"Thanh Miêu nhà cuối cùng cũng đến , mấy ngày nay cứ nhớ con mãi. Mẹ cứ thấy con, là như thấy Trường An đang ở bên cạnh ."
Tô Thanh Hòa: "..." Còn thể thao tác thế ? Thôi kệ, chồng vui là .
"Mẹ, con mang thịt cho , cả trứng gà nữa. Gà mái già con nuôi đẻ trứng đấy, tích cóp . Thịt là Hợp tác xã mua bán cắt, tươi lắm ạ."
"Ôi chao, con mang mấy thứ đến gì. Tự giữ mà ăn chứ. Mẹ thiếu đồ ăn, chỉ mong con ăn nhiều chút, béo lên chút. Trường An nhà đáng thương, đồ ngon trong nhà nó đều ăn miếng nào. Con ăn phần nó. Đừng để thiệt thòi cho . Nếu hai vợ chồng con đáng thương quá." Mẹ Cố mà mắt đỏ hoe.
Tô Thanh Hòa cũng thấy chua xót, đồng chí Trường An quả thực vất vả.
"Mẹ, ăn nhiều , Trường An ở nhà, con hiếu thảo với bố ." Đồng chí Trường An nỗ lực như thế, cô cũng báo đáp đồng chí Trường An cho .
Mẹ Cố câu , trong lòng nóng ran. Hiếu thảo quá, hiếu thảo y hệt Trường An. Trường An ở nhà cũng hiếu thảo thế , gì ngon cũng để bà ăn một miếng.
Vội vàng kéo tay Tô Thanh Hòa đến bên ghế sô pha: "Lại đây, mua vải và bông cho con . Con xem áo may thế nào, may áo cho con qua mùa đông. Mặc ấm , đừng để lạnh."
Tô Thanh Hòa chỗ bông và vải , trong lòng chỉ một suy nghĩ, bà chồng quá mất...
Cô : "Mẹ, giữ tự mặc , con áo , con may áo cho con ạ." Nguyên chủ quần áo mùa đông cũng ít thật, riêng áo bông hai cái đổi. Ở cái thời đại một gia đình chắc một cái áo bông , thế là giàu .
Mẹ Cố chẳng quan tâm cô áo mặc , kiên quyết : "Đó là nhà đẻ con may cho con. Con bây giờ là vợ của Trường An nhà , cũng may cho con. Mẹ Trường An thương con. Nó trong lòng nhớ thương con lắm, mà."
Nghe lời , Tô Thanh Hòa trong lòng ngọt ngào.
"... Thế thì con cảm ơn ạ."
"Cảm ơn gì chứ, đều là một nhà." Mẹ Cố vui vẻ nắm tay cô, "Con may thế nào, với , may cho."
"Mẹ, để con tự , con cũng may áo ạ. Mẹ đừng vì con mà hại mắt." Tô Thanh Hòa vội . Cô tự may áo, thế là thêm vải vóc và bông . Cứ liên tục thế , chừng cả nhà đều mặc áo mới. Áo mới thì quan trọng, chủ yếu là mùa đông thực sự cần áo bông.
Mẹ Cố nhớ con dâu là hiền huệ, cái gì cũng . "Xem quên , Thanh Miêu nhà tay nghề giỏi lắm."
Tiết 53
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-153.html.]
Buổi trưa Tô Thanh Hòa ăn cơm ở đây. Vì thịt, Tô Thanh Hòa còn định xuống bếp.
Chị dâu cả và chị dâu hai Cố đều khá hài lòng. Vợ thằng ba chủ động việc là . Chỉ cần là một bà cô tổ tông đợi hầu hạ là .
Mẹ Cố Tô Thanh Hòa định nấu cơm, lập tức kéo tay cô , oang oang: "Thanh Miêu việc. Khó khăn lắm mới đến một bắt việc, đây là cái đạo lý gì. Trường An nhà còn đang chịu khổ trong quân đội kìa, các chị nỡ lòng nào đối xử với Thanh Miêu nhà như thế, bắt nó việc hầu hạ các chị? Các chị là bắt hai vợ chồng nó trâu ngựa cho các chị --" Mẹ Cố tự tự .
Chị dâu cả và chị dâu hai Cố lập tức chạy nhanh hơn thỏ, vội vàng bếp việc. Còn quên dặn dò Tô Thanh Hòa: "Thanh Hòa, em ở chuyện với cho vui nhé."
Tô Thanh Hòa: "..."
Sao cô thấy đãi ngộ , y hệt như lúc ở nhà thế nhỉ?
Lại chồng đang sụt sùi lau nước mắt, cô rùng một cái, lập tức ngoan ngoãn im.
Cô , nhà họ Cố thương con út, chẳng kém gì nhà họ Tô thương con gái út...
Quan trọng là Trường An còn ở nhà, chồng cô đây là chuyển tình cảm dành cho Trường An sang cô . Tô Thanh Hòa bỗng cảm thấy áp lực như núi.
Buổi trưa sự gắp thức ăn nhiệt tình của Cố, Tô Thanh Hòa ăn một bữa no căng. Suýt chút nữa thì bội thực.
Ăn cơm xong, Cố lấy hai quả trứng gà, đ.á.n.h ba bát canh trứng hoa. Cho Tô Thanh Hòa một bát tô lớn, Cố Lỗi và Cố Lâm mỗi đứa một bát nhỏ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Hai đứa trẻ thỏa mãn uống.
Mẹ Cố khuyên Tô Thanh Hòa uống, : "Đây đều là thím út các cháu mang đến đấy."
Cố Lỗi và Cố Lâm vui vẻ : "Cảm ơn thím út."
Tô Thanh Hòa húp một ngụm canh trứng, suýt sặc, vội vàng : "Các cháu thích là ."
Chị dâu cả và chị dâu hai Cố ở bên cạnh cần cù chăm chỉ dọn dẹp bát đũa. đúng đúng, thích là , vui là . Miễn là đừng là . Vợ thằng ba tự mang trứng đến tự uống, còn chia cho trẻ con uống... lắm , , ít nhất ăn mảnh.