Trở Thành Pháo Hôi Hải Ngoại Trong Niên Đại Văn - Chương 69
Cập nhật lúc: 2026-01-29 00:59:03
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tâm trạng ông đang khá , bỗng thấy thư ký Tề Lỗi của đang chuyện với một đàn ông ăn mặc rách rưới.
Người nọ vẻ kích động, nắm c.h.ặ.t t.a.y Tề Lỗi buông, thậm chí còn định quỳ xuống. May mắn là Tề Lỗi kịp thời ngăn , để xảy hành vi gây phản cảm ngay cổng trụ sở Tỉnh ủy.
Dường như thấy tiếng xe, nọ đầu , vội vàng bỏ chạy, để Tề Lỗi đó với vẻ mặt đầy lo lắng.
Trưởng ban Hứa xuống xe, chỉ đạo tài xế lái thẳng trong đại viện.
Khi ông về văn phòng, Tề Lỗi mặt từ và đang pha cho ông.
Ông cau mày hỏi: "Tiểu Tề , ở cổng lớn là ai ?"
Trưởng ban Hứa sợ tìm Tề Lỗi nhờ vả lung tung, hỏng thanh danh của ông.
Tề Lỗi lộ vẻ mặt khó xử. Cậu ngoại hình ôn hòa, toát lên vẻ thành thật đáng tin cậy. Đây cũng là điểm mà Trưởng ban Hứa ưng ý nhất. Nếu , một nhiều kinh nghiệm công tác như thể chọn thư ký riêng. Dù là sinh viên đại học thì cũng rèn luyện vài năm mới cất nhắc.
"Có chuyện gì thì cứ ," Trưởng ban Hứa tỏ vẻ hài lòng.
Tề Lỗi lúc mới ấp úng: "Người là đồng hương ở nơi từng xuống nông thôn. Không từ thanh niên trí thức nào mà việc ở đây nên tìm tới."
"Tìm nhờ vả xin việc ?" Trưởng ban Hứa gặng hỏi.
Tề Lỗi đáp: "Cầu xin giúp ... kiện."
Hai chữ " kiện" thực sự nhạy cảm.
Trưởng ban Hứa nghiêm giọng: "Có chuyện gì mà lên tận tỉnh để kiện? Tiểu Tề , phạm sai lầm đấy. Chuyện ở thì để cấp tự giải quyết."
Tề Lỗi phân bua: " qua một chút, thấy bảo liên quan đến cán bộ cấp thành phố. Chuyện ở ai giải quyết ."
Vừa dính dáng đến cán bộ cấp thành phố, Trưởng ban Hứa mới bắt đầu để tâm: "Rốt cuộc là chuyện gì?"
Tề Lỗi kể: "Nghe ở quê một nữ doanh nhân Việt kiều về đầu tư. Từ xuống ở Đông Châu đều coi trọng, , chính sách chính sách."
Trưởng ban Hứa gật đầu: "Tuy quản mảng , nhưng đó cũng là lẽ thường. Bây giờ đang cần phát triển, tranh thủ kiếm ngoại tệ và tiếp thu kỹ thuật."
" vị Việt kiều đó đầu tư chẳng bao nhiêu, quậy cho cấp long trời lở đất, khiến lòng dân oán thán."
Thư Sách
"Sao lòng dân oán thán? Người là nhà đầu tư đàng hoàng, quậy phá cái gì?" Trưởng ban Hứa chút tin. Thường thì các nhà đầu tư nước ngoài ít tiếp xúc với dân chúng, họ chủ yếu việc với lãnh đạo cấp .
Tề Lỗi liền thêm mắm dặm muối kể chuyện của cô ở địa phương tác oai tác quái đắc tội với , khiến dân bản xứ ai dây dưa.
Cậu còn bịa chuyện rằng khi cô về nước, nhà mách lẻo gì đó nên sinh lòng oán hận với cùng quê. Vì thế cô mới đề nghị mở xưởng tại địa phương.
Lãnh đạo xã huyện đương nhiên coi trọng nên hết sức phối hợp. vị đưa hàng loạt yêu cầu vô lý.
Hễ ai từng đắc tội với họ hàng nhà cô đều cấm cửa tuyển dụng. Điều khiến lòng hoang mang.
Có đồng hương phục phản đối, cô liền dọa rút vốn đầu tư nữa. Việc khiến các thôn xóm sang công kích, oán hận lẫn , phá vỡ bầu khí đoàn kết ngày xưa.
Đến khi dẹp yên xong xuôi, cô mới chịu đầu tư, nhưng tiếp tục bới lông tìm vết. Người sáng suốt đều thấy đây giống tuyển dụng, mà là đang cố tình gây khó dễ, trả thù cùng quê. Còn cán bộ địa phương vì thành tích mà một mực dung túng.
"Hiện giờ thị trấn Bình An nơi từng xuống nông thôn đang náo loạn hết cả lên. Người đồng hương tìm lúc nãy cũng vì sợ hãi. Anh từng đắc tội với nhà cô , lo sợ trả thù nên mới chạy đến cầu cứu ."
Trưởng ban Hứa xong những lời , sắc mặt trở nên vô cùng nghiêm trọng.
Đặc biệt khi tin vì vụ đầu tư mà cán bộ thôn tù, đến cả Chủ tịch trấn cũng thế, ông cảm thấy chuyện thực sự quá nghiêm trọng.
Hơn nữa, kết quả đầu tư chẳng đáng là bao, quy mô nhà xưởng bé tẹo. Nhà đầu tư chỉ bỏ kỹ thuật và thiết , còn đều do chính quyền địa phương gánh vác.
Rõ ràng đây thật tâm đầu tư, mà chỉ là đùa giỡn khác.
Thật sự đáng hận! Trước đây tỉnh cũng từng gặp trường hợp như , xoay lãnh đạo như chong ch.óng cuối cùng bỏ chạy mất dạng.
"Lãnh đạo yên tâm, khuyên đồng hương đừng gây chuyện . Việc chắc chắn sẽ nhúng tay , thể phá hoại sự định ở cơ sở ."
Trưởng ban Hứa xua tay: "Cậu xác minh xem những việc đúng như lời đồng hương của . Nếu quả thật như , cần phản ánh với các lãnh đạo khác của tỉnh. Không thể vì một nhà đầu tư mà bỏ mặc những vấn đề khác."
Tề Lỗi lộ vẻ khó xử, nhưng cuối cùng vẫn nhận lời ngóng.
Ra khỏi phòng, khóe miệng mới khẽ nhếch lên một nụ kín đáo.
Trưởng ban Hứa việc ở Ban Tổ chức chính là nhờ tính tình cương trực, yêu cầu đối với cán bộ cực kỳ cao. Ông thể chấp nhận việc cấp vì thành tích mà những chuyện hồ đồ.
Công việc điều tra diễn thuận lợi. Tề Lỗi gọi điện cho vài đơn vị cấp để tìm hiểu tình hình. Biết là thư ký của lãnh đạo tỉnh gọi điện, ai cũng dám giấu giếm, kể đầu đuôi câu chuyện.
Đại khái cũng giống như những gì Tề Lỗi .
Thậm chí chuyện Lưu Tam Căn ngăn cản đầu tư vì sợ trả thù cũng nhắc đến.
Tề Lỗi dùng từ khéo léo. Hai chữ "sợ hãi" chọc giận Trưởng ban Hứa.
"Hạng gì mà thể khiến cán bộ nảy sinh tâm lý sợ hãi như thế?"
Tề Lỗi im lặng đáp.
...
Lúc , Tô Tầm đang trò chuyện với Cục trưởng Khúc của Sở Ngoại vụ tỉnh. Cục trưởng Khúc hơn bốn mươi tuổi, dáng thẳng tắp, ngoại hình cực kỳ đĩnh đạc. Là đầu ngành ngoại giao của tỉnh, ông giữ thể diện.
Việc Phó thị trưởng Lưu mặt từ chối là vô dụng. Cục trưởng Khúc tỏ ý tin lời ông Lưu, nhất định chính miệng Tô tổng mới , vì thế ông tìm đến tận nơi.
Chỉ tiếc là ông đến đúng lúc, đoàn khảo sát "thế hệ thứ hai" Tô Tầm lùa thực địa từ sáng sớm.
cũng , chủ đoàn là Tô Tầm, chuyện với cô càng thích hợp hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-thanh-phao-hoi-hai-ngoai-trong-nien-dai-van/chuong-69.html.]
Cục trưởng Khúc : "Tô tổng ở đây nhiều ngày như , thành phố Đông Châu tiếp đãi chu đáo ? Chúng tin tưởng năng lực việc của các đồng chí cấp , nên đặc biệt dặn dò họ tiếp đón Tô tổng thật ."
