Trở Về Thập Niên 60 Làm Quân Tẩu Toàn Năng - Chương 166

Cập nhật lúc: 2026-02-10 15:17:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Ngủ nhà họ Cố một đêm, sáng mùng một tết, Tô Thanh Hòa nhận bao lì xì đầu tiên trong năm. Do bố Cố phát.

 

Cả nhà chỉ ba nhận lì xì. Tô Thanh Hòa và hai đứa cháu nội...

 

"Bố, con thì thôi ạ." Tô Thanh Hòa ngại ngùng bố Cố.

 

Bố Cố : "Không , chị con đều . Con , tuổi còn nhỏ. Năm nay là năm đầu tiên con đến nhà , lấy may thôi. Sau con và Trường An lương , bố mặc kệ."

 

Con út bao giờ cũng khiến lo lắng. Con trai út và con dâu út trong mắt ông vẫn là những đứa trẻ lớn. Phải tìm nhiều cơ hội bù đắp.

 

Mẹ Cố trực tiếp nhét bao lì xì túi Tô Thanh Hòa: "Cầm lấy cầm lấy, Trường An ở nhà cũng cầm mà. Con cũng cầm ."

 

Tô Thanh Hòa nghĩ bụng tối qua cô nhận bao lì xì một trăm đồng tiền từ đồng chí Trường An . Có thể mua bao nhiêu là đồ.

 

Tuy nhiên tâm ý của lớn cũng nỡ từ chối, cô tít mắt: "Cảm ơn bố . Chúc bố năm mới vui vẻ, sức khỏe dồi dào, vạn sự như ý."

 

"Như ý, như ý lắm. Nhà giờ cái gì cũng . Mẹ chỉ mong Trường An sớm về đoàn tụ với chúng thôi."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Mẹ Cố vẻ mặt vui mừng .

 

Tô Thanh Hòa câu thấy chột . Đồng chí Trường An hiện tại vẫn đang phấn đấu nỗ lực vì cô đấy.

 

Khu vực biên phòng, Cố Trường An gói một miếng thịt đùi cừu bằng giấy dầu.

 

Thịt cừu mang về tối qua, ngoài phần bọn họ ăn đó, phần còn cũng chia cho tiểu đội 1 phần thưởng. Các đồng chí tiểu đội 1 ăn thêm một bữa ngon lành. Tuy nhiên đó phiên dịch bên họ thông qua mấy tên tù binh bọn chúng còn giấu thịt cừu, nên nhanh thu hai con cừu béo.

 

Mấy thứ đồ ăn cũng tiện nộp lên chiến lợi phẩm trưng bày gì, dứt khoát thịt ăn hết.

 

lập công đầu, Cố Trường An nhận phần thưởng thêm. Nửa cái đùi cừu to tướng đấy nhé. Cậu nếm thử mùi vị , nên nỡ ăn phần còn nữa. Cậu hứa với Thanh Miêu , gửi về cho Thanh Miêu, để cô cơ hội nếm thử cừu nướng nguyên con. Lính liên lạc bên cũng đồng ý , lát nữa đổi phiên trực, sẽ về bên quân khu, đến lúc đó thể giúp gửi về quê.

 

Trời lạnh thế , nếu gửi về sớm, chắc sẽ hỏng . Dù thịt cừu cũng xát muối , đợi hong gió thêm mấy ngày nữa là tiện mang về .

 

Lão Kiết T.ử xách phích nước nóng . Nhìn Cố Trường An: "Định gửi về ?"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-166.html.]

Cố Trường An : "Đối tượng của em ăn bao giờ."

 

"Ái chà, còn thương vợ cơ đấy." Lão Kiết T.ử giường , "Phải , tiền phụ cấp hàng tháng của bây giờ gửi về ?"

 

Cố Trường An lắc đầu. Cậu mới đến mà. Nhà cũng thiếu chút tiền của .

 

Thấy Cố Trường An lắc đầu, lão Kiết T.ử chép miệng: "Sao gửi về chứ."

 

Cố Trường An tò mò hỏi: "Tại gửi về?" Bản bình thường ăn thêm còn chẳng đủ.

 

Lão Kiết T.ử : "Cậu hiểu . Chúng quanh năm suốt tháng ở nhà. Thời gian dài như thế, vợ nhớ đến thằng đàn ông là nữa, thì tính ?"

 

Thanh Miêu sẽ thế !

 

Cố Trường An chẳng lo lắng tẹo nào.

 

Lão Kiết T.ử : "Trong quân đội chúng , thằng đàn ông nào nộp lương . Phụ nữ ở nhà vất vả chăm sóc già trẻ lớn bé. Nhà cũng sống chứ. Tiền đưa cho vợ, giữ trong gì? Cậu gửi tiền về hàng tháng. Cô mỗi tháng mới cái mà mong ngóng. Ngày nào cũng sẽ đếm từng ngày nhớ đến . Nếu , dựa mà nhớ đến ?"

 

"..." Hình như cũng lý.

 

Cố Trường An vẻ mặt nghiêm túc suy nghĩ, đưa cho Thanh Miêu mười đồng, tiêu hết nhỉ.

 

...

 

Mùng hai tết Tô Thanh Hòa về đến nhà. Mùng hai là ngày về nhà đẻ, cô về nhà cũng tiện thể về nhà đẻ luôn, để về sớm chút, cô hiếm khi dậy sớm một bữa.

 

Biết , năm nay chỉ cô về nhà đẻ, hai bà chị dâu cũng về nhà đẻ. Mẹ cô cũng về nhà đẻ...

 

Vừa về đến nhà, tiếng cô oang oang: "Cái lũ con trai đúng là bằng con gái. Nhìn xem, qua tết là mang đồ về nhà, nhà là mang đồ ngoài. Đừng coi thường bột cao lương đồ . Ra giêng hết lương thực, cái chừng là lương thực cứu mạng đấy. Mang hai bắp ngô về là . Lát nữa xay cả lõi thành bột, cũng no bụng như thường."

 

Tô Thanh Hòa cần cũng cô đang tiếc của nỡ cho mấy bà chị dâu mang đồ về nhà đẻ đây mà. Không chỉ cho chị dâu mang, đoán chừng bản bà cũng chẳng định mang gì. Bà chỉ mang đồ về nhà họ Tô thôi...

 

 

 

 

Loading...