Là một từng tiểu thuyết, đồng chí Tô Thanh Hòa trong nháy mắt bổ não một trăm khả năng, đó nhanh nhẹn bê cái bàn tròn nhỏ .
"Hết ghế , các đồng chí dùng tạm nhé."
"Đồng chí , cảm ơn cô nhé." Việc đúng là giải quyết tình thế cấp bách, mấy nữ đồng chí nhỏ với ánh mắt cảm kích.
Thư ký đặt thịt lên bàn, đó qua bàn khác lấy đũa. Rồi bưng cơm. Cậu ăn ở tiệm cơm quốc doanh nên quy tắc ở đây, phục vụ tận răng là .
Nhìn tác phong của thanh niên , Tô Thanh Hòa càng khẳng định, những chắc chắn là cán bộ, chỉ là đến để gì.
Cô cũng nán lâu, vội vàng chui bếp, bên trong thím Lý tò mò hỏi: "Cháu quan tâm nhiều thế gì, chiều hư ."
"Thím Lý, cháu thấy mấy đó đoán chừng là cán bộ ở tới." Tô Thanh Hòa lo thím Lý tình hình đắc tội gây họa.
Thím Lý ngẩn , trái , hình như cũng nét giống thật. "Nếu là cán bộ thật, đến chỗ chúng gì, đều đến nhà ăn ủy ban huyện ăn cả . Ăn cơm nhà nước mất tiền."
Tô Thanh Hòa : "Biết ăn một bữa thịt kho tàu."
Bên mấy đang ăn thịt kho tàu đều nhíu mày, đó ngửi kỹ mùi vị, ăn thêm một miếng.
"Sao cái ăn thơm như lúc nãy nhỉ." Lão Nghiêm .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
" ngửi cũng thấy mùi đó," Đồng chí già lão Lâm cũng gật đầu theo. "Không là lừa chúng đấy chứ."
Cậu thư ký nhỏ : "Cái chắc là bếp trưởng , nãy bưng cơm, bên trong chỉ một bếp trưởng, hai đều ở cửa sổ."
"..." Chuyện hợp lý, mùi vị bếp trưởng bằng mùi vị lúc nãy?!
Mặc dù đều là thịt, nhưng đạt hiệu quả mong đợi, càng ăn càng thấy buồn bực. Cảm giác như lừa dối !
Vừa ăn, vẻ mặt còn đặc biệt bất mãn.
Những khác thần thái của họ, trong lòng đều đang c.h.ử.i thầm. Không ăn thì đừng ăn, cho chúng ăn một miếng . Chúng mà ăn một miếng thịt, đảm bảo tươi như hoa cho xem. Ăn thịt mà còn đau khổ thế , đúng là ăn no rửng mỡ!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-200.html.]
Nếu là khác, thím Lý chắc chắn sẽ mắng cho một trận. nghĩ là cán bộ, nên ít nhiều cũng mắng miệng . Tất nhiên, trong lòng vẫn c.h.ử.i vài câu.
Trong lòng c.h.ử.i xong, vẫn bảo Tô Thanh Hòa hỏi xem tình hình thế nào.
Tô Thanh Hòa cũng lo xảy vấn đề, vội vàng tới: "Mấy vị ăn thấy chỗ nào hợp, ý kiến gì thể với chúng ."
Lão Nghiêm : "Lúc nãy chúng ở bên ngoài ngửi thấy mùi thịt kho tàu, nên mới gọi một bát thịt, bếp trưởng cái mùi vị lúc nãy?"
"..." Thế thì ngại quá. Hóa nhắm mùi thịt cô mà đến, giờ thì treo đầu dê bán thịt ch.ó .
Tô Thanh Hòa lập tức : "Tay nghề bếp trưởng nhà chúng cực kỳ , nhưng món thịt kho tàu món tủ của bác . Thịt các vị ngửi thấy lúc là do , chỉ mỗi món đó thôi."
Tổ điều tra: "..." Sự trùng hợp cũng đen đủi quá!
Miếng thịt trong miệng càng trở nên vô vị.
Tô Thanh Hòa thấy họ như , liền : "Hay là để đổi cho các vị, cho các vị ăn, từ nơi khác đến công tác, cũng vất vả lắm." Quan trọng là cán bộ, ai đến gì.
Lão Nghiêm : "Không cần , cứ ăn thế , cần phiền phức." Không thể gây thêm phiền hà cho địa phương.
Lại với Tô Thanh Hòa: " mà đồng chí nhỏ , chúng đến, cô nhất định cho món thịt kho tàu kiểu đó đấy."
Tô Thanh Hòa lập tức gật đầu.
Vì Tô Thanh Hòa luôn tỏ thiện, đặc biệt chân thành, lão Nghiêm lau miệng, hỏi: "Đồng chí nhỏ , tình hình trong huyện năm nay thế nào, hơn năm ngoái ?"
Lúc tự nhiên lời xã giao, sự lãnh đạo của lãnh đạo, ngày tháng càng ngày càng . Tuy nhiên lãnh đạo hiện tại là bí thư Tôn mà...
Tô Thanh Hòa thở dài: "Gì chứ ạ, cũng như năm ngoái thôi. Chuyện trong thành phố cháu rõ, cháu là nhà quê, đầu năm ở quê cháu lương thực càng ăn càng ít. Chỉ chờ đầu xuân gieo hạt, mùa thu đại hoạch. Người nông dân chúng cháu sợ khổ, chúng cháu hưởng ứng lời kêu gọi của Chủ tịch, xắn tay áo lên trồng lương thực. Xây dựng tổ quốc, quê hương tươi . hạt giống, chúng cháu cũng trồng cái gì ạ. Đang sầu lắm đây..."
Nghe lời Tô Thanh Hòa , lão Nghiêm cau mày, ông vốn dĩ mặt mũi nghiêm nghị, cái nhíu mày trông càng vẻ vui.