Trở Về Thập Niên 60 Làm Quân Tẩu Toàn Năng - Chương 138

Cập nhật lúc: 2026-02-10 15:16:40
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đến giờ ăn tối, Cao Tú Lan mới dẫn con trai con dâu cháu chắt về. Theo lời kể của bạn nhỏ Tô Đại Bảo, cả nhà họ khiêng xe đạp một vòng khắp cả đội...

 

Tô Thanh Hòa: "..."

 

Về nhà, Cao Tú Lan chỉ huy các con trai chuyển xe đạp phòng Tô Thanh Hòa, từ nay về đây là tài sản cá nhân của Tô Thanh Hòa, bất cứ ai cũng đụng .

 

"Sau Thanh Miêu về nhà, vợ thằng cả và vợ thằng hai chịu trách nhiệm lau xe. Ngày nào cũng lau cho sạch sẽ. Lũ vịt giời và mấy thằng ranh con động tay . Chân tay lóng ngóng, đừng hỏng."

 

Lâm Thục Hồng và Đinh Quế Hoa nhận lấy nhiệm vụ vinh quang .

 

Trong nhà đáng giá nhất chính là chiếc xe đạp . Cả đội còn ai . Chỉ nhà các cô , vinh dự bao.

 

Buổi tối ăn cơm xong, Cao Tú Lan xách đồ chạy phòng Tô Thanh Hòa.

 

"Mai con sang nhà chồng, mang ít đường đỏ và đường phèn sang. Mang thêm hai cân bột mì trắng nữa." Cao Tú Lan nhét đồ túi vải.

 

Tô Thanh Hòa ngạc nhiên : "Mẹ, mang mấy thứ gì, mai con chỉ dạo với Trường An thôi mà. Mấy thứ trong nhà đều lấy từ nhà bác cả, mang một cân bột mì trắng sang lắm ."

 

Thời buổi bột mì trắng là đồ . Người thăm họ hàng giỏi lắm mang hai lạng.

 

Cao Tú Lan : "Cái con hiểu , đến nhà chồng mang nhiều đồ chút. Nhà chồng mới coi trọng. Dù hết thì tìm bố con xin. Mình thể để con chịu thiệt ở nhà chồng . Với , cũng , chồng con là sĩ diện. Mình mang một cân sang, bà đảm bảo sẽ cho con mang về nhiều hơn. Mình thiệt ."

 

Tô Thanh Hòa phục sát đất, mới tí thời gian mà sờ thấu tính nết chồng tương lai ...

 

Đợi Cao Tú Lan , Tô Thanh Hòa đóng cửa , đó kiểm tra canh cá trong gian lưu trữ của , , vẫn còn bốc nghi ngút.

 

Không đồ đựng...

 

"Hệ thống, bán hộp cơm thời đại ?"

 

"Hộp cơm nhôm, bạn xứng đáng sở hữu. 3 đồng tiền một cái."

 

"..." Tô Thanh Hòa xót tiền, kiếm đồng nào bù tiền . May mà đồng chí Trường An tiềm năng vô hạn, thể kiếm cho cô nhiều tiền hơn. Không hang cọp bắt cọp con. Thế là c.ắ.n răng mua một cái.

 

Cũng thể ngày mai bưng cái bát tô lớn ở nhà đựng canh cá .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-138.html.]

Sáng sớm hôm , Tô Thanh Hòa dậy ăn sáng xong, sự chú ý của cả nhà, đạp xe khỏi cửa... Sau đó ánh mắt sáng rực của già trẻ lớn bé trong thôn, đạp xe khỏi đội lên đường lớn huyện thành.

 

Nếu đang xe đạp, Tô Thanh Hòa còn tưởng đang lái siêu xe sang trọng chứ.

 

Suốt dọc đường đạp xe, Tô Thanh Hòa cảm thấy điểm kỹ năng của đang tăng lên... "Ting... liên tục hai nghìn mét gặp sự cố, thưởng 1 điểm kỹ năng..." Sau khi nhận điểm kỹ năng đầu tiên, Tô Thanh Hòa lấy canh cá chuẩn sẵn từ gian lưu trữ . Bỏ túi vải treo lên, tiếp tục đạp xe. Đợi đạp thêm ba nghìn mét nữa, nhận thêm 1 điểm kỹ năng, cuối cùng cũng thấy đồng chí Cố Trường An đang về phía .

 

Quân phục thẳng tắp, đầu đinh, khuôn mặt gầy gò, tinh thần, quá tinh thần.

 

Cố Trường An cũng thấy yêu , sáng sớm dậy bộ, mệt đến mức nhớ cuộc sống gian khổ trong quân đội. Tuy nhiên thấy Tô Thanh Hòa xuất hiện, bỗng nhiên cảm thấy tràn trề sức lực.

 

Thanh Miêu đối với quá, xa thế đến đây, vất vả hơn nhiều!

 

Vội vàng te tái chạy tới, dắt xe cho Tô Thanh Hòa: "Hay là để đèo em." Cậu đúng là quá thông minh, thế cả hai đều bộ .

 

Tiết 48

 

"Được." Tô Thanh Hòa mím môi gật đầu. Trường An chu đáo quá.

 

Lên xe, Tô Thanh Hòa : "Mình đây, em mang canh cá cho , ăn cơm ?"

 

Canh cá?

 

Mắt Cố Trường An sáng rực lên. Đương nhiên là ăn! Sáng mới húp tí cháo kê, ăn một cái màn thầu cao lương.

 

"Chưa."

 

"Thế tìm chỗ nào uống canh cá ." Tô Thanh Hòa . Đã là hẹn hò, đương nhiên gian riêng tư .

 

"Được, em." Cố Trường An lập tức tăng tốc đạp xe. Xe chạy vèo vèo. Tô Thanh Hòa vội bám c.h.ặ.t lấy Cố Trường An, trong lòng cực kỳ hài lòng. Nhìn sức lực xem, tố chất thể thật. Trường An còn bảo cô, cô thích nhất là yêu lời !

 

Hai tìm một công viên nhỏ trong huyện thành, cũng chẳng gọi là công viên, chỉ là mấy bồn hoa tạo thành dải cây xanh, bình thường cho nghỉ.

 

Hai tìm một bồn hoa, Tô Thanh Hòa lấy hộp cơm nhôm từ trong túi vải , sờ vẫn còn nóng hổi, trực tiếp mở nắp. Một mùi thơm nức mũi bay .

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

 

 

 

Loading...