Tô Thanh Hòa: "..."
Trong nhà ăn trống huơ trống hoác, cửa đóng cũng chẳng ai đến, Tô Thanh Hòa dứt khoát bên bàn ngẩn , bắt đầu trò chuyện với hệ thống.
"Hệ thống , xem so với , chăm chỉ bao."
"Nhắc nhở tình bạn với ký chủ, nhiệm vụ thăng cấp của ký chủ vẫn thành, nhiệm vụ 'Ở' vẫn mở. Ký chủ, xin hãy phát huy tinh thần cần cù chịu khó sớm ngày thành nhiệm vụ, bước lên đỉnh cao nhân sinh."
"... Sao thấy dạo hài hước thế nhỉ."
"Ký chủ, xin hãy phát huy tinh thần cần cù chịu khó."
Tô Thanh Hòa vội : "Đừng niệm nữa đừng niệm nữa, . chẳng đang tìm cơ hội nấu cơm . Nói cũng thể trách , xem sắp xếp cho cái môi trường gì thế . Nhà đẻ cho việc, nhà chồng cũng cho việc, tìm cái công việc cũng cho việc. Cậu đang thách thức tam quan của đấy."
"... Ký chủ, xin hãy phát huy tinh thần cần cù chịu khó. Mọi lý do đều là hổ giấy."
"..."
Tô Thanh Hòa thoát khỏi hệ thống.
Đến bốn giờ chiều, thím Lý và Kiều Đại đều . Kiều Đại chuẩn nấu cơm. Tô Thanh Hòa : "Bác Kiều, bác vất vả thế , là cơm nước của chúng để cháu nấu , cháu nấu."
Đại sư phụ Kiều hút tẩu t.h.u.ố.c: "Thế cũng , lát nữa bác còn chịu mệt. Tiểu Tô , vất vả cho cháu ."
Tô Thanh Hòa e thẹn.
Bữa tối ăn mì nữa, cơm hấp, thịt muối xào cải thìa.
Tô Thanh Hòa xong, liền nhận một phần nguyên liệu y hệt.
Đại sư phụ Kiều và thím Lý ăn một miếng, ăn ngấu nghiến, ăn xong, Đại sư phụ Kiều lau miệng : "Tiểu Tô , cháu nấu ăn cũng đấy."
"Cháu cũng chỉ nấu mấy món gia đình thôi, bì Đại sư phụ nấu cơm cho bao nhiêu ăn chứ. Nếu chê, cơm nhân viên ba chúng cứ để cháu nấu . Mọi đều là lực lượng nòng cốt, mệt lắm."
Một ngày ba bữa, nhận lương còn kiếm đồ. Tốt bao. Dù ở chỗ thực sự quá nhàn rỗi... Thật sự với tiền lương nhà nước phát.
Kiều Đại và thím Lý lời đặc biệt lọt tai, đúng thế, họ chẳng là nòng cốt của Tiệm cơm quốc doanh . Một tiệm cơm đầu bếp chính, nhân viên phục vụ, còn gọi là tiệm cơm gì?
"Tiểu Tô , thế thì vất vả cho cháu quá, ngại quá ." Kiều Đại chút do dự, cũng thể để bắt nạt cô bé mới đến. Hơn nữa còn là con dâu nhà Huyện trưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-193.html.]
Tô Thanh Hòa vội : "Có gì mà ngại ạ, chúng đều là phục vụ nhân dân. Nên mà!"
Kiều Đại lúc mới : "Được, vất vả cho cháu ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Thím Lý lau miệng, trong lòng cũng thầm. Còn đừng , Tiểu Tô nấu ăn mùi vị ngon hơn Kiều Đại nấu nhiều, cũng nên đổi khẩu vị , ăn mãi chán ngấy.
Ăn cơm xong bốn rưỡi chiều, ăn xong, giống như buổi trưa, một đám ùa .
Năm rưỡi đóng cửa đúng giờ.
Tô Thanh Hòa : "Thế những đến ăn thì ạ?"
Thím Lý c.ắ.n hạt dưa: "Mai đến sớm chứ . Nếu chúng cũng chẳng tan , họ đều cả mà, năm rưỡi là đồ ăn nữa. Chúng giống họ, một tuần một ngày nghỉ cũng , lễ tết cũng nghỉ, ngày thường còn tan , nhà nước cũng thể để chúng áp bức như thế."
Tô Thanh Hòa nghĩ ngợi, thấy cũng lý. Hình như ở tương lai cũng nhiều tăng ca. Không sai chút nào.
Thế là ai về nhà nấy.
Tô Thanh Hòa tưởng về đủ sớm , kết quả những khác cũng về cả . Cô ngược còn là về khá muộn.
Mẹ Cố lo lắng ở nhà từ sớm, thấy cô về, xót xa Tô Thanh Hòa nhà, mắng mỏ Cố Trường Bình: "Tìm cái công việc gì, để Thanh Miêu muộn thế về? Biết là công việc thế , lúc đầu đ.á.n.h c.h.ế.t cũng đồng ý."
Tô Thanh Hòa lập tức áp lực như núi giải thích: "Mẹ, công việc của con nhẹ nhàng lắm, chẳng mệt tí nào. Công việc cực , con còn đang định cảm ơn hai chị hai đây."
Công việc mà còn nhẹ nhàng, thì chắc chỉ nước nhà ăn uống...
Mẹ Cố : "Con cứ đỡ cho chúng nó. Dù nếu con thấy thì cứ với gia đình, đều là một nhà đừng ngại. Trường An ở bên ngoài đủ khổ , con đừng cũng trâu ngựa vất vả. Mẹ chỉ mong con và Trường An sống sung sướng."
Nhắc đến đứa con trai thứ ba chịu khổ bên ngoài, Cố chua xót đỏ hoe mắt.
Tô Thanh Hòa đưa tay ôm vai bà: "Tốt lắm ạ, sống khổ . Ăn ngon uống ."
Chị dâu hai Cố tò mò hỏi: "Ở nhà ăn ăn gì?"
Tô Thanh Hòa xòe ngón tay: "Trưa ăn mì sợi cải xanh, xào một đĩa thịt cải thảo. Tối ăn cơm, ăn cải xào."