Tô Tầm: "..."
Cô suýt chút nữa thì tin lời khách sáo .
Cô mỉm đáp: "Mọi thứ đều . còn mua nhà ở Đông Châu nữa."
Cục trưởng Khúc vui mừng: "Vậy thì hoan nghênh Tô tổng an cư lạc nghiệp tại Đông Châu. Nơi tuyệt đối là thành phố thích hợp để sinh sống và phát triển. Đợi khi nào thời tiết , chúng sẽ tổ chức một hoạt động, đưa Tô tổng tham quan Đông Châu, cũng là để quen với quê hương."
Tô Tầm khéo léo từ chối: "Đợi cơ hội , hiện giờ nhà máy sắp khởi công, công việc của cũng khá nhiều."
Nghe , Cục trưởng Khúc lập tức hỏi lái sang chuyện khác: "Vậy còn những bạn của Tô tổng thì ? Chắc họ rảnh rỗi chứ nhỉ? Chúng thể tổ chức hoạt động dẫn họ tham quan."
Tô Tầm đáp: "Họ chỉ đến chơi thôi, mở xưởng ở đây nên mới chút hứng thú với thị trường Đông Châu. Mấy ngày nay họ đều đang tham quan các nhà máy địa phương. Còn các hoạt động khác, chúng kế hoạch riêng , dám phiền Cục trưởng Khúc."
Điều Cục trưởng Khúc yên.
Tuy ông phụ trách mảng xúc tiến đầu tư, nhưng tiếp nhận đoàn khách thì các bộ phận khác mới phối hợp , từ đó tranh thủ đầu tư về cho tỉnh.
Thấy , Cục trưởng Khúc thẳng vấn đề: "Tô tổng, cô cũng là Đông Châu, cũng là tỉnh Hồ Đông chúng . Chắc hẳn trong lòng cô cũng hướng về quê hương, ?"
Tô Tầm giơ tay ngăn , hiệu đối phương cần nhiều: " mục đích hôm nay Cục trưởng Khúc đến đây. Để mất thời gian của ngài, xin thẳng. Lần , những bạn của đúng là về việc đầu tư ở Đông Châu nên qua xem thử, ý định thăm dò thị trường."
Cục trưởng Khúc lộ vẻ vui mừng: "Đây là chuyện mà."
" chỉ là thăm dò thôi, nên cho dù thực sự ý định đầu tư, thì cũng sẽ ở phạm vi thành phố Đông Châu. Hơn nữa đó cũng thỏa thuận với thành phố Đông Châu, ý định đầu tư tiếp theo sẽ ưu tiên xem xét tại đây. Làm ăn thì thể thất tín."
"Tô tổng, về mặt chính sách, đơn vị cấp tỉnh thể đưa những đãi ngộ hơn nhiều."
Tô Tầm nhạt: "Chỉ là chút đầu tư nhỏ lẻ thôi, đãi ngộ cũng quan trọng đến thế."
Nói xong, cô thở dài: "Tuy ở quê nhà trải qua vài chuyện vui, nhưng sự chân thành của lãnh đạo thành phố Đông Châu khiến cảm động. thực sự ý định chút gì đó cho quê hương, dù cũng mua nhà an cư ở đây, sẽ sinh sống lâu dài. Cho nên Hải Thành dự tiệc tối, nhiều quảng bá về quê hương mặt . Nếu thì đất nước rộng lớn như , tại họ chọn đến Đông Châu?"
Cục trưởng Khúc cảm kích : "Tấm lòng của Tô tổng thật đáng quý. Chỉ là nếu , tiếp xúc với cấp tỉnh chẳng sẽ lợi hơn cho việc hợp tác thành công ?"
Tô Tầm lắc đầu: "Thành viên đoàn cơ bản là con cái của các nhà đầu tư Việt kiều, vốn họ thể huy động hạn chế. Đây là một thăm dò, cũng là một cuộc khảo sát đối với địa phương. Nếu ăn thành công, tin Cục trưởng Khúc cũng hiểu điều gì sẽ xảy tiếp theo."
Nghe đến đây, Cục trưởng Khúc lập tức ngầm hiểu ý Tô Tầm. Tiếp theo tự nhiên sẽ cơ hội dẫn dụ những nhà đầu tư thực sự (cha của đám trẻ) đến.
Tô Tầm chốt : "Hiện giờ nếu tỉnh đích tiếp đãi họ, thì đến lúc những nhà đầu tư lớn thật sự xuất hiện, quy cách tiếp đón sẽ nâng cấp lên như thế nào đây?"
Cục trưởng Khúc: "..."
Lý do thực sự khiến Cục trưởng Khúc từ bỏ. Việc tiếp đãi đối ngoại của họ cũng yêu cầu về cấp bậc. Quy cách nào thì lãnh đạo tương ứng cùng.
Nếu tiếp nhận ở mức cao, sắp xếp cao hơn thì phù hợp, mà thấp hơn thì mang tiếng coi thường .
Cục trưởng Khúc hỏi cho một tin chính xác: Liệu trong tương lai những nhà đầu tư lớn thực sự đến ? sự chuyên nghiệp cho phép ông hỏi một câu ngớ ngẩn như .
Dù vị Tô tổng mặt bản cũng là nhà đầu tư, chứ cán bộ cấp của ông.
Việc cô thể kéo đến đây là một sự cống hiến cho quê hương .
Nếu việc giữ chân khách cũng bắt cô nốt, thì hóa cán bộ địa phương quá bất tài và thiếu thành ý ?
Tuy cam lòng, nhưng Cục trưởng Khúc vẫn cảm ơn Tô Tầm: "Vậy mong đợi thể tiếp đãi Tô tổng cùng bạn bè của cô ở cấp độ tỉnh."
Tô Tầm mỉm gật đầu.
Trở về, Cục trưởng Khúc báo cáo kết quả việc với các lãnh đạo.
Không do ông bất tài, mà là vì những cân nhắc chiến lược khác.
Suy cho cùng, Đông Châu cũng là một phần của tỉnh. Thành phố thành tích thì cũng là thành tích của tỉnh.
Chỉ tiếc là thể điều phối tài nguyên.
Nếu tỉnh tiếp quản những khoản đầu tư , họ thể phân bổ phạm vi tỉnh chứ chỉ tập trung phát triển mỗi Đông Châu. Dù một tỉnh cũng cần sự phát triển đồng bộ.
nếu vị Tô tổng vốn đầu tư nhiều, thì dù tính cho tỉnh cũng chẳng bõ bèn gì để điều phối, để cho Đông Châu cũng .
Tuy nhiên, lãnh đạo tỉnh cũng chỉ thị: Lần thành phố Đông Châu nhất định tiếp đãi nhóm thật , cố gắng giữ khoản đầu tư của họ. Đó sẽ là bước đệm quan trọng cho công cuộc thu hút đầu tư quy mô tỉnh .
Cục trưởng Khúc bước khỏi văn phòng lãnh đạo lớn của tỉnh thì Trưởng ban Hứa cũng tới.
Sau vài câu hàn huyên, Trưởng ban Hứa vờ như vô tình nhắc đến vấn đề công tác của thành phố Đông Châu.
Thị trưởng Trần của Đông Châu là lãnh đạo lớn của tỉnh coi trọng, nên về việc , Trưởng ban Hứa tiện gọi điện trực tiếp mắng mỏ. Ông chỉ thể báo cáo sự việc lên .
" một lời đồn đại, thành phố Đông Châu đang dung túng quá mức cho nhà đầu tư ?"
Lãnh đạo lớn của tỉnh hỏi: "Lời là ý gì? Công tác triển khai của thành phố Đông Châu vẫn đang mà."
Trưởng ban Hứa đáp: " nhận một thông tin mấy yên tâm."
Thế là ông kể đầu đuôi câu chuyện từ Tề Lỗi.
Càng về , giọng điệu càng mang vài phần chỉ trích Đông Châu.
Đương nhiên, phần nhiều là sự nghi ngờ hướng về nhà đầu tư tên Tô Tầm , liệu là kẻ l.ừ.a đ.ả.o . Không thể vì là Việt kiều mà đối xử đặc biệt, là với đồng chí , khiến dân chịu ấm ức.
Lãnh đạo lớn của tỉnh xong, giơ tay ngăn ông tiếp.
"Lão Hứa, chuyện ông cần nữa. nhận tin, cái mà ông gọi là 'kẻ l.ừ.a đ.ả.o' Tô Tầm , mới mang đến cho chúng một đoàn khảo sát chín từ Hải Thành. Tất cả đều là con cái của các nhà đầu tư lớn, đang chuẩn rót vốn Đông Châu đấy."