo em mải suy nghĩ về kế hoạch công việc quá, cứ sợ . Em sẽ điều chỉnh trạng thái ngay ạ."

Bộ trưởng Hứa cũng tạm hài lòng. Người trẻ mà, thỉnh thoảng mắc cũng thể châm chước . Những nhân tài đắc lực đều do tự bồi dưỡng mới yên tâm, chứ do kẻ khác đào tạo, ông dùng thuận tay.

"Cậu còn trẻ, học cách trầm tĩnh , đừng nóng vội." Bộ trưởng Hứa dạy bảo.

Tề Lỗi ngoan ngoãn gật đầu.

Bộ trưởng Hứa : "Hôm nay cần tăng ca , tối nay qua nhà dùng cơm ."

Vừa đ.ấ.m xoa cũng là một thủ thuật để bồi dưỡng lòng trung thành của thư ký. Thỉnh thoảng gần gũi một chút sẽ khiến thư ký cảm thấy là " nhà", từ đó sẽ dốc lòng bảo vệ lãnh đạo hơn.

Tề Lỗi xong, trong lòng mừng thầm: "Cảm ơn lãnh đạo, em khách sáo nữa ạ."

Anh vui mừng chỉ vì sự cận của Bộ trưởng Hứa, mà còn vì nhà Bộ trưởng cô cháu gái đang học đại học. Cô gái đó tướng mạo giống là Bộ trưởng Hứa, nên cực kỳ ông yêu chiều, thường xuyên qua đây chơi. Trước đó Tề Lỗi từng chuyện với cô một , đó là một cô gái đơn thuần.

Thú thật, Tề Lỗi vốn thích kiểu phụ nữ thông minh, sắc sảo như Khâu Nhược Vân hơn. Nếu tìm đối tượng kết hôn, tất nhiên thích kiểu như . cũng hiểu rõ, so với thông minh và trí tuệ, cái cần lúc hơn cả chính là gia thế.

Đặc biệt là khi đang "cường địch" rình rập bên ngoài, càng cần một hậu phương vững chắc.

...

Ở một diễn biến khác, Tô Tuẫn nhận điện thoại gọi đến từ quê nhà. Kể từ khi đám nhà họ Tô tỏ cầu tiến, cô cũng ít khi chủ động liên lạc với bọn họ. Việc báo cáo công việc của xưởng Tô Tiến Sơn việc trực tiếp với Lý Ngọc Lập, nên hai bên cũng ít khi chuyện.

Điện thoại kết nối, đầu dây bên vang lên giọng đầy phấn khích của Tô Tiến Sơn.

"Tô tổng , đại điệt nữ (cháu gái) ơi! Hôm nay công an thành phố về tận đây tìm bác để điều tra chuyện năm xưa . Họ bảo là cháu thưa với lãnh đạo lớn để minh oan cho nhà ? Bác cũng chẳng rõ là chuyện gì, cứ như trong sương mù . Bác... bác cứ thấy dám tin." Ông xúc động đến mức năng lắp bắp.

Tô Tuẫn đáp: "Chuyện đúng là cháu đề cập với lãnh đạo, cứ thành thật khai báo là ."

Trong điện thoại, Tô Tiến Sơn mừng rỡ khôn xiết. Dù hiện tại ở trấn Bình An ông đang nở mày nở mặt, hiếm khi nghĩ về những ngày tháng khổ cực , thậm chí học cách buông bỏ, nhưng ngờ ở nơi ông , vẫn luôn ghi nhớ chuyện của nhà họ Tô, giải oan cho gia đình ông.

"Cái bác ... thật sự chẳng lấy gì báo đáp cháu nữa." Nói đến đây, Tô Tiến Sơn ở đầu dây bên bật nức nở. Đứa cháu gái đúng là đại ân nhân mà!

Thư Sách

Điện thoại lắp ở xưởng, ngay trong văn phòng riêng nên ông cũng chẳng cần kìm nén cảm xúc, cứ thế đến nước mắt giàn giụa.

Tô Tuẫn tiếng trong điện thoại thì bỗng thấy lúng túng. Đang chuyện bình thường, tự dưng thế ?

"Bác , bác đừng nữa, chuyện nhỏ mà." – Với cô, đây thực sự chỉ là một việc thuận tay mà thôi.

Loading...