Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 68
Cập nhật lúc: 2026-01-29 00:58:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tô Tầm : "Đều là bạn bè của , đặc biệt từ Hải Thành qua đây thăm , là lịch trình cá nhân. cũng phiền các vị, gây thêm rắc rối cần thiết. Chỉ là hiếm khi họ tới, tìm hiểu môi trường sống và việc của ở Đông Châu, nên mới ý định tham quan các nhà máy quốc doanh."
Phó thị trưởng Lưu thì mừng thầm. Muốn tham quan là chuyện chứ !
Muốn tham quan chứng tỏ họ hứng thú.
"Đương nhiên là thành vấn đề, thành phố Đông Châu chúng luôn hoan nghênh vị khách phương xa."
Trước đó Tô Tầm cũng từng tham quan , chẳng gì là bí mật cả. Việc dễ sắp xếp. Phó thị trưởng Lưu : " sẽ báo với các nhà máy đó, khi cô chỉ cần gọi điện thông báo một tiếng là ."
Cúp máy với Tô Tầm, Phó thị trưởng Lưu lập tức gọi điện cho các nhà máy quốc doanh, triệu tập họp gấp.
Lúc , bộ các nhà máy quốc doanh ở thành phố Đông Châu đều tất bật chuẩn .
Động tĩnh lớn như khiến cả chính quyền tỉnh cũng chú ý. Sở Ngoại vụ tỉnh gọi điện xuống hỏi thăm tình hình, thắc mắc tại đột nhiên nhiều nước ngoài đến .
...
Tô Tầm cũng lên kế hoạch tham quan chi tiết cho nhóm Trần An Lị, mỗi ngày hai nơi, sáng một nơi, chiều một nơi. Tối về tổng kết tham quan. Mục đích là để tập trung và nghiêm túc hơn.
Đây cũng là một chút toan tính của Tô Tầm. Cô lo lắng những chơi bời một hồi sẽ coi đây là chuyến du lịch, còn tâm trí cho sự nghiệp nữa. Vì thế cô tranh thủ lúc nhiệt huyết của họ đang dâng cao để kích thích tinh thần tích cực.
Cô còn rào : "Ai thì rút lui sớm, một tập thể đến cuối cùng vì một cá nhân bỏ cuộc giữa chừng mà ảnh hưởng đến đại cục."
Tô Tầm nhấn mạnh: " rảnh rỗi trông trẻ, chúng đang chính sự, trò đùa."
Lời đến mức , chẳng ai dám nhận thua mà rút lui.
"Chúng em đều theo chị Tầm Tầm!"
Trong lúc Tô Tầm bận rộn, vẫn luôn để mắt đến cô.
Khâu Nhược Vân rốt cuộc vẫn cam tâm từ bỏ sự nghiệp ở Đông Châu. Cô phân tích cho Hoắc Triều Dương . Dù họ rời , chẳng lẽ Tô Tầm thể theo đến phương Nam ? Tuy ảnh hưởng của cô ở phương Nam bằng Đông Châu, nhưng nếu thực sự đối đầu, cô và Hoắc Triều Dương vẫn sẽ chịu thiệt.
Chi bằng cứ ở , tìm cách kìm hãm Tô Tầm.
Cô ở Đông Châu lâu như , cũng chỉ mới đầu tư một cái xưởng nhỏ ở thị trấn.
Thành phố coi trọng cô là vì trông chờ những khoản đầu tư . Chứ nếu xét thực lực hiện tại, cô cũng đáng ưu ái đến thế.
Khâu Nhược Vân đề nghị nên nhờ Tề Lỗi giúp một tay. Dù cũng đang việc ở chính quyền tỉnh. Là sinh viên nghiệp lứa đầu tiên khi khôi phục thi đại học, một thời gian rèn luyện, lãnh đạo tỉnh chọn thư ký.
Tuy mới lâu, nhưng chắc cũng đến nỗi chẳng chút năng lực nào.
Hoắc Triều Dương gạt . Trong mắt , tiền đồ của Tề Lỗi rộng mở, là một mối quan hệ mà coi trọng. Tương lai thể giúp ích lớn. Hiện giờ Tề Lỗi chân ướt chân ráo còn vững, nếu nhờ vả lung tung, lỡ ảnh hưởng đến tiền đồ của thì ?
Sau một hồi cân nhắc, Hoắc Triều Dương quyết định co dãn .
Nhịn cục tức tính . Hoắc Triều Dương cả đời chịu cảnh thế cô sức yếu. Sớm muộn gì cũng sẽ lớn mạnh đến mức ai thể tùy tiện chèn ép.
Vì chuyện mà Khâu Nhược Vân lo lắng đến mất ngủ, ngày hôm cô lén hẹn gặp Tề Lỗi. Cô kể chuyện và Hoắc Triều Dương tự đến cửa chịu nhục .
Tề Lỗi rít một t.h.u.ố.c, mày nhíu c.h.ặ.t, suy nghĩ về việc .
Cậu tuy tuổi đời lớn, nhưng trải đời cũng đủ nhiều, còn là thanh niên non nớt nữa.
