Trở Về Thập Niên 60 Làm Quân Tẩu Toàn Năng - Chương 208

Cập nhật lúc: 2026-02-11 01:07:47
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Mẹ, vội ạ." Tô Thanh Hòa đeo túi nhà, đằng theo một đám cái đuôi nhỏ.

 

Vào trong nhà, Cao Phúc Sinh pha nước đường đỏ cho con gái , Tô Thanh Hòa ngăn : "Mẹ, nghỉ một lát , con mới về đến nhà thôi mà, còn kịp chuyện với đây ."

 

"Được, chuyện với con, nào nào nào, với xem con việc ở tiệm cơm thế nào, mệt ?"

 

"Không mệt ạ, việc gì mấy, đều là bếp trưởng việc, chúng con chỉ hô hào một tiếng, tự bưng bát cất bát đũa. Hơn nữa hàng ngày ăn ở tiệm cơm còn ngon, ăn mì sợi, cơm trắng, còn ăn thịt."

 

Cao Phúc Sinh mà vẻ mặt đầy vui sướng: "Ui chao, công việc , công việc chính là chuẩn cho con đấy."

 

"Đương nhiên , con lắm. Mọi cần lo cho con . , con còn mang đồ ăn về cho ."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Sau đó lôi một đống đồ từ bên trong . Một hộp cơm nhôm, mở bên trong đựng Gà Cung Bảo và ít thịt kho tàu, chen chúc đầy một bát. Lại lấy thêm ít thịt ba chỉ: "Mẹ, con học thịt kho tàu , học từ bếp trưởng đấy, trưa nay con cho ăn."

 

"Ăn cái gì mà ăn, đều giữ cho con về ăn." Cao Phúc Sinh trực tiếp cất đồ . Cả hộp cơm cũng cất luôn.

 

Tô Thanh Hòa : "Mẹ, đều ăn hết, con một tuần cũng chỉ về một , cũng nào cũng , cải thiện bữa ăn cho cả nhà chút. Mẹ cũng ăn nhiều , con chủ yếu là mang cho ăn đấy. Con thích ăn đậm đà, món gà hạt lựu mùi vị ngon lắm." Dùng đũa gắp một miếng thịt gà nhét miệng Cao Phúc Sinh.

 

Cao Phúc Sinh ăn một miếng, cảm động nước mắt cũng sắp trào .

 

Tô Thanh Hòa : "Ngon ?"

 

"Ngon, ngon thật." Đương nhiên là ngon , con gái còn nhớ khẩu vị của bà, đặc biệt mang món bà thích ăn về cho bà mà.

 

"Thích ăn thì con nhiều chút. Mẹ, con ở tiệm cơm đấy, thiếu cái ăn . Con mang về cứ ăn thoải mái." Sau đó vẫy vẫy tay gọi đám trẻ con , gắp cho mỗi đứa một miếng thịt.

 

Cao Phúc Sinh đang cảm động, cũng chẳng tâm trạng mà ngăn cản.

 

Thế là đám trẻ con đều ăn một miếng. Ăn đến mức nước miếng cứ nuốt ừng ực.

 

Buổi trưa bọn Tô Ái Quốc tan về, trong sân ngửi thấy mùi thơm trong bếp nhà , cái mùi vị đó đúng là khiến tâm trạng sảng khoái, nhịn nuốt nước miếng.

 

Đang thắc mắc thì Tô Ái Hoa phát hiện xe đạp trong sân, vui vẻ : "Là em gái cả về ."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-208.html.]

 

Cao Phúc Sinh từ trong bếp kéo dài cái mặt : "Kêu ca cái gì, còn mau dọn dẹp mà ăn cơm."

 

Rất nhanh một bát thịt lớn bưng lên bàn, cộng thêm Gà Cung Bảo. Còn ngon hơn cả ăn tết.

 

Cả nhà món thịt bàn chảy nước miếng ròng ròng.

 

Tô Ái Quốc Tô Thanh Hòa : "Em gái cả, em mang đồ thế về."

 

"Thì mới mà, ở tiệm cơm thấy ngon, nên mang về cho một ít. Cũng nào cũng . Đồ đắt, em cũng nhiều tiền mua." Cho dù đồ mang về, Tô Thanh Hòa cũng thể để cảm thấy cô lấy đồ dễ dàng .

 

Tô Ái Đảng áy náy : "Đều là do vô dụng..."

 

Cao Phúc Sinh sa sầm mặt : "Biết thế là . Còn dung Thanh Miêu nhà cơ đấy."

 

Điền Tiểu Mai: "..." Xấu hổ đỏ mặt cúi gằm xuống.

 

Tô Thanh Hòa sờ sờ trán , vội vàng gắp một miếng thịt bỏ bát Cao Phúc Sinh: "Mẹ ăn thịt , ăn nhiều chút. Con đặc biệt cho đấy."

 

Nghe câu , Cao Phúc Sinh cũng nhớ đến chuyện dạy dỗ nữa, gắp thịt nhét miệng. Sau đó ăn đến mắt sáng rực lên. Ui chao, thịt chuẩn vị quá. "Cả đời từng ăn miếng thịt nào ngon thế ..."

 

Những khác Cao Phúc Sinh ăn, cũng dám động đũa. Đồ nhà họ Tô đều do chia, hơn nữa, đây là do em gái cả mang về.

 

Đợi Cao Phúc Sinh hưởng thụ ăn xong, lúc mới cầm cái muôi lớn chia thịt chia cơm cho nhà. Trong lòng đau như cắt.

 

Đồ ngon thế , nếu là đây, bà nhất định giữ bộ cho Thanh Miêu ăn.

 

Thôi bỏ , Thanh Miêu đúng, Thanh Miêu bây giờ tiền đồ, để cho con trai con dâu thấy cái lợi hại của Thanh Miêu, đều lời con gái bà.

 

Điền Tiểu Mai ăn một miếng thịt, bỗng ngẩn , lập tức ăn thêm mấy miếng, đó ăn ăn, nước mắt liền trào . "Hu hu hu hu, em gái cả, chị xin em, đây chị nên nghĩ để em việc... Chị xin em, chị còn mặt mũi nào gặp em..." Hu hu hu, em chồng mang đồ ngon thế về, với gia đình thế , cô ngứa mắt chuyện em chồng rảnh rỗi, cô đúng là quá xa! Quá đáng sỉ nhục! Quá mất mặt!

 

 

 

 

Loading...