Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 67:-------

Cập nhật lúc: 2026-01-29 00:55:55
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Tiểu Chu cảm thán: “Tô tổng, chị đúng là .”

Tô Tầm: “...”

sang dặn dò Chu Mục, bảo gần đây cảnh giác hơn một chút, bảo vệ an cho cô.

Chu Mục trịnh trọng gật đầu.

Anh cũng đang chút nóng lòng thử sức. Anh cảm thấy công việc quá nhẹ nhàng, cứ như thể bản đất dụng võ .

Tuy rằng mong ngóng chủ nhân gặp rắc rối là đạo đức cho lắm, nhưng sâu thẳm trong lòng, vẫn mong chờ cơ hội để thi triển sở trường.

Nếu , ngày nào cũng ăn ngon, ở , mặc sang thế , cảm thấy ngại.

...

Nhóm của Trần An Lị đến thành phố Đông Châu đúng hẹn.

Tô Tầm đích sân bay đón, còn sắp xếp hai chiếc xe buýt mới tinh. Nghe đây là do Tổng giám đốc Chu hữu nghị cung cấp.

Vừa xuống máy bay, đoàn khảo sát "thế hệ thứ hai" (F2) chút thất vọng về thành phố Đông Châu. So với Hải Thành, sự chênh lệch là quá lớn. Chỉ riêng cái sân bay thôi thấy khác biệt một trời một vực.

Chỉ đến khi thấy Tô Tầm, nỗi thất vọng đó mới vơi phần nào. An Lị vui vẻ vẫy tay chào: “Chị Tầm Tầm!”

Tô Tầm mỉm ôm lấy cô bé: “Hoan nghênh các em đến Đông Châu thăm chị. Chị vui lắm.”

Những khác cũng ùa tới, Tô Tầm lượt bắt tay, vỗ vai, thỉnh thoảng ôm chào hỏi từng .

Nhìn thấy một Tô Tầm thần thái rạng ngời, cũng chẳng còn tâm trí mà để ý đến ấn tượng về Đông Châu nữa. Ai nấy đều vui vẻ.

Tô Tầm mời lên xe, ai nấy đều ngoan ngoãn tuân theo, hề tỏ vẻ công t.ử tiểu thư cao sang khó chiều.

Bởi vì trong lòng họ, Tô Tầm ở cùng đẳng cấp với những thừa kế gia tộc của nhà họ. Vị thế giống như các chị cả trong nhà .

Mà các chị cả thì thường chẳng bao giờ chịu chơi với họ. Giờ Tô Tầm chịu dẫn dắt , họ dám mặt lạnh ? Đương nhiên là .

Vì thế mặt Tô Tầm, tất cả đều trở thành những đứa em ngoan ngoãn.

Lên xe, Trần An Lị cạnh Tô Tầm : “Anh Phi Dương nước H khảo sát nên tới . Anh nhờ em gửi lời hỏi thăm chị.”

Tô Tầm đáp: “Cậu gọi cho chị . Chúng cứ mặc kệ . Lần các em đến đây, chị sẽ đưa chơi khắp nơi. Tuy trời lạnh, nhưng tranh thủ lúc thời tiết , chúng cũng thể ngắm phong cảnh Đông Châu.”

Trần An Lị nghiêm túc: “Lần bọn em đến là mục đích chính đáng đấy ạ.”

Mọi đều đổ dồn ánh mắt về phía Tô Tầm.

Tô Tầm quan sát cả nhóm, tổng cộng chín , năm nữ bốn nam. Tuổi tác sàn sàn như Trần An Lị, tầm hai mươi tuổi. Trông họ chỉ kém Tô Tầm một hai tuổi, nhưng thần thái ngây thơ hơn cô nhiều.

Tuy giáo d.ụ.c bài bản từ nhỏ khiến họ đến mức ngớ ngẩn trong đối nhân xử thế, nhưng chung quy họ vẫn là những đóa hoa trong l.ồ.ng kính trải sự đời. Thiếu kinh nghiệm thực chiến. Do đó, dù cố tỏ thông minh hiểu thế nào, cũng che giấu sự non nớt từ trong xương tủy.