So với Hoắc Triều Dương thể chuyển địa bàn, thì thể.
Dù là vì Khâu Nhược Vân và Hoắc Triều Dương, vì chính bản , cũng thể khoanh tay . Nếu so sánh kỹ, ân oán giữa và nhà họ Tô còn lớn hơn, thể những chuyện xảy với nhà họ Tô đều ít nhiều liên quan đến .
Trước đây Tô Tầm ở Hải Thành, cũng buông bỏ chuyện cũ. Nếu cô cứ ở yên đó, ai nấy đều yên , cũng chẳng rảnh rỗi sinh sự.
giờ Tô Tầm trở , rõ ràng là ở lì Đông Châu. Hơn nữa thái độ rõ ràng. Cậu thể đề phòng.
Chương 48
Các thành viên của đoàn khảo sát "thế hệ thứ hai" đầu tiên tham quan nhà máy một cách chính thức. Hơn nữa với tư cách là nhà đầu tư tương lai, cảm giác vô cùng đặc biệt.
Thư Sách
Nhất là khi các lãnh đạo nhà máy đích dẫn tham quan khắp nơi, giới thiệu về ưu thế của họ.
Điều khiến họ trải nghiệm cảm giác mà cha chú từng trải qua.
Cảm giác coi trọng như một ăn đắn, chứ lũ trẻ ranh chỉ ăn chơi.
Phải rằng, phần lớn trong họ dù đại học thì cũng là học cho . Các trường đại học quản lý nghiêm ngặt, nên chẳng mấy ai nghiệp trường danh tiếng, chủ yếu là chui mấy trường hạng ba hạng tư kiếm cái bằng cho xong chuyện.
Đây cũng là một trong những lý do khiến họ khác coi thường.
Giờ đây coi như ông chủ bà chủ thực thụ, hương vị ... quả thực chút tuyệt vời.
Cũng may mấy đều tự lượng sức , đối với chuyện đầu tư thì mù tịt, chẳng thể quyết định gì, nên dù các giám đốc nhà máy dò hỏi ý định đầu tư thế nào, đám đông vẫn ai hé răng nửa lời.
"Vẫn cần bàn bạc với Tô tổng."
Đây là yêu cầu của Tô Tầm, hiện giờ sự nghiệp thì xưng hô đối ngoại nghiêm túc.
Mấy cái tên như "chị Tầm Tầm" chỉ gọi lúc riêng tư, còn mặt ngoài gọi là Tô tổng.
Sự kín tiếng của họ khiến lãnh đạo các nhà máy quốc doanh cũng đành bó tay.
Vốn định moi móc chút tài nguyên gì đó từ nhóm .
Ví dụ như tài nguyên xuất khẩu mà Tô tổng từng nhắc đến ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-68.html.]
Kết quả họ chỉ nhất nhất lời Tô tổng.
Tô Tầm thì ung dung bình thản, càng tùy tiện hứa hẹn điều gì. Tham quan xong, cô liền dẫn đoàn khảo sát rời .
Sau khi kết thúc ngày đầu tiên, Tô Tầm yêu cầu tổng kết thành quả tham quan hôm nay.
Việc khiến họ chẳng còn tâm trí mà nghĩ chuyện khác.
Vì hứa đó, nên dù lúc mệt mỏi, họ cũng dám kêu ca. Chỉ đành c.ắ.n răng .
Tô Tầm hỏi: "Mọi xem, thu hoạch từ buổi khảo sát hôm nay là gì?"
Trần An Lị, fan cuồng một, lập tức giơ tay: "Máy móc thiết của họ cũ quá, cái xưởng may hôm nay máy khâu đời cổ lỗ sĩ, máy ở xưởng bố em còn hơn nhiều."
Tô Tầm gật đầu: "Vậy từ điểm đó, em rút kết luận gì?"
Trần An Lị mím môi suy nghĩ: "Nếu em mở xưởng may, chắc chắn em sẽ sản xuất nhanh hơn họ, ưu thế hơn hẳn."
Tô Tầm : "An Lị giỏi lắm, nhanh như tìm thấy cơ hội kinh doanh ."
Những khác thấy thì ngạc nhiên: Đơn giản thế ? Lập tức nhao nhao giơ tay.
Tô Tầm những cánh tay đang giơ lên: "Cứ theo thứ tự chỗ , lượt từng phát biểu ."
Sau đó, lượt đưa ý kiến.
Có lương công nhân ở đây thấp, mở xưởng ở đây sẽ tiết kiệm nhiều chi phí.
Có nhận xét hiệu quả kinh doanh của nhà máy chắc chắn , nếu nhà xưởng chẳng cũ nát như . Cần tìm hiểu nguyên nhân kém hiệu quả của họ để tránh vết xe đổ.
"..."
Mọi kẻ tung hứng, về cơ bản ý kiến nào cũng Tô Tầm tán thành, điều mang cho họ cảm giác tham gia lớn. Hóa ăn đơn giản thế thôi , khảo sát thị trường cũng dễ ợt. Chỉ cần phân tích rõ những gì mắt thấy tai là thể đưa kết luận chính xác.
