Trở Về Năm 80: Đổi Lại Con Gái Ruột, Cùng Chồng Quân Nhân Làm Giàu Nuôi Ba Bảo Bối - Chương 277: Chó còn biết lái xe trước cả bà

Cập nhật lúc: 2026-05-07 22:57:44
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Kế hoạch ban đầu của Bàng Khôn là mở công ty may mặc xuyên quốc gia.

 

khi Ôn Ninh từ chối, ở trong nước khảo sát một phen lộn xộn, phát hiện lợi nhuận của ngành may mặc vẫn quá thấp.

 

Suy nghĩ , rể quyết định nhập dây chuyền sản xuất từ Nhật Bản, sản xuất ô tô.

 

Hiện tại một chiếc ô tô trị giá mười mấy vạn, dân trong nước đông đúc, chỉ cần ô tô do nhà máy bọn họ sản xuất bán trong nước hai năm, lũng đoạn thị trường trong nước, thì mấy đời của bọn họ đều cần lo lắng!

 

Đương nhiên, lúc đầu chắc chắn thể thật nguyên văn.

 

Một trong nước xúc giác nhạy bén, nếu bọn họ định lũng đoạn thị trường ô tô trong nước, căn bản sẽ bật đèn xanh phê duyệt đất, xây nhà máy cho bọn họ.

 

Phải đợi thứ thực hiện, giá nhà tăng lên, dân lưu thông, phía Trung Quốc nhận thức việc chấm dứt hợp tác, chi phí chìm quá lớn, sẽ đồng ý nhường thị trường ô tô trong nước hai năm.

 

Đến lúc đó, thứ sẽ thuận buồm xuôi gió, bọn họ cũng kiếm tiền.

 

Hiện tại, bên Bình Dương vẫn đang xây dựng nhà xưởng, Bàng Khôn đến Lộc Thành, là tạo quan hệ với lãnh đạo bên , để tiện cho việc đàm phán .

 

Hắn cũng cần đại học Lộc Thành cung cấp nhân tài cao cấp cho công ty ô tô của .

 

Hôm nay, sự chắp mối của trung gian, cùng phó hiệu trưởng đại học, cục trưởng cục , bí thư bộ phận , còn bộ trưởng ở đó, tổng cộng bảy tám cùng ăn tối.

 

Kiều Thúy Nhi tự nhiên ở bên cạnh tiếp khách.

 

Bữa tiệc chọn địa điểm kín đáo, cũng hòa hợp, chủ khách đều vui vẻ, nhưng lúc rời , xảy chút sự cố.

 

Lúc đó, Bàng Khôn và Kiều Thúy Nhi đang tươi tiễn khách.

 

Đột nhiên, một phụ nữ trung niên ôm một đứa trẻ yếu ớt, chạy nhanh tới, 'bịch' một tiếng quỳ mặt mấy , 'cộp cộp' dập đầu thật to, đó đội cái trán đầy m.á.u, nước mắt giàn giụa lớn tiếng kêu gào.

 

"Tổng giám đốc Bàng, cứu mạng a! Cầu xin các cứu con trai với!"

 

Có một nữ phóng viên cầm micro, một trai vác máy phim, nhanh ch.óng chạy tới.

 

Ống kính chĩa thẳng một đám đang ngơ ngác độn thổ bỏ trốn.

 

Ánh mắt nữ phóng viên kiên định, lời lẽ lưu loát, giọng dứt khoát.

 

"Phía chúng nhận tin báo, con trai năm tuổi Lưu Cường của bà Đồng Hiển Ngân mắc bệnh bại liệt lâu, bà Đồng Hiển Ngân bước đường cùng, ngày ngày rửa mặt bằng nước mắt,

 

Trời phụ lòng , tổng giám đốc Bàng Khôn của công ty ô tô xuyên quốc gia Hoa Bắc nguyện ý quyên tiền cho bà Đồng Hiển Ngân, cứu trợ em Lưu Cường, tổng giám đốc Bàng, xin hỏi tại ngài tấm lòng từ thiện như ?"

 

Bàng Khôn... Đầu óc Bàng Khôn Giả Thục Phân chứng nhận qua, cho lắm.

 

Hắn đưa lên thớt , mặt bao , thể gì?

 

Hắn ngượng ngùng, "Làm từ thiện là cách nhất để báo đáp xã hội, báo hiệu tổ quốc, trẻ em là nụ hoa của tổ quốc chúng , nguyện ý bỏ một chút tài sản mọn, giúp đỡ những đứa trẻ đáng thương mắc bệnh nặng."

 

"Tốt!" Nữ phóng viên hô một tiếng khen ngợi, đột nhiên chuyển hướng ánh mắt, hỏi mấy vị lãnh đạo khác.

 

"Xin hỏi hiệu trưởng Vương, bộ trưởng Hoàng, cục trưởng Lư, tụ họp cùng tổng giám đốc Bàng, là để bàn bạc thế nào để từ thiện ? Đã quy chế ?"

 

Mấy vị lãnh đạo trong lòng đều lửa giận.

 

Bọn họ Bàng Khôn là tự tự chịu, chỉ tưởng là Bàng Khôn nổi tiếng, thiết kế bọn họ một vố.

 

Nỗi nhục nhã kỳ cục!

 

Chút tình cảm bồi đắp bàn tiệc lúc nháy mắt tan biến còn tăm .

 

Bộ trưởng Hoàng như , "Tổng giám đốc Bàng là vì hỏi thăm chúng một quy trình đại khái về việc từ thiện ở địa phương, ngài từ thiện, chúng nhất định sức ủng hộ, quy chế thực hiện, chúng sẽ đầu tuyên truyền."

 

Cũng chính là tuyên truyền một chút, nhưng nhiều hơn, thì đừng hòng!

