Nếu hệ thống, chắc chắn cô sẽ những chuyện như thế . Còn tìm bao nhiêu là sách, tìm tòi từ từ, tâm lý cô cũng chẳng vững vàng đến thế, nếu thấy chút hy vọng nào, chắc chắn cô sẽ là đầu tiên bỏ cuộc...
"Ký chủ, sai mà sửa là đúng đắn. cảm nhận tư tưởng của cô đang đổi. Tư tưởng của cô đang chuyển biến theo hướng mà khác nhận về cô. Hãy tiếp tục cố gắng, cô sẽ đạt tầm cao hơn cả sự mong đợi của . Hệ thống niềm tin cô."
Tô Thanh Hòa hệ thống mà tức . An ủi thì an ủi, còn chêm thêm câu cuối. Hệ thống đúng là " xa".
Tạm thời thời gian đôi co với hệ thống, cô cũng chẳng thèm để ý đến nó nữa mà tiếp tục chú ý lên bục trao giải.
Các lãnh đạo khu vực thành phố Thanh Thủy cùng với lãnh đạo của vài huyện bước lên bục. Phó huyện trưởng Cố ở vị trí đầu tiên.
Dựa sản lượng lương thực thu hoạch , khu vực thành phố Thanh Thủy nhận khen thưởng, các huyện bên cũng đều phần.
Khu vực thành phố Thanh Thủy đạt giải thưởng khu vực tiên tiến, còn các huyện khác thì nhận giải đơn vị cấp huyện tiên tiến.
Lúc Phó huyện trưởng Cố xuống bục, vẻ kích động mặt vẫn tan, từ ánh mắt đến khóe mày đều toát lên niềm vui sướng.
Ông Tô Thanh Hòa với ánh mắt đầy tự hào và khích lệ.
Đợi đại hội trao thưởng kết thúc, Phó huyện trưởng Cố dẫn Tô Thanh Hòa rời khỏi lễ đường: "Thanh Hòa , con chuẩn tâm lý , mấy ngày nữa là lên tỉnh học đấy."
Tô Thanh Hòa ngạc nhiên : "Cha, con mới học trung cấp một học kỳ mà." Chính xác là còn hết một học kỳ, cô nhập học muộn hơn khác mấy ngày nữa chứ.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
" là , nhưng trung cấp dù cũng là kiến thức điều dưỡng, chút cách với kiến thức y khoa mà con học, học tiếp cũng chẳng ý nghĩa gì. Ý của tỉnh là, nếu con học thì cứ học cùng khóa sinh viên năm nhất đợt luôn. Nền tảng đều như cả thôi. Chỉ là kiến thức văn hóa chút chênh lệch. con thông minh như , cha niềm tin ở con."
Tô Thanh Hòa: "..." Cha ơi, mắt của cha chuẩn quá!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-281.html.]
Phó huyện trưởng Cố tiếp: "Đây là sự ưu đãi đặc biệt mà lãnh đạo tỉnh dành cho con. Cũng là quyết định đưa khi tìm hiểu tình hình học tập của con, con học cho nghiêm túc, đừng để các lãnh đạo tỉnh thất vọng."
Tô Thanh Hòa ngoan ngoãn gật đầu.
Phó huyện trưởng Cố : "Không con thích sách , đúng lúc trong Học viện Y khoa tỉnh nhiều sách y học, con bao nhiêu thì . Sách ở đó đủ thì tỉnh còn thư viện nữa, thành phố lớn nhiều cơ hội học tập, giúp ích cho việc học của con, cha ủng hộ con lên đây học."
Mắt Tô Thanh Hòa lập tức sáng lên, ôi chao suýt nữa thì quên mất vụ , xem học đại học cũng lỗ vốn . Có thể kiếm tiền Sao (Star coins) đấy, mặt cô lập tức nở nụ vui vẻ.
Nhìn phản ứng của cô, Phó huyện trưởng Cố cảm thấy an ủi. Nhà họ Cố cuối cùng cũng một sinh viên đại học ham học hỏi .
Chiều nay các cán bộ đến đây còn họp bàn về công tác thu hoạch vụ thu sắp tới. Dù tập hợp đông đủ thế cũng dễ dàng. Loại cuộc họp Tô Thanh Hòa cần tham gia. Cô theo Phó huyện trưởng Cố nhà ăn Tỉnh ủy ăn ké một bữa cơm công tác món thịt kho tàu, đó đeo túi chuẩn . Phó huyện trưởng Cố còn nhét tiền túi cô: "Đi chơi cho vui vẻ, về bên nhà khách Huyện ủy sớm nhé."
Tô Thanh Hòa che túi : "Cha, con tiền mà, cần tiền của cha ."
Phó huyện trưởng Cố : "Tiền đó con cứ giữ lấy, học đại học sống ở bên ngoài cũng chỗ cần dùng đến tiền. Cha nuôi con thì vẫn nuôi nổi, , mở mang tầm mắt cho ."
Tô Thanh Hòa nắn nắn xấp tiền trong túi, cũng từ chối nữa: "Cảm ơn cha."
Đối với đồ bề cho, cô thường sẽ từ chối. Bề cho, đó là tấm lòng. Điều cô cần là ghi nhớ tấm lòng , báo đáp cho .
Cũng cần dẫn , khi hỏi đường, Tô Thanh Hòa bắt xe buýt đến trung tâm thương mại lớn nhất tỉnh.
Thời trung tâm thương mại cũng là của nhà nước, đồ đạc bán khá nhiều. Đặc biệt là trung tâm thương mại lớn ở tỉnh thế , ngay cả hàng ngoại cũng , nhưng mấy thứ đó khó mua, phiếu ngoại hối.
Tô Thanh Hòa liếc sơ qua vài cái, thẳng đến quầy quần áo.
Kết quả lên tầng hai, Tô Thanh Hòa thấy một biển đen kịt. Nhìn cũng thấy đầu , vượt qua biển đó mới thấy quầy quần áo đang vây kín mít. Mấy cô nhân viên bán hàng quầy, tay thu tiền thu phiếu đưa quần áo cứ như đang đ.á.n.h trận. Người mua quần áo cũng chẳng quan tâm màu sắc thích , cướp một cái là ôm khư khư trong lòng như báu vật xông ngoài.