Điều khiến "trò chơi khởi nghiệp" trở nên thú vị hơn hẳn.
Mọi hứng khởi bừng bừng, bắt đầu mong chờ buổi khảo sát ngày mai, quên sạch cả mệt nhọc hôm nay.
Tô Tầm nghiêm túc gật đầu tán thành quan điểm của họ, đưa sắp xếp: "Hôm nay chị chỉ dẫn đường cho các em thôi, ngày mai các em sẽ tự , chị sẽ để Trợ lý Lý dẫn đường. Các em học cách tự lập tự cường. một điều nhớ kỹ, để lộ con bài tẩy của . Cho nên ngày mai dù ai hỏi gì, các em cũng giữ mồm giữ miệng."
Mấy nghiêm túc gật đầu lia lịa.
Tô Tầm thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng trút gánh nặng. Hôm nay cả ngày, cô cũng thấy mệt.
Trời lạnh thế mà dẫn đám trẻ dạo nhà máy, thật sự cần thiết. Hơn nữa cô tỏ quá thiện với đám thanh niên cũng sẽ khiến họ nảy sinh tâm lý nhờn mặt, thiếu tôn trọng "chị đại" của nhóm.
Điều là .
Con dê đầu đàn cần đủ uy tín.
Buổi tối, khi Tô Tầm chuẩn nghỉ ngơi thì nhận điện thoại của Phó thị trưởng Lưu.
Lúc , Phó thị trưởng Lưu thực sự chút sốt ruột.
Bởi vì hôm nay Sở Ngoại vụ tỉnh liên lạc với họ, dò hỏi tình hình của đoàn khách . Phó thị trưởng Lưu đương nhiên chỉ thể thật, do đó cũng thu hút sự chú ý của bên Sở Ngoại vụ. Họ hy vọng Sở Ngoại vụ tỉnh sẽ tiếp đãi nhóm . Lý do là đoàn đông như , sợ thành phố Đông Châu đủ kinh nghiệm, lo xuể.
Phó thị trưởng Lưu : " Tô tổng phiền, nhưng hiện giờ tỉnh lên tiếng, cũng thấy khó xử."
Tô Tầm đáp: " họ chỉ là bạn bè của , sang thăm thôi chứ hoạt động thương mại. Chúng quyền từ chối sự tiếp đãi của họ chứ nhỉ."
Tạm thời cô liên hệ với lãnh đạo cấp tỉnh.
Bởi vì đây đoàn khảo sát thật sự, chỉ là đoàn "thế hệ thứ hai" cưỡi ngựa xem hoa. Chút tiền tiêu vặt của đám nhóc , tỉnh thành thèm để mắt .
Đơn vị cấp tỉnh đầu tư, tuyệt đối chỉ vài chục vạn đô la là coi trọng.
Tô Tầm cảm thấy tiếp xúc với đơn vị cấp tỉnh lúc sẽ đạt hiệu quả mong .
Tỉnh thành cũng thể mang lợi ích gì quá lớn.
So với thành phố Đông Châu, cơ hội tiếp xúc với thương nhân nước ngoài của đơn vị cấp tỉnh nhiều hơn hẳn. Người sẽ sự so sánh. Không đáng bao nhiêu tiền mà đãi ngộ là chuyện tưởng. Không những đãi ngộ , mà còn khiến định hình trong đầu rằng cô chỉ là một thương nhân nước ngoài hạng xoàng.
Phó thị trưởng Lưu Tô Tầm , trong lòng mừng thầm. Như thì Sở Ngoại vụ tỉnh sẽ thể tranh với họ .
Đông Châu là thành phố thủ phủ của tỉnh, chính quyền tỉnh cũng đóng tại đây. Nên lãnh đạo thành phố Đông Châu thực sự chịu áp lực lớn.
Giống như việc ngay mặt sếp lớn , cái gì cũng chằm chằm.
Như vụ đoàn khảo sát ngoại thương , mới chút động tĩnh là kinh động đến tỉnh ngay. Gọi điện hỏi thăm, trực tiếp tiếp quản. Cấp tiếp quản công việc, chẳng lẽ cấp còn dám từ chối ?
Cũng may Tô tổng là kiên định.
Phó thị trưởng Lưu càng ấn tượng hơn về Tô Tầm.
Tính khí Tô tổng tuy lớn, nhưng đôi khi tính lớn cũng cái . Có chủ kiến.
Phó thị trưởng Lưu : "Tô tổng đương nhiên quyền tự do, về mặt thể từ chối. Nếu Tô tổng , sẽ mặt cô từ chối họ nhé?"
Tô Tầm đáp: "Vậy đa tạ Phó thị trưởng Lưu."
Phó thị trưởng Lưu : "Nên mà, nếu nhu cầu gì, cứ với thành phố Đông Châu bất cứ lúc nào."
...
Sáng sớm, Trưởng ban Tổ chức Tỉnh ủy Hứa xe riêng . Vừa ngắm cảnh phố phường bên ngoài. Tuy đông, nhưng đường phố vẫn khá náo nhiệt.