 

Mấy vị lãnh đạo tìm cớ nhanh ch.óng rời , Bàng Khôn khổ .

 

Đồng Hiển Ngân thì tận tâm tận trách dập đầu, dập đến mức trán đầy m.á.u.

 

Máy phim chĩa , Bàng Khôn còn thể gì!?

 

Hắn bảo tài xế lái xe qua, đích đưa Đồng Hiển Ngân và Lưu Cường đến bệnh viện, thủ tục nhập viện, kiểm tra,

 

Trong lúc đó, Kiều Thúy Nhi thấy động tĩnh chạy tới, lên xe, Bàng Khôn đẩy xuống, lưng ống kính lạnh lùng quát.

 

"Cút!"

 

Dùng ngón chân nghĩ cũng , tất cả những chuyện chắc chắn là do Kiều Thúy Nhi việc !

 

Kiều Thúy Nhi nhăn nhó mặt mày, tại chỗ xe chạy xa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-nam-80-doi-lai-con-gai-ruot-cung-chong-quan-nhan-lam-giau-nuoi-ba-bao-boi/chuong-277-cho-con-biet-lai-xe-truoc-ca-ba.html.]

Mẹ kiếp.

 

Mẹ của cái đứa bại liệt đó kiên định như , hãm hại cô !

 

Ôn Ninh, chắc chắn là Ôn Ninh!

 

Răng Kiều Thúy Nhi c.ắ.n đến mức kêu răng rắc, nhưng cô thể bỏ cuộc, cô vội vàng chạy đến bệnh viện, tiếp tục ôm đùi Bàng Khôn.

 

...

 

Cách đó xa, Ôn Ninh và Nghiêm Cương trong bóng tối, một nhóm rời , Ôn Ninh nhếch khóe môi.

 

Đây gọi là gậy ông đập lưng ông.

 

Không bắt cóc đạo đức cô ?

 

Vậy thì bắt cóc ngược , nhân tiện phá đám chuyện của Bàng Khôn, bôi đen hình tượng của .

 

Xem xem ai khó sống hơn.

 

Nghiêm Cương bóp bóp tay Ôn Ninh, giọng điệu trầm .

 

"Anh vài bạn ở Bình Dương, bảo bọn họ tìm chút rắc rối cho Bàng Khôn, thể để sống thoải mái ."

 

"Được." Ôn Ninh đầu với .

 

"Yên tâm , bây giờ cũng sẽ thoải mái lắm , một Đồng Hiển Ngân thể chỉ cần bỏ ba ngàn đồng, nhưng đài truyền hình bên đó tuyên truyền ngoài, sẽ Đồng Hiển Ngân xuất hiện tìm kiếm sự giúp đỡ, ngoài còn mở tổ chức từ thiện, mà bận rộn cho ."

 

Đây đều là đáng đời, đáng đồng tình.

 

Kiều Thúy Nhi vẫn chịu khổ.

 

Ôn Ninh suy nghĩ một chút, "Anh nhân tiện giúp em điều tra quan hệ gia đình của Bàng Khôn một chút."

 

Nếu tình nhân khác hoặc nhà, thì khích bác những đó đến đối phó Kiều Thúy Nhi, nội chiến.

 

Nếu , thì sức tâng bốc Kiều Thúy Nhi, tâng bốc cô càng cao, cô ngã xuống sẽ càng đau.

 

Nghiêm Cương nhận lời, "Đi, về nhà."

 

"Được."

 

Hai vợ chồng nắm tay về, Ôn Ninh vẫn đang lầm bầm.

 

"Tuệ Tuệ thật đắc lực, em nhờ cô tìm hai đồng nghiệp đến diễn kịch, tìm thật tồi."

 

"Bọn họ quả thực cũng cần tin tức..."

 

Lúc hai vợ chồng về đến nhà, thấy bàn phòng khách bày một sợi dây an .

 

Tiểu Ngọc hì hì kể chuyện bà nội học lái xe.

 

"Hôm nay bà nội suýt cõng xe về nhà, chú Đại Đầu dây an , bà tưởng là trứng cút, ha ha ha, nhớ suốt dọc đường, cho nên tối nay nhà ăn thịt kho tàu hầm trứng cút nha~"

 

Nhị Mao một bên chỉnh dây đàn guitar, một bên lầm bầm.

 

"Con nhớ một câu bà nội từng mắng con đây, thực sự thích hợp để dùng cho bà bây giờ!"

 

Đôi mắt to của Tiểu Ngọc sáng lấp lánh, "Anh hai, câu gì ?"

 

"Trên xe rớt cái bánh nướng, ch.ó còn lái xe cả bà."

 

Mọi : "..."

 

Giả Thục Phân cầm muôi xào rau từ trong bếp xông , đuổi theo Nhị Mao chạy.

 

"Nghiêm Xuyên! Mày mắng lão nương bằng ch.ó, lão nương đ.á.n.h c.h.ế.t mày!"

 

Nhị Mao chạy gảy đàn hát, "Bà nội, con đàn cho bà một khúc con tự sáng tác nhé, sáng sớm thức dậy lái xe~ vô lăng mang về nhà~ dây an luộc trong nồi~ ? Hay thì con sáng tác thêm~"

 

Tức đến mức Giả Thục Phân gào thét, đuổi theo càng hung dữ hơn.

 

Mấy Ôn Ninh và Nghiêm Cương cứ bọn họ , Tiểu Ngọc còn giúp bà nội, ngáng chân trai.

 

Đáng tiếc ngáng , Nhị Mao di chuyển linh hoạt, vẫn đàn hát.

 

Nhà họ Nghiêm tràn ngập tiếng vui vẻ.

 

 

 

 

Loading...