Lý Chiêu Phúc cũng gật đầu : ", gặp cái gì hiểu cứ tìm bọn em. Bọn em học cũng khá lắm!"
Tô Thanh Hòa ngờ thời nhiệt tình thế. Nhìn xem những cô bé chất phác bao, đầu gặp mặt mời ăn kẹo.
Cô cầm một viên kẹo nhai nhai ăn ngon lành.
Rất nhanh học, giáo viên là một bà cô hơn bốn mươi tuổi, là y tá trưởng bệnh viện huyện.
Lúc những y tá giảng, là chăm chú bao. Tô Thanh Hòa một hồi bắt đầu ngủ gật. Hết cách , giáo viên bây giờ giảng vẫn là kiến thức trong sách vở phía , là theo sách, Tô Thanh Hòa xem bài vở ở đây , giáo viên nữa, đối với Tô Thanh Hòa mà , chẳng khác nào khúc hát ru. Cô cố gắng cầm cự nửa ngày, cuối cùng chỉ đành dùng sách che đầu gật gà gật gù. Ừm, đợi lúc tỉnh táo sẽ sách cho t.ử tế.
Lưu Linh Linh và Lý Chiêu Phúc cô như , một cái, vẻ mặt quả nhiên là thế.
Lúc tan học, Tô Thanh Hòa cố gắng vực dậy tinh thần, thu dọn sách vở, đó đeo cặp sách cửa.
Vừa đến cửa, thấy chị dâu hai Cố đang c.ắ.n hạt dưa ở cửa, c.ắ.n tán gẫu với , vẻ say sưa lắm.
Chị dâu hai cảm thấy cuộc sống quá , đúng là còn gì để . Tan ở đơn vị một lúc qua đây đợi đón Tô Thanh Hòa.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Vì cô đón , buổi trưa chồng còn nhét cho cô ít khoai lang khô, bảo cô mang cho em dâu ba ăn đường, sợ tan học muộn sẽ đói.
Thấy Tô Thanh Hòa , cô vội vàng móc khoai lang khô đưa cho Tô Thanh Hòa, kết quả móc ... Ái chà chà, nãy mải tán gẫu với lấy đồ ăn vặt ăn hết lúc nào !
Nhìn chị dâu hai giữ nguyên tư thế móc đồ, Tô Thanh Hòa tò mò hỏi:
"Chị hai, chị tìm gì thế?"
"... Không gì, em đói ?"
Tô Thanh Hòa sờ sờ bụng , lắc đầu: "Không đói, em ăn ở tiệm cơm mới qua đây."
Chị dâu hai thở phào nhẹ nhõm, vội vàng dắt xe đạp của Tô Thanh Hòa. Cổng trường lớp ban đêm mấy cái xe đạp, cô liếc mắt cái là nhận ngay. Dù cũng nhòm ngó bao lâu nay .
"Lại đây đây, mau lên xe , chị đèo em về nhà ăn cơm."
Tô Thanh Hòa ngại ngùng : "Chị dâu, là để em đèo chị nhé." Để đến đón, còn bắt đèo về, cảm thấy ngại quá.
Chị dâu hai sa sầm mặt : "Sao thể để em đèo chứ, chị cũng xe, chị lớn hơn em, chị đèo em."
Tô Thanh Hòa thấy thế đành lên xe, chị dâu hai hài lòng, dắt xe lao về phía , đó trực tiếp quét chân... quét một nửa nhớ đằng , vội vàng dừng chân , thế là bi kịch xảy , xe đạp theo quán tính nghiêng sang một bên.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-229.html.]
Tô Thanh Hòa sợ quá nhảy xuống xe, chị dâu hai cả bò lên xe, ngã cùng với xe.
"Ối giời ôi—"
"Chị dâu, chị thế?" Tô Thanh Hòa thấy vội vàng đỡ chị dâu hai. Thấy cô xây xước gì, lúc mới yên tâm. "Chị dâu, chị đau ở ?" Cô lo chị dâu hai nội thương.
"Không ." Chị dâu hai chống tay bò dậy, sờ sờ trái tim nhỏ bé của , ơi, dọa c.h.ế.t khiếp!
"Chị dâu, là để em đèo chị ..." Tô Thanh Hòa bây giờ tỏ vẻ tin tưởng kỹ thuật lái xe của chị dâu hai.
Chị dâu hai định gật đầu, đó kiên quyết lắc đầu. Cô còn đang định tiếp quản xe đạp của em dâu ba, gánh vác trọng trách đón , thể xe chứ.
"Không , chỉ là t.a.i n.ạ.n thôi. Lần chị lên xe , em lên ."
Tô Thanh Hòa: "..."
Không lay chuyển chị dâu hai, Tô Thanh Hòa chỉ đành giúp chị dâu hai cùng dựng xe đạp lên, kiểm tra xe đạp một chút, may mà chất lượng , hỏng hóc gì.
Chị dâu hai một chân bước lên , đó kiễng chân để Tô Thanh Hòa lên xe.
Tô Thanh Hòa cẩn thận từng li từng tí lên xe. Chị dâu hai lúc mới bắt đầu đá mũi chân cho xe chuyển động... Ôi chao, em dâu ba nặng quá .
Cuối cùng cũng chật vật khiến chiếc xe di chuyển, chị dâu hai đạp bàn đạp một cách bình thường.
cô phát hiện, đằng chở một , và lúc chở , khác biệt một trời một vực.
Hu hu hu, đây cô xe Trường Bình, từng đèo a. Sao mệt thế .
"Chị dâu... là để em ..." Tô Thanh Hòa run rẩy , cái xe cứ lắc lư hai bên thế?
Chị dâu hai nghiến răng : "Không ." Đã đạp một lúc , giờ mà xuống thì lỗ quá. Cô để thấy sự vất vả của cô .
Sau đó sức đạp xe.
Hai một đường lắc la lắc lư, cuối cùng cũng đến đại viện huyện ủy, Cố và Cố Trường Bình đều yên tâm đợi, thấy họ về, vội vàng đón lấy.