Tô Tầm mỉm với họ: “Đợi về khách sạn nghỉ ngơi cho khỏe , chúng sẽ bàn chuyện khác.”

Nghe Tô Tầm , mặt mũi ai nấy đều hớn hở.

Tổng giám đốc Chu đợi sẵn ở cửa khách sạn từ lâu. Ông còn cho nhân viên xếp thành hai hàng, bày tư thế hoan nghênh nồng nhiệt nhất.

Thư Sách

Vốn dĩ ông định theo sân bay, nhưng nghĩ , dù ông thì ai thèm để ý đến nhân vật nhỏ bé như ông? Ngược còn khiến Tô tổng cảm thấy ông tay dài, chuyện gì cũng chõ mũi . Vì ông dứt khoát ở khách sạn lo công tác chuẩn .

Khi thấy hai chiếc xe trờ tới, ông vội vàng vẫy tay hiệu: “Đến , chú ý chút. Đừng để xảy sai sót. Đừng mất mặt Đông Châu chúng . Phải tiếp đãi thật nhiệt tình.”

Các nhân viên phục vụ đều nở nụ tươi tắn.

Xe dừng bánh vững vàng cửa, các vệ sĩ và trợ lý nhanh ch.óng bước xuống từ chiếc xe còn , bên cạnh xe của Tô Tầm, chờ đón chủ của .

Khi đám đông bước xuống, thấy rõ đón ở cửa là ai, mấy trợ lý lanh lợi liền tiến tới đỡ xuống xe.

Tiểu Chu chứng kiến cảnh , cảm thấy còn học hỏi nhiều lắm.

Hành lý lo, cứ thế tiến thẳng khách sạn nghỉ ngơi.

Khách sạn Quốc tế dù cũng đầu tư kỹ lưỡng, tuy xa hoa bằng Hải Thành nhưng cũng đến nỗi tệ.

Ít nhất những vị khách bước cũng cảm thấy thể ở .

Ngồi máy bay đường dài cũng khá mệt, nên khi ăn uống và tắm nước nóng, mới cảm thấy thoải mái dễ chịu trở .

Tô Tầm cũng tạm thời ở khách sạn.

Mấy cô gái nhỏ liền sán gần, tụ tập trong phòng cô để trò chuyện.

So với mấy con trai, đám con gái là những đầu tiên Trần An Lị thuyết phục.

Trong đó cũng là con một, nhưng sớm bố thông báo rằng sẽ giao sản nghiệp cho con rể.

Trước họ cảm thấy chuyện đó cũng bình thường, nhưng những lời phân tích của An Lị, tư tưởng cũng bắt đầu lay chuyển. Dù thế nào nữa, tự kiếm chút tiền tiêu vặt vẫn hơn.

Chương 47

Trong căn phòng hạng sang, Tô Tầm chống tay lên trán, tựa lưng ghế sofa, lắng đám tiểu thư nhà giàu than thở.

Cô bé tên Từ Manh là con một trong nhà, nhưng bố cô con riêng bên ngoài. Ông thà để tài sản cho đứa con rơi chứ quyết cho cô.

Mạnh T.ử Yến thì bố thà tuyển con rể về ở rể để hỗ trợ kinh doanh, cũng để cô quản lý gia nghiệp vì sợ cô ngốc nghếch lụn bại cơ đồ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-67.html.]

Bố của Trần An Lị miệng thì thương con gái, nhưng để hết gia sản cho con trai. Cô chỉ nhận chút tiền cổ tức hàng năm.

Ngô Bảo Lai và Tôn Linh thì bố rục rịch tìm đối tượng liên hôn, bắt họ kết hôn với xa lạ vì lợi ích kinh doanh của gia đình.

Tô Tầm thầm cảm thán: Đây đúng là nỗi phiền muộn của giàu.

