Trở Về Năm 80: Đổi Lại Con Gái Ruột, Cùng Chồng Quân Nhân Làm Giàu Nuôi Ba Bảo Bối - Chương 258: Hóa ra cô không có đàn ông à

Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:57:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Phượng Anh từ nhỏ điều kiện gia đình , là học sinh xuất sắc nghiệp trường dòng, tinh thông nhiều kỹ năng, trong đó sở trường nhất là piano và thư pháp.

 

Tuy mấy năm đưa cải tạo nhiều việc nặng nhọc vất vả, tay cũng ít nhiều thương, nhưng ảnh hưởng đến việc bà dạy dỗ một bé gái năm tuổi rưỡi như Tiểu Ngọc.

 

từ miệng Giả Thục Phân chuyện cuối tuần Ôn Ninh dẫn Tiểu Ngọc đến cung thiếu nhi, liền chạy tới tự tiến cử.

 

Phòng khách nhà họ Nghiêm.

 

Chạng vạng tối.

 

Nghiêm Cương bận công việc vẫn về, Nhị Mao ngoài chơi, Đại Mao bạn tập cờ vây cho Giả Đình Tây, Giả Thục Phân bận rộn mớ công việc của bà trong bếp, thế là Ôn Ninh dẫn Tiểu Ngọc tiếp đãi khách.

 

Cố Phượng Anh thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc căng thẳng, giống như một bà chị lớn tuổi, gia cảnh khó khăn, buộc ngoài tìm việc .

 

" bốn tuổi học piano, sáu tuổi học thư pháp, thầy giáo khen thiên tư thông minh, tiếp thu cực nhanh, nếu gia cảnh sa sút, cải cách ruộng đất..."

 

Nói đến đây, Cố Phượng Anh khổ một tiếng, chuyển chủ đề.

 

"Ôn Ninh, thích Tiểu Ngọc nhà cô, thấy con bé giống như thấy hồi nhỏ, con bé lớn lên trong tiếng vui vẻ, xứng đáng thứ nhất, cho nên cũng trở thành một nét b.út thể nhắc đến trong cuộc đời con bé, hãy để dạy con bé học chút gì đó ."

 

Làm bà hàng xóm của Tiểu Ngọc, tình cảm bồi đắp đến , thể bằng Giả Thục Phân ? Tiểu Ngọc lớn lên bận rộn là quên ngay.

 

cô giáo thì khác, một ngày thầy cả đời thầy mà.

 

Cố Phượng Anh hề che giấu mục đích của , Ôn Ninh sang Tiểu Ngọc, xoa xoa tóc cô bé, khẽ hỏi.

 

"Tiểu Ngọc, con theo bà Cố học ?"

 

Trên khuôn mặt trắng trẻo bụ bẫm của Tiểu Ngọc tràn đầy vẻ mờ mịt.

 

Cố Phượng Anh vội vàng : "Không vội, cứ để con bé chơi với vài ngày , đợi hứng thú chính thức bái sư theo học!"

 

Bồi dưỡng sở thích, quan trọng nhất chính là bồi dưỡng hứng thú!

 

Cố Phượng Anh là từng trải, bà quá hiểu, giáo viên dạy một học sinh, chắc chắn cách.

 

Tiểu Ngọc chớp chớp mắt: "Học thể giúp cháu kiếm tiền ạ?" Cô bé còn mua chiếc xe nhỏ bốn bánh cho bà nội nữa.

 

Tục!

 

Nhắc đến tiền đúng là tục!

 

Cố Phượng Anh dịu dàng nhỏ nhẹ, giống như con sói đuôi to: "Có thể chứ, cả cháu học quốc họa ? Nghe tranh của thầy giáo gửi dự thi, nhận mười đồng tiền thưởng đấy."

 

Mười đồng và mười mấy vạn chênh lệch lớn thật đấy!

 

Tiểu Ngọc bĩu môi, Ôn Ninh còn kịp khuyên, Giả Thục Phân trong bếp tay cầm mớ rau, thò đầu .

