Là một ông cụ trông cửa lâu năm, bình thường chuyện ông thấy còn nhiều hơn bất cứ ai, nhà nào hai vợ chồng đ.á.n.h mấy ông đều hết. ngặt nỗi đều là chuyện của cán bộ Huyện ủy, bình thường thể với khác, nay của tổ điều tra đến tìm ông chuyện, thế là tuôn kìm .
Nói xong chuyện cái xe, bắt đầu chuyện vợ Bí thư Tôn bữa nào cũng ăn thịt.
"Dân đều đủ cơm ăn, những nhà khác trong đại viện đều chẳng gì ăn, chỉ yêu của Bí thư Tôn thỉnh thoảng mang bột mì trắng với sủi cảo nhân thịt về, ôi chao trắng ơi là trắng, cứ thế qua mặt . Các đồng chí xem, đều đủ cơm ăn, họ còn nuốt trôi chứ. Còn năm nữa, sinh nhật yêu Bí thư Tôