“Lúc đó gặp bố ở nhà, đó cùng họ ngoài tìm , nhưng âm sai dương thác thế nào đến Nhà máy Thực phẩm một bước.
Vốn tưởng thể tìm thấy ở đó, nhưng ngờ nơi từ lâu một đám tội phạm vượt ngục chiếm đóng. Bọn chúng thâu tóm bộ thức ăn trong Nhà máy Thực phẩm, đó ngừng dụ dỗ các đội ngũ xung quanh .”
“Bọn chúng giam giữ nhiều như để gì? Chẳng lẽ sợ lãng phí thức ăn ?” Triệu Hoàn ngắt lời hỏi. Đã đến nước , chiếm lấy thức ăn trong Nhà máy Thực phẩm để sống tiếp ? Đáng lẽ càng ít càng chứ? Sao còn bắt ? Thế chẳng sẽ chia nhiều thức ăn ?
“Là để lấy những bắt mồi nhử chứ gì.” Đường Mạt bình thản lên tiếng. Con ở thế giới cho cùng vẫn thấy m.á.u me nhiều, họ nghĩ thế giới quá , sự tàn ác của nhân tính vẫn phơi bày triệt để.
“ .” Tề Gia Minh gật đầu. “Bọn chúng thể cho những bắt thức ăn chứ? Bọn chúng chỉ giam giữ những đó , hễ Rồng Thịt mắt đỏ đến gần, bọn chúng sẽ cắt thịt của những để cho ăn.” Sợ những c.h.ế.t quá nhanh sẽ lãng phí, bọn chúng chỉ tránh những chỗ hiểm để cắt.
“Thế chẳng khác nào lăng trì, quá tàn nhẫn .” Hành vi tàn độc như khiến hai phụ nữ mặt ở đó – tất nhiên bao gồm Đường Mạt – đều nhíu c.h.ặ.t mày.
“Không chỉ , bọn chúng còn bắt những cùng ngoài, một là giúp bọn chúng tìm kiếm thức ăn, hai là dụ dỗ những khác Nhà máy Thực phẩm. Nếu bỏ trốn, bọn chúng sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t đồng bọn của đó.” Những kẻ lẻ sẽ trực tiếp đem mồi nhử, còn những đồng bọn thì vẫn còn chút giá trị lợi dụng. Cũng chính vì , Tề Gia Minh dối là con trai của bố Kiều Cẩn, nhờ đó và Kiều Trị Lâm mới cơ hội ngoài mỗi ngày, còn Kiều thì giữ con tin.
Cơ thể Kiều vốn yếu, cộng thêm việc dù là con tin thì đám đó cũng chẳng cho ăn uống gì, nên đến hai ngày nay, Kiều chỉ còn thoi thóp một tàn.
“Không ngờ loại cặn bã chống đối xã hội như .” Triệu Hoàn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m. “Hoa thím, thím ảnh của chồng thím ? Triệu Hoàn, cũng lấy ảnh của đứa bé mà cần tìm đây.” Hoa thím và Triệu Hoàn đều hiểu ý Đường Mạt, lập tức lấy ảnh cho Tề Gia Minh nhận dạng. “Cậu từng thấy hai ở Nhà máy Thực phẩm ?” Đường Mạt hỏi.
Tề Gia Minh kỹ bức ảnh. Cậu là trí nhớ cực , thông thường chỉ cần gặp một là thể nhận ngay.
“Đứa bé từng gặp, bắt cùng ngày với đến Nhà máy Thực phẩm. Vì đồng bọn nên đưa đến khu mồi nhử . Còn đàn ông thì...” Sắc mặt Tề Gia Minh trở nên kỳ lạ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-ngay-doi-kem-trong-mat-the-my-nhan-mang-khong-gian-sieu-thi-mot-duong-thang-tien/chuong-375-su-that.html.]
“Hắn cùng một giuộc với bọn chúng.” Sau một thoáng do dự, Tề Gia Minh vẫn thành thật những gì .
“Không thể nào! Chồng là quân nhân, là tội phạm gì cả.” Hoa thím lập tức phắt dậy phản bác, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Chuyện liên quan đến tôn nghiêm của đàn ông nhà bà.
Chắc chắn là sự nhầm lẫn. Bà và ông quen bao nhiêu năm, bà quá hiểu bản tính của đàn ông đó. Nếu vì hiểu rõ ông là một đến nhường nào, bà chẳng vì ông mà trở mặt với gia đình... “Anh tên là Dương Minh đúng ? Hình như đúng là tội phạm. Nghe lúc đó cùng một nữ cảnh sát đến để tìm hiểu tình hình, đó gia nhập bọn chúng, hơn nữa...”
“Hơn nữa cái gì?” Mặt Hoa thím trắng bệch, trong đôi mắt còn chút ánh sáng nào. Ngoại hình khớp, tên cũng khớp, bà còn đường nào để giãy giụa nữa.
“Hơn nữa và nữ cảnh sát hình như là một cặp. Ít nhất là lúc ở Nhà máy Thực phẩm, hai đó cùng , ở chung một chỗ.” Tề Gia Minh suy nghĩ một chút vẫn hết . Cậu cảm nhận mối quan hệ bất thường giữa phụ nữ mặt và Dương Minh, nhưng đó là kẻ . Lỡ phụ nữ mờ mắt vẫn khăng khăng đòi tìm thì ? Thà rằng dội thêm vài gáo nước lạnh cho bà tỉnh táo , cũng coi như cứu bà một mạng.
Nghe đến đây, Hoa thím vững, ngã khuỵu xuống đất. Đường Mạt vội vàng đưa tay đỡ, Kiều Hinh ở phía bên cũng xúm dìu, nhưng cơ thể Hoa thím như mất sự điều khiển, thế nào cũng lên nổi. Tin tức dường như biến sự kiên trì và những nhọc nhằn suốt chặng đường dài qua của bà thành một trò . Người đàn ông mà bà từ bỏ tất cả để coi là chỗ dựa, chỉ phản bội bà, mà còn phản bội cả tín ngưỡng.
“Triệu Hoàn, dự định gì tiếp theo?” Nhà máy Thực phẩm còn là chốn an lạc như tưởng tượng nữa, đến đó bây giờ chẳng khác nào nộp mạng.
“ sẽ thông báo tin cho , nhưng vẫn đến đó.” Triệu Hoàn hề do dự lấy một giây. “Nơi đó nguy hiểm như , chắc chắn thể mang đứa bé đó ?” Đường Mạt Triệu Hoàn đến đó để gì. Nhiệm vụ nhận từ lâu, nay mục tiêu tìm thấy, chắc chắn cứu thằng bé . “Thời buổi ở mà chẳng nguy hiểm, gì mà chẳng nguy hiểm? Nếu thực sự sợ nguy hiểm thì cứ ở nhà cho xong.”
Triệu Hoàn mỉm . Ba em họ kiếm cơm bằng nghề , tự nhiên thể gặp nguy hiểm là lùi bước. Đương nhiên nghênh nan mà lên, cùng lắm thì liều cái mạng thôi.
Đường Mạt gật đầu, câu hợp ý cô.
“ cũng .” Bên cạnh vang lên một giọng kiên định.