Hồi cô còn nghèo kiết xác thuê bán mạng, cô từng ước gì một ông bố đại gia xuất hiện và bảo: "Tô Tầm, đừng nỗ lực nữa, bố sắp xếp cho con một đối tượng liên hôn môn đăng hộ đối ."

Tô Tầm nghĩ lúc đó chắc chắn sẽ dọn đồ ngay lập tức. Còn cần gì tự do tự do nữa, tiền chính là sự tự do lớn nhất. Muốn mua gì thì mua, thì ở.

hiện tại khi phận đổi, Tô Tầm cũng phần nào hiểu họ.

Bởi vì khi vật chất đảm bảo, con tự nhiên sẽ những nhu cầu cao hơn. Kiểu như: " giỏi giang thế , thể chủ cuộc đời , dựa mà bắt theo sự sắp đặt của ông?"

con thể cái gì cũng , lòng tham thì buộc trả giá bằng sự nỗ lực.

Đợi các cô gái xả hết nỗi lòng, Tô Tầm dùng ánh mắt đầy thấu hiểu họ: "Được , chị hiểu nỗi khổ của các em. Các em lặn lội xa xôi đến đây, chị cũng thấy quyết tâm của . Nếu , chúng hãy cùng nỗ lực nhé."

sang với Trần An Lị: "An Lị, em chuẩn công tác thống kê . Ghi chép tất cả những tài nguyên mà thể huy động ."

Trần An Lị ngơ ngác: "Ghi chép cái gì ạ?"

"Có thể bỏ bao nhiêu vốn, thể cung cấp tài nguyên ở những phương diện nào. Như chị mới thể thống kê xem tổng lực lượng chúng là bao nhiêu."

Trần An Lị lập tức hiểu và bắt tay hành động.

Những mặt liền báo cáo tiền tiêu vặt hiện của .

Con nào đưa cũng Tô Tầm ghen tị đỏ mắt.

Người mười vạn đô la, tám vạn. Người ít nhất cũng sáu vạn.

Tô Tầm mặt ngoài vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng lén oán trách với hệ thống "vạn ghét": "Hệ thống, mi thấy ? Thế mới gọi là phú nhị đại chứ! Nếu đủ nỗ lực, đủ diễn sâu, thì sớm vạch trần phận, bắt vật thí nghiệm . Mi xem cái hố mi đào cho lớn thế nào ."

Hệ thống vạn ghét: "..."

"Mi xem, những tiền mà còn cả tài nguyên để mở xưởng. Đến lúc hợp tác, liệu họ phát hiện tiền tài nguyên ?"

Hệ thống: "..."

Tô Tầm tiếp tục: "Thôi, cũng đòi tiền của mi. Biết quy tắc của các . nhân sự bên mi thì cho mượn dùng chứ. Ngày nào cũng giao tiếp với đám , mấy đại diện quản lý gì đó của nhà cũng xuất hiện để trấn áp tình hình chứ."

Hệ thống hỏi: "Trấn áp thế nào?"

Tô Tầm giải thích: "Ví dụ bàn xong chuyện ăn, cần mua thiết máy móc. Hãy để đại diện mặt, giúp ép giá mua máy móc xuống thấp một chút. Nếu mi cần gì gán cho cái phận ? Cứ cho phận nghèo rớt mồng tơi xám xịt về nước, cũng nhận. Ta theo con đường khởi nghiệp gian khổ, tay trắng nên, bày sạp vỉa hè cũng thể thành đại gia mà. Giờ đúng là cưỡi lên lưng cọp khó xuống."

Hệ thống cảm thấy đây đúng là trong công tác của . Lúc khi sắp xếp phận, nó chỉ tính đến việc để Tô Tầm sở hữu danh chính ngôn thuận một triệu đô la, nên mới gán cho cô cái mác phú nhị đại.

Là một trí tuệ nhân tạo, nó quả thực sơ hở trong khâu thiết lập .

"Được , nhưng hệ thống sẽ trả tiền ." Hệ thống kiên quyết. Tiền bạc liên quan đến các con dữ liệu, chủ nhân thiết lập chương trình c.h.ặ.t chẽ. Hệ thống vạn ghét ở phương diện quản lý cực gắt.

Tô Tầm tỏ vẻ tổn thương: "Sao mi nghĩ mi trả tiền chứ? Ta bao giờ tham tiền của mi. Nếu sợ lộ phận, bắt nghiên cứu, khiến nhiệm vụ thất bại trong gang tấc, thì cũng chẳng thèm phiền mi ."

Hệ thống đáp: "Không phiền , gọi một cuộc điện thoại là xong."

"Hệ thống, mi thật ."

Hệ thống: "..."

Bên , Trần An Lị sang phòng khác để thống kê tình hình của mấy con trai.

Thấy các bạn nữ bỏ tiền , mấy con trai cũng tiện đưa ít. Họ c.ắ.n răng lôi hết tiền tiêu vặt tích cóp .

Tuy bình thường đám tiêu tiền như nước, cuối tháng nào cũng hết sạch, nên thực sự dư dả bao nhiêu. xa, gia đình cũng cho thêm một khoản kha khá gọi là bao lì xì.

Gom , mỗi cũng góp vài vạn đô la.

Khi Tô Tầm cầm con tổng kết, cô phát hiện tuy chỉ chín nhưng gom tới 80 vạn đô la. Người góp nhiều vốn nhất là Trần An Lị với mười vạn.

Tô Tầm đương nhiên cũng chuẩn góp một cổ phần. Không thể công . Dù là dẫn chơi thì cũng kiếm chút tiền chứ.

Sáng hôm , Tô Tầm ăn sáng cùng , tiện thể họp nhanh một chút. Cô phổ biến lịch trình mấy ngày tới.

"Nếu xác định khởi nghiệp là chính, chúng sẽ lấy đó chủ đề, còn du lịch chỉ là phụ thôi."

Mọi đến đây tất nhiên để chơi, mà là tìm Tô Tầm để cùng khởi nghiệp. Thế nên họ chẳng mấy hứng thú với việc ngắm cảnh. Mùa cũng chẳng thích hợp để chơi.

Tô Tầm : "Chị sẽ đưa các em tham quan một nhà máy ở Đông Châu. Xưởng của chị vẫn đang xây dựng dở dang, đến đó cũng chẳng xem gì. Chi bằng tìm hiểu tình hình ngành sản xuất trong nước . Chắc đây các em cũng từng quan tâm đến mảng nhỉ."

"Em từng đến xưởng may của nhà em ," Trần An Lị .

Lý Dương giơ tay: "Em cũng , bố em bồi dưỡng em mà." Là con một, thừa kế tương lai, chẳng áp lực cạnh tranh gì. khổ nỗi thực sự thông minh lắm. Hồi học là học vẹt cho qua chuyện. Lần theo cũng coi như để tập tành chút đỉnh.

Những khác khoe khoang một cách vô tri như thì thi trợn trắng mắt.

Tô Tầm chốt : "Vậy cứ tham quan . Các em cứ ở đây thêm vài ngày, đợi khi nào máy móc bên xưởng chị về đến nơi, chị sẽ dẫn xem."

Đã đến đây thì tự nhiên theo sự sắp đặt của cô. Không ai ý kiến gì. Tô Tầm liền gọi điện liên hệ với Phó thị trưởng Lưu, phụ trách Sở Ngoại vụ.

những đều mang quốc tịch nước ngoài, một nhóm đông như đến Đông Châu, chỉ chào hỏi bên Công an mà còn báo cáo với Sở Ngoại vụ.

Mặc dù Tô Tầm đoán Phó thị trưởng Lưu tỏng từ lâu, nhưng lúc cô vẫn giả vờ như , cứ theo quy trình mà gửi yêu cầu.

Phó thị trưởng Lưu giả bộ kinh ngạc: "Ôi chao, nhiều đến thành phố Đông Châu chúng như ? Tô tổng , cô nên báo sớm một chút chứ, để còn chuẩn công tác tiếp đón cho chu đáo."

Loading...