Trở Về Thập Niên 60 Làm Quân Tẩu Toàn Năng - Chương 113

Cập nhật lúc: 2026-02-10 13:16:32
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Tức c.h.ế.t bà già , giới thiệu cái thứ gì , còn con dâu mới về nuôi cả nhà già trẻ lớn bé, còn con dâu mới về hầu hạ , phi! Hầu hạ tổ tông mười tám đời nhà nó!"

 

Uống thêm một ngụm, Cao Tú Lan tiếp tục mắng: "Cái chỗ bé bằng lỗ mũi, còn xoay nổi , kết hôn xong bắt con dâu mới ở nhà đẻ thì cũng thôi , còn bảo nếu 'chuyện ' thì báo một tiếng để qua việc, cái bà nội cha nó!"

 

Tô Thanh Hòa: "... Mẹ, hợp thì thôi , chuyện đó, con cũng vội."

 

Cao Tú Lan hít thở sâu, đập mạnh xuống bàn một cái, Tô Thanh Hòa giật nảy . Bà lập tức : "Ôi chao dọa Thanh Miêu sợ , tức quá, chỉ là xả giận thôi, nếu thì tìm đ.á.n.h một trận mất. Nếu bác con cản , sống c.h.ế.t cũng đ.á.n.h với một trận. Con , mấy nhà chồng, chỉ bố chồng và mấy đứa em mấy tuổi đầu, tìm vợ về cốt là để chăm sóc mấy đứa em nhỏ. Cỡ như Nhị Nha, Tam Nha nhà . Con xem, đó là cái thể loại gì chứ. Ôi trời, càng càng tức."

 

"... Mẹ, vội vội, gả ngay , đúng ?"

 

"Không , bảo bác con theo sát cái nhà cán bộ , giờ xem , cũng chỉ mối đó là lọt mắt. Con nhà cán bộ, bộ đội, chắc chắn sẽ tệ ."

 

Tô Thanh Hòa thấy kích động như , cũng tiện gì. Dù mắt của cô còn kén chọn hơn cô nhiều, nếu ưng, cô sẽ tự xem , hệ thống kiểm tra vấn đề gì là .

 

Cô cũng chẳng dám mơ tưởng tình yêu oanh oanh liệt liệt c.h.ế.t sống gì... rảnh rỗi quá hóa rồ ! Có thể sống những ngày tháng yên , thoải mái là .

 

Về phòng, cô nhờ hệ thống kiểm tra tình hình đối phương.

 

"Hệ thống phát hiện nhân vật mục tiêu. Khoảng cách với ký chủ và liên hệ trực tiếp với ký chủ quá xa. Không thể kiểm tra. Không thể kiểm tra."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Xem vẫn đợi cô và xem mắt mới . Thôi, sớm muộn gì cũng xem.

 

Tại nhà họ Cố huyện thành, Cố xem xong tất cả tư liệu, suýt chút nữa thì xé nát cuốn sổ tay.

 

Bà còn đặc biệt lén xem mắt vài nữ đồng chí ở thành phố, một bụng tức ách cứ nén trong lòng.

 

Tìm cái kiểu gì , gầy trơ xương, đến nửa lạng thịt, mặt còn vàng hơn cả mặt bà. Thế thì cũng thôi , về bồi bổ cũng , kết quả việc , định bụng để Trường An nhà bà nuôi. Không chỉ nuôi vợ, còn nuôi cả vợ và em vợ! Trường An nhà bà đáng thương bao, quân đội chịu khổ , còn nhăm nhe bắt Trường An nuôi, mấy tâm địa độc ác thế nhỉ?

 

Mẹ Cố về nhà là quệt nước mắt, huhu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-113.html.]

 

Khóc đến lê hoa đái vũ, con trai và con dâu mà tê cả da đầu.

 

Con dâu cả : "Mẹ, thành phố thì chẳng còn nông thôn ạ?"

 

"Tìm thành phố chẳng , nông thôn thì còn cái gì? Các chị là cố tình với Trường An, cái dạng gầy vàng vọt đó, còn chẳng ưng, Trường An nhà mà ưng nổi. Mấy chị dâu như các chị thật là nhẫn tâm."

 

Hai cô con dâu đều , các cô tận tâm. Đó là chuyện lực bất tòng tâm, chê Trường An tiền đồ đấy chứ. Chuyện đúng là "lấy đá ghệ chân ", tự tự chịu .

 

Trước đó các cô còn lo rước một bà cô tổ tông về, kết quả a ha, bà cô tổ tông còn chẳng thèm để mắt đến ba nhà họ Cố.

 

Chị dâu hai Cố sực nhớ điều gì, vội vàng : "Mẹ, còn mối , là nông thôn, nhưng điều kiện nhà lắm. Bác của cô ở Hợp tác xã mua bán, gia đình liệt sĩ, ba trai! Lại nuôi trắng trẻo mập mạp. Cần cù chịu khó! Tính tình , nhân duyên !"

 

Mẹ Cố lau nước mắt: "Đâu?"

 

Chị dâu hai vội vàng đưa cho bà xem: "Đây , xem, chính là cô . Bí thư công xã đảm bảo đấy, tin tức chính xác!"

 

Mẹ Cố kỹ, hít sâu một , nấc cụt một cái: "Không cần Trường An nhà nuôi?"

 

"Chắc chắn cần ạ, nhà cô tự nuôi cô trắng trẻo mập mạp thế cơ mà. Con thấy khi còn bù đắp thêm cho Trường An nhà chứ."

 

"Thật sự chăm chỉ? Nuôi trắng trẻo mập mạp mà vẫn chăm chỉ?" Mẹ Cố dù cũng là kinh nghiệm.

 

Chị dâu hai lúc cũng cảm thấy mâu thuẫn, nhưng giờ cũng thể bàn lùi , vội : "Mẹ, nông thôn mấy ai chăm chỉ ạ? Người ăn ngon uống , việc cũng giỏi!"

 

Mẹ Cố kỹ , cảm thấy điều kiện quả thực . Nếu tìm về, Trường An ăn uống chăm sóc. Cũng khổ lây Trường An nhà bà. "Thế , tìm thời gian xem mắt một chút. Chưa thấy , trong lòng cứ thấy yên."

 

 

 

 

Loading...