Trở Về Năm 80: Đổi Lại Con Gái Ruột, Cùng Chồng Quân Nhân Làm Giàu Nuôi Ba Bảo Bối - Chương 178: Giả Thục Phân bị ốm
Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:53:24
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8Km8FTK5VQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày thứ hai đến Kinh Thị, bữa sáng gia đình Ôn Ninh trải nghiệm các món ăn vặt Bắc Kinh: mì tương đen, bánh tiêu vòng, nước đậu lên men.
Nhị Mao tính tình nóng vội, hề phòng mà ừng ực uống một ngụm lớn nước đậu lên men.
Nước đậu trôi qua cổ họng, nét mặt bé chợt cứng đờ, mặt tràn đầy vẻ thể hiểu nổi.
Sao, đời thứ khó ăn đến thế cơ chứ!
Tiểu Ngọc uống nước đậu miệng cũng vội vàng nhổ bát, ngón trỏ chỉ cổ họng.
"A a, c.ắ.n con, con ..."
Ôn Ninh vội vàng đưa cho cô bé một cái bánh tiêu vòng để át mùi nước đậu.
Thấy phản ứng của hai em, Đại Mao chịu thử, bé cảnh giác hỏi: "Khó uống lắm ?"
Nhị Mao và Tiểu Ngọc đều gật đầu thật mạnh, Nhị Mao miêu tả một cách chuẩn xác.
"Giống như thức ăn thừa mùa hè để ba ngày, đem xay thành nước , chua, thối, còn rát họng nữa."
...
Ôn Ninh cũng uống nước đậu lên men, mấy cốc họ gọi đều nhường hết cho Nghiêm Cương uống.
Ánh mắt Nhị Mao Nghiêm Cương vô cùng khâm phục, thậm chí còn lẩm bẩm.
"Tự nhiên con tin lời bà nội , bà nội bảo thế hệ của bố hồi nhỏ đều móc cứt ăn, đến nước đậu lên men còn uống thì cứt gì mà ăn ?"
Nghiêm Cương: "..." Anh chỉ lãng phí thôi mà.
Biết thế uống mấy cốc nước đậu , hy vọng Nhị Mao về nhà sẽ rêu rao tin đồn ăn cứt.
Buổi sáng, gia đình năm Quảng trường Thiên An Môn, dọc xuống tham quan Nhà kỷ niệm, Đài tưởng niệm Anh hùng Nhân dân, Viện bảo tàng Cố Cung.
Buổi chiều, họ xe buýt dạo lung tung, tìm hiểu sâu hơn về cuộc sống của dân địa phương.
Lúc dạo trong Đại Quan Viên, một con đường bên trong phong tỏa, là đoàn phim đang bổ sung cảnh.
Ôn Ninh suy nghĩ một chút, đoán chắc là đang Hồng Lâu Mộng.
Mắt Nhị Mao sáng rực: "Mẹ ơi, con thể xem phim ạ, con phim truyền hình như thế nào."
Tiểu Ngọc thích xem tivi cũng gật đầu lia lịa.
Cô bé cũng !
Yêu cầu của bọn trẻ, chỉ cần quá đáng, thể đáp ứng thì Ôn Ninh đều sẽ đáp ứng.
Cô giao tiếp với nhân viên công tác của đoàn phim, nhân viên công tác xin chỉ thị cấp , cuối cùng phó đạo diễn nới lỏng đồng ý cho gia đình Ôn Ninh xem từ xa nửa tiếng.
nửa tiếng , ít nhất hai mươi lăm phút là thời gian đạo diễn giảng giải kịch bản, sắp xếp đạo cụ, thiết , thử vị trí .
Năm phút còn , các diễn viên bắt đầu biểu diễn một cách sống động, động tác, lời thoại, hoặc hăng hái bừng bừng, hoặc suy sụp chán nản, dễ dàng đưa xem câu chuyện.
Ôn Ninh, Nghiêm Cương cùng Đại Mao, Tiểu Ngọc đều xem say sưa ngon lành.
Nhị Mao thấy chẳng gì thú vị, mấy lời tổn thương em, em tổn thương mà sến súa, chẳng nhiệt huyết chút nào!
Còn bằng phim võ hiệp mà bé cùng Đông Qua, Hoàng Qua, Háo Tử, Áp Đản và đám bạn diễn với cho sướng.
Nhân lúc nhà đang chăm chú xem kịch, Nhị Mao nhích từng bước sang bên cạnh, cuối cùng tóm lấy một chú trong đoàn phim ngang qua, ngẩng đầu hỏi.
"Chú ơi cho cháu hỏi, đoàn phim của chú ai họ Trịnh ạ?"
Chú nghĩ ngợi một chút, gật đầu: " là một , nhưng hiện tại ở đây."
Nhị Mao thất vọng: "Dạ." Xem ông trời phù hộ bé .
Trên mặt đất ví tiền, họ Trịnh.
Lúc , ở đằng xa đột nhiên gọi: "Thiếu trẻ con phông nền, một bé trai và hai bé gái, mau tìm ."
Mắt Nhị Mao đảo một vòng, chủ động giơ tay.
"Chú ơi, cháu ạ?! Cháu còn một trai và một em gái nữa, nếu cần hai bé gái thì..."
Cậu bé đột nhiên vểnh ngón tay hoa lan, bắt chước giọng điệu nũng nịu của Tiểu Ngọc.
"Cháu thể giả gái nha, dễ chuyện lắm~ chỉ cần cho cháu tiền là ~"
Bất kể nhiều ít, thể kiếm thêm cho chút nào chút .
Chú trong đoàn phim bật : "Haha , , chú dẫn các cháu qua đó."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-nam-80-doi-lai-con-gai-ruot-cung-chong-quan-nhan-lam-giau-nuoi-ba-bao-boi/chuong-178-gia-thuc-phan-bi-om.html.]
Nhị Mao đầu, chạy về: "Bố, , họ bảo ba em con phông nền, kiếm tiền đấy, , cùng thôi."
Ôn Ninh: "..." Đứa trẻ giỏi gây chuyện thế cơ chứ.
Trong lúc gia đình Ôn Ninh ép diễn màn phiêu lưu ký ở đoàn phim, thì tại một công trường ở Bằng Thành xa xôi, Giả Thục Phân đang dùng chiếc nồi sắt đơn sơ nấu cháo thịt nạc rau xanh.
Bà chằm chằm chiếc nồi đang sủi bọt ùng ục, ánh mắt đờ đẫn, thỉnh thoảng thở dài.
Haizz.
Nói cũng lạ, hôm qua bà đến bao lâu thì Nguyên Bảo ốm, nôn mửa tiêu chảy, mặt mày tái nhợt, còn vững.
Nghiêm Huy đưa bác sĩ, bác sĩ bảo cơ thể thằng bé yếu, tĩnh dưỡng đàng hoàng, bồi bổ từ từ.
Giả Thục Phân liền nấu chút cháo dễ tiêu hóa, dinh dưỡng cho bé ăn.
"Bà nội!" Tiện Muội hai tuổi từ trong nhà khập khiễng chạy , bám lấy đùi Giả Thục Phân, nở nụ rạng rỡ.
"Chơi chơi, ngoài chơi."
Điều khiến Giả Thục Phân an ủi là, Tiện Muội rời xa Lưu Kim Lan, sống hơn hẳn.
Bởi vì những phụ nữ nấu ăn giúp trông nom Tiện Muội công trường đều từng sinh nở, con cái đều để ở quê.
Họ Tiện Muội, đồng tình với cô bé, nên đối xử với cô bé.
Quần áo của Tiện Muội đều là đồ cũ, nhưng giặt giũ sạch sẽ.
Tóc chia sang hai bên, chải thành hai b.í.m tóc nhỏ.
Khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vết sẹo, sự nuôi dưỡng của thời gian, phần lớn đều thấy nữa, chỉ còn vài chỗ rõ ràng thì tóc mái che khuất.
Nói tóm , chỉ cần cô bé , thoạt cũng là một bé gái đáng yêu.
Giả Thục Phân vuốt ve tóc cô bé, hiền từ .
"Được, cháu đợi bà nội một lát, bà nội nấu cháo xong, bưng cho cháu, sẽ dẫn cháu ngoài dạo, mua thêm chút thức ăn."
"Dạ!"
Tiện Muội ngoan ngoãn đáp lời, nhưng đầy vài giây, Nguyên Bảo trong nhà đột nhiên gọi.
"Tiện Muội, Tiện Muội mau đây, tao tè! Con ranh c.h.ế.t tiệt chạy !"
Tiện Muội mím môi.
Giả Thục Phân trừng mắt: "Cái thằng Nghiêm Nguyên Bảo , tè tự vệ sinh , gọi em gái gì."
Bà dậy c.h.ử.i rủa nhà giáo d.ụ.c cháu trai, dặn dò Tiện Muội trông lửa.
Tiện Muội mỉm lời bà nội, nhưng khi bà nội rời , cô bé đột nhiên tắt nụ , , ánh mắt cháo trong nồi đầy vẻ lạnh lùng.
Cô bé móc từ trong túi quần vài viên t.h.u.ố.c màu trắng, ném nồi, dùng muôi khuấy khuấy, cho đến khi thấy viên t.h.u.ố.c tan sạch sẽ, cô bé mới buông tay.
Lúc , trong nhà, Giả Thục Phân kéo Nguyên Bảo , bắt Nguyên Bảo tự vệ sinh.
Bà đến nồi, dùng muôi múc cháo bát, thuận miệng hỏi.
"Tiện Muội, cháu ăn một chút ? Bà nội nấu thơm lắm."
"Cháu ăn." Tiện Muội lắc đầu, vẻ mặt rụt rè.
"Anh bồi bổ cơ thể, cháu ăn của , ."
Giả Thục Phân thở dài: "Cũng đúng, để một cháu ăn , bà nội ngoài mua đùi gà và kẹo hồ lô cho cháu, chúng cho cháu ."
Trên mặt Tiện Muội nở nụ thật tươi: "Dạ! Cảm ơn bà nội!"
Nếu bà nội thể luôn ở đây cùng cô bé thì mấy.
Đáy mắt Tiện Muội xẹt qua một tia tàn nhẫn, bàn tay buông thõng bên siết c.h.ặ.t .
Tối hôm đó, bệnh tình của Nghiêm Nguyên Bảo trở nặng.
Cậu bé liên tục tiêu chảy, cuối cùng căn bản kịp chạy đến nhà vệ sinh công cộng, luôn đường giường, tiếng kêu lẹt xẹt khiến bàn tán xôn xao.
Giả Thục Phân và Nghiêm Huy đưa đến bệnh viện, bác sĩ vẫn những lời như cũ, tiêm hai mũi, bảo bé về nhà tĩnh dưỡng đàng hoàng.
Sau , cơ thể Nguyên Bảo càng yếu hơn, cũng cảm thấy mất mặt, chần chừ chịu ngoài hoạt động.
Lúc , Giả Thục Phân cũng đổ bệnh.