 

"Nghiêm Như Ngọc, mày do dự cái rắm, món hời chiếm là đồ vương bát đản, cô giáo dâng tận cửa học thì phí, lên cho bà nội!"

 

Ôn Ninh và Cố Phượng Anh: "..." Bà lén lút ?

 

Tiểu Ngọc chạy tới bám lấy đầu gối Cố Phượng Anh, hì hì: "Bà Cố, xin chỉ giáo nhiều hơn nha!"

 

Cố Phượng Anh vui vẻ ôm lấy cô bé: "Tốt , bà nhất định sẽ truyền thụ hết những gì học cả đời cho cháu."

 

Từ đó, mỗi ngày Tiểu Ngọc từ trường mầm non về, bỏ cặp sách xuống, ăn hai miếng bánh ngọt nhỏ, uống ngụm nước là lạch bạch chạy sang nhà bên cạnh.

 

Theo dự tính của Cố Phượng Anh, Tiểu Ngọc nên học thư pháp và piano mà bà giỏi nhất, nhưng mấy ngày, Tiểu Ngọc đ.á.n.h piano, cô bé thích cây đàn violin nhỏ mà Cố Phượng Anh tùy tiện cất giữ, tùy tiện mẫu hơn.

 

Hơn nữa càng kéo càng hăng, vẻ mặt say sưa rõ ràng là nhập tâm.

 

Cố Phượng Anh ngây luôn .

 

Cái bà học ít, bà dạy thế nào?

 

Tiềm lực của con là vô cùng to lớn, Cố Phượng Anh tuổi chừng năm mươi tiềm lực cũng nhỏ!

 

Để duy trì sự chung đụng vui vẻ với Tiểu Ngọc, để nhận ánh mắt kính phục của Tiểu Ngọc, để giữ chân học trò xuất sắc là Tiểu Ngọc, bà chạy đến cung thiếu nhi, đội ánh mắt bàn tán của , đăng ký học violin, trở thành học viên lớn tuổi nhất của cung thiếu nhi!

 

Ban ngày Tiểu Ngọc học mầm non, Cố Phượng Anh liền học.

 

Tiểu Ngọc về nhà, Cố Phượng Anh liền đem kiến thức mới mẻ dạy cho cô bé.

 

Ôn Ninh tình cờ chuyện : "..."

 

Thời buổi gia sư cho một bé gái năm tuổi cũng cuốn đến mức ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-nam-80-doi-lai-con-gai-ruot-cung-chong-quan-nhan-lam-giau-nuoi-ba-bao-boi/chuong-258-hoa-ra-co-khong-co-dan-ong-a.html.]

 

Cố Phượng Anh phần việc của cô, giúp cô tiết kiệm quá nhiều sức lực.

 

Thế là Ôn Ninh và Nghiêm Cương, Giả Thục Phân thảo luận, bàn bạc với Cố Phượng Anh, một buổi tối, nhà họ Nghiêm xách theo quà cáp tới cửa, để Tiểu Ngọc đàng hoàng bái Cố Phượng Anh thầy.

 

Kiểu bái sư đàng hoàng giống với bình thường, bởi vì Cố Phượng Anh hậu duệ, Tiểu Ngọc với tư cách là t.ử chân truyền của bà, phụng dưỡng bà lúc tuổi già, lo liệu tang ma cho bà.

 

Làm Cố Phượng Anh cảm động đến mức trực tiếp móc chiếc vòng ngọc bích gia truyền , tặng cho Tiểu Ngọc.

 

Ôn Ninh và Nghiêm Cương vô cùng ngại ngùng, hai quá bận, thế là chỉ đành đốc thúc chồng và Tiểu Ngọc đối xử với Cố Phượng Anh hơn một chút.

 

Giả Thục Phân liền dăm ba bữa bảo Tiểu Ngọc bưng đồ ăn qua đó, tặng chút trái cây gì đó, hề khoa trương, con Tráng Tráng nhà Cố Phượng Anh đều béo lên mấy cân.

 

Hai nhà qua rõ ràng như , bà hàng xóm bên của nhà họ Nghiêm là Tôn Tam Hoa sốt ruột c.h.ế.t.

 

Đều là hàng xóm, hai âm thầm thắt c.h.ặ.t quan hệ chứ!

 

Tôn Tam Hoa chỉ là một bà lão bình thường, khi nghỉ hưu việc ở xưởng mũ, khi nghỉ hưu con trai con dâu trở thành liệt sĩ, bà liền nuôi hai đứa cháu trai, bà chẳng gì cả!

 

Trong nhà chỉ ba , Tôn Tam Hoa bản , liền nhắm mắt hai đứa cháu trai.

 

Đông Qua và Hoàng Qua.

 

Hai thằng nhóc năm nay 10 tuổi, vẫn lớn lên đặc sắc; một đứa tròn vo một đứa gầy nhom, tuy trộm cắp, nhưng Nhị Mao dẫn dắt trở nên Nhị Mao.

 

Tục ngữ câu thanh mai trúc mã, hai nhỏ vô tư, nếu trông cậy hai đứa nó trở thành con rể nhà họ Nghiêm...

 

là mất trí !

 

Tôn Tam Hoa tự tát một cái giữa trung.

 

Một tiếng 'chát' giòn giã, Hoàng Qua và Đông Qua đang ăn cơm đều hoảng sợ.

 

Đông Qua trừng to mắt: "Bà nội, bà ma nhập ?"

 

Hoàng Qua nóng lòng thử: "Cháu học nhảy đồng với Nhị Mao, bà nội, để cháu nhảy cho bà một đoạn nhé!"

 

Tôn Tam Hoa: "... Nhảy cái đầu mày, ăn thì cút!"

 

Cái thứ gì chứ, cũng xứng với Tiểu Ngọc nhà .

 

Tôn Tam Hoa quyết định giữ tâm thái bình thản, chỉ cần yêu sách, Thục Phân vẫn dễ chuyện.

 

Những dòng chảy ngầm cuộn trào giữa những hàng xóm, Ôn Ninh quá chú ý, cuối tuần , cuối cùng cô cũng thời gian dẫn Nhị Mao đến cung thiếu nhi.

 

Nhị Mao dọc đường đều hưng phấn, mười ba tuổi thể ngoài riêng với !

 

Quá hiếm hoi !

 

Cậu líu lo ngừng, từ chuyện thú vị ở trường kể đến chuyện náo nhiệt trong hẻm, Ôn Ninh đều phối hợp, cho đến khi...

 

" , , lớp con một bạn nữ cùng quê mới chuyển đến, con nhiệt tình chào hỏi bạn , bạn lườm con, với con, hoạt ma tha khảm, nghĩa là gì ? Con còn kịp hỏi bà nội."

 

Ôn Ninh im lặng hai giây: "Con chào hỏi thế nào?"

 

Nhị Mao nhướng mày: "Chắc chắn dùng tiếng quê , giống như bà nội mắng con , gọi là thằng nhóc ngốc."

 

"... Vậy con đáng đời."

 

Ôn Ninh cạn lời: "Hoạt ma là một loại thực vật, chạm là ngứa, ngứa , hoạt ma tha khảm, chính là xát giữa hai đùi con..."

 

Nhị Mao 'vút' một cái kẹp c.h.ặ.t c.h.â.n, sợ hãi biến sắc: "Bạn tàn nhẫn quá! Quả nhiên lòng đàn bà độc ác nhất!"

 

Ôn Ninh lặng lẽ chằm chằm , Nhị Mao vội vàng sửa lời.

 

"Mẹ, đàn bà, con!"

 

Ôn Ninh: "... Đừng nghịch nữa, trong ."

 

"Dạ ."

 

Hai đến cung thiếu nhi, đang định , đột nhiên thấy cách đó xa một giọng nam khó vang lên.

 

"Bà chủ, hóa đàn ông , cô xem thế nào?"

 

.

 

 

Loading...