Trở Về Thập Niên 60 Làm Quân Tẩu Toàn Năng - Chương 207

Cập nhật lúc: 2026-02-11 01:07:46
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trên mặt lập tức nở hoa: "Ui chao, Thanh Miêu nhà đến thế . Đây là từ huyện thành về ? Hai hôm cháu đến thăm bác, bảo cháu lên huyện thành việc . Thế thì đúng là nỡ thật, nước mắt nước mũi tèm lem."

 

Tô Thanh Hòa: "..."

 

Không đây là bộc lộ tình cảm chân thật, là đến mặt bác diễn kịch, Tô Thanh Hòa cũng nên phản ứng thế nào, dứt khoát kéo tay bác : "Bác, bác đây một chút."

 

Cao Phúc Sinh lập tức híp mắt theo cô ngoài: "Sao thế, cô cháu gái lớn định gì nào, thiếu đồ gì , cần gì cứ bảo với bác, bác kiếm cho."

 

"Gì ạ, cháu đưa đồ cho bác mà." Tô Thanh Hòa lấy từ trong ba lô một cái túi vải, bên trong đựng hai hộp cơm: "Bác cả, cháu mang cho bác và bà ngoại hai món mặn về đây, đều là món ngon cả."

 

Cao Phúc Sinh nhận lấy: "Mang cái gì thế ?" Ông hỏi mở xem, thấy bên trong là thịt kho tàu đỏ au, nuốt nước miếng một cái, lập tức đậy . Nhét tay Tô Thanh Hòa: "Đồ ngon thế cho bác gì, mang về cho cháu, các cháu tự ăn dần ."

 

"Có mà, cháu mang thịt về cho cháu sẵn . Món cháu học trong tiệm cơm đấy, ngon lắm. Còn món đậu phụ, bà ngoại thể ăn . Hai cứ ăn từ từ, hộp cơm giữ , hôm nào cháu đến lấy, đợi đồ ngon mang cho ."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tô Thanh Hòa sảng khoái .

 

Mắt Cao Phúc Sinh đỏ hoe ngay lập tức, tiền đồ mà bắt đầu sụt sịt lau nước mắt, nghẹn ngào : "Thanh Miêu nhà đối với bác thế , bác vô dụng, cho cháu đồ , còn để cháu mang đồ ngon cho bác. Bác với cháu a—"

 

Khóc lóc một hồi gào lên luôn...

 

Tô Thanh Hòa phản ứng của ông cho kinh ngạc, chỉ mang hai món mặn thôi mà, cần thiết thế , chuyện đúng là... "Bác, bác đừng nữa, cho đấy."

 

Cao Phúc Sinh quệt nước mắt nước mũi : "Cười cái gì, cháu gái mang đồ ăn cho , ai dám . Cháu gái bọn họ thế ." Tú Lan lừa ông, Thanh Miêu đây là coi ông như bố đẻ mà hiếu kính đây. Đứa trẻ hiếu thảo bao, đứa trẻ nào cũng sánh bằng Thanh Miêu .

 

"Được , bác cả, cháu về xem cháu đây, bác việc ." Tô Thanh Hòa khoác ba lô lên lưng.

 

Mục 71

 

Cao Phúc Sinh ôm cái túi đựng hộp cơm: "Được , bác , cháu mau . Đừng để cháu đợi, nó chắc chắn đang mong cháu đấy."

 

Tô Thanh Hòa leo lên xe đạp: "Bác cả, cháu đây."

 

Nói xong liền đạp xe vèo một cái bay .

 

Cao Phúc Sinh còn treo nước mắt theo cô, đợi thấy Tô Thanh Hòa nữa, Cao Phúc Sinh lập tức nhanh nhẹn chạy trong hợp tác xã cung tiêu, cất kỹ hộp cơm, lục lọi trong quầy hàng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-207.html.]

 

"Tiểu Lưu , chúng nhập đồ , mau tìm cho xem. Vải vóc gì , đồ ăn đồ dùng đều ."

 

Tiểu Lưu : "Có thì , nhưng mấy loại cần phiếu ạ. Cái cuối tháng mới ."

 

"Ông đây đương nhiên là tìm loại cần phiếu, mấy cái hàng tồn cần phiếu thể cho cháu gái dùng ." Thanh Miêu đối với ông thế cơ mà.

 

...

 

Tô Thanh Hòa một đường đạp xe lao về nhà.

 

Vừa cổng sân, phát hiện cửa nhà đang khóa. Giờ vẫn là buổi sáng, đoán chừng đều ngoài việc hết .

 

Cô dựng xe xong định ngoài tìm thì thấy bên ngoài tiếng reo hò.

 

"Cô về , cô về ."

 

Rất nhanh mấy đứa trẻ con chạy trong sân. Nhìn thấy Tô Thanh Hòa thực sự đang trong sân, mắt mấy đứa nhỏ sáng rực lên.

 

Tam Nha : "Em bảo thấy cô mà, cô đạp xe nhanh lắm!"

 

Nhị Bảo chạy tới ôm lấy Tô Thanh Hòa: "Cô, cô, ăn."

 

Nhị Bảo giờ cũng ba tuổi , cộng thêm dinh dưỡng theo kịp, đường cũng khá vững vàng, giống trẻ con nhà khác suy dinh dưỡng, ba tuổi vẫn .

 

Tô Thanh Hòa định móc đồ từ trong ba lô , Cao Phúc Sinh mắng sa sả bên ngoài: "Lũ ranh con, thấy cô về là chạy nhanh hơn cả chuột! Còn là nhớ thương miếng ăn !"

 

Mấy đứa nhỏ lập tức thành hàng. Nhị Bảo chui lưng Tô Thanh Hòa thò cái đầu nhỏ .

 

Rất nhanh, Cao Phúc Sinh , mặt kéo dài , sắc mặt đen sì, hung thần ác sát. mà trong nháy mắt thấy Tô Thanh Hòa, lập tức xuân về hoa nở, đầy vẻ hiền từ: "Thanh Miêu về . Thanh Miêu nhà về thật . Ui chao, mau nhà nghỉ ngơi. Xem , đáng nên ngoài, để Thanh Miêu nhà về cũng nhà."

 

Cao Phúc Sinh kích động la lối, nhanh nhẹn mở cửa.

 

 

 

 

Loading...