Cao Tú Cúc ngơ ngác Cao Tú Hồng, tiếp tục việc. Bà chẳng thấy gì cả.
Mợ Cao lời của Cao Tú Hồng cho ngớ . Bà cô cả cái gì cơ? Bà nhầm chứ!
Bà gượng gạo, : "Chị cũng xót Tú Lan, nhưng cô cũng đấy, bản Tú Lan nỡ dùng. Còn chẳng cho con gái nó hết . Nhà ai mà chẳng con gái, hai cô đúng ?"
Dì hai Cao Tú Cúc vui: "Cho Thanh Miêu thì quá, Thanh Miêu ngoan bao. Trong đội nhà ai là thích Thanh Miêu. Bà ngoại nó thích thương nó thì ? Sao nào?"
Mợ Cao hai bà cô em chồng cho kinh ngạc đến ngây , vẻ mặt đờ đẫn họ. Sau đó tuyệt vọng phát hiện , trong lúc , cả nhà họ Cao đều chạy sang phe Cao Tú Lan hết !
Cơm trưa xong, Cao Phúc Sinh và con trai Cao Kiến Vĩ cũng về.
Sáng sớm họ sang Hợp tác xã mua bán chúc tết . Cao Phúc Sinh định về hưu sẽ để vị trí cho con trai Cao Kiến Vĩ. Nên một việc tính toán sớm.
Biết em gái ba đến, ông vội vàng chui phòng tìm em gái.
Mợ Cao còn định tìm chồng chuyện, thấy tình hình , mặt tối sầm , trực tiếp kéo con trai Cao Kiến Vĩ phòng .
Cao Kiến Vĩ mới hơn hai mươi tuổi, gầy yếu, mặt mũi thật thà, trông giống Cao Phúc Sinh. Chỉ vì sức khỏe nên trông thiếu tinh thần.
Mợ Cao kéo con trai phòng liền : "Bà nội con cũng ác quá, cô ba con đến, cái gì cũng cho cô hết. Lát nữa con với bà nội xem."
Cao Kiến Vĩ ngơ ngác : "Mẹ, gì ạ, cô ba con lắm mà. Lần nào cũng gửi đồ ngon cho con. Bà nội bảo, nhà thương con nhất là cô ba. Có gì ngon cũng mang sang đây. Chính là cho con ăn đấy."
"... đồ bố con mang về, cô ba con lấy hết ."
Cao Kiến Vĩ thắc mắc: " chẳng thường bảo con đối với các chị ? Làm đồ cho em gái chứ. Các họ biểu ca Ái Quốc đều thế cả. Đối với Thanh Miêu bao. Có gì đều cho Thanh Miêu."
Mợ Cao c.h.ế.t lặng.
Xong xong , cái nhà họ Cao còn một tỉnh táo nào nữa !
Buổi trưa nhà họ Cao ăn canh bột. Đây cũng coi là một bữa thịnh soạn . Tuy nhiên bà cụ Cao vẫn hài lòng, bảo mợ Cao gói riêng cho Tô Thanh Hòa và Cao Tú Lan ít thịt bằng vỏ bánh.
Bà cụ Cao : "Đây là thịt Tú Lan mang đến, ai ăn thì tự mang thịt đến đây!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-170.html.]
Mọi đều cúi đầu ăn phần của . Muốn mang chứ, nhưng cũng mà mang chứ.
Nhà ăn cơm còn đủ no, ai còn tiền thừa mua thịt. Quan trọng là cũng chẳng phiếu thịt, năm ngoái mất mùa, đội chia lương thực còn khó khăn, gì đến thịt lợn. Nuôi một con lợn nộp lên, nhiệm vụ của đội còn thành nữa là. Lấy thịt cho xã viên ăn.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Ăn cơm xong, lục tục rời khỏi nhà họ Cao. Được ăn một bữa ở nhà đẻ là lắm , ai ở lâu thêm để ghét.
Mợ Cao các bà cô em chồng và đám cháu gái rời , trong lòng thoải mái vô cùng. Con gái bà sáng nay đến, chính là để tránh mặt. Đỡ chịu uất ức mặt mấy bà cô . Hơn nữa tối nay còn thể chút đồ ngon cho con gái ăn. Không ăn đồ thừa của mấy bà cô .
Đi thì , thì lắm.
Đợi Cao Tú Lan hớn hở kéo con gái, lưng đeo đồ từ trong nhà , nụ mặt bà cứng đờ...
Mẹ ơi, vẫn còn một đáng nhất đây !
Bà chồng hồ đồ rốt cuộc cho bao nhiêu đồ . Bà mà thấy nặng cho cô em chồng thứ ba. Nhìn cái gùi nặng trĩu kìa, bà hận thể chạy xách hộ.
Quan trọng là chồng bà Cao Phúc Sinh còn bịn rịn nỡ: "Tú Lan , thường xuyên về thăm nhà nhé. Còn Thanh Miêu nữa, thiếu cái gì cứ với bác. Bác kiếm cho. Mình thể chịu thiệt thòi , bác cả cái khó của cháu."
Con gái nông thôn con dâu nhà cán bộ thành phố, thể nhẹ nhàng chứ. Nhà đẻ thể để Thanh Miêu quá mất mặt, cái gì cần thì . Không thể kém cạnh hai chị em dâu .
Tô Thanh Hòa : "Bác cả, giờ cháu thật sự thiếu gì cả. Nhà họ Cố với cháu lắm, đều nhờ bác cả tìm cho cháu nhà chồng ."
Cao Phúc Sinh câu trong lòng ấm áp: "Đừng khách sáo với bác, cháu là cháu gái ruột của bác, với cháu thì với ai?"
Mợ Cao suýt nữa thì cục tức của cho nghẹn c.h.ế.t.
Bố đẻ cũng hào phóng thế !
Không đúng, là chồng bà, bố đẻ của con bà, cũng từng hào phóng với con gái ruột như thế!
Đợi Cao Tú Lan và Tô Thanh Hòa , mợ Cao nhịn ôm mặt chạy phòng hờn dỗi. Chồng bà Cao Phúc Sinh định hơ lửa bên chậu than trong phòng. Thì thấy bà đang lau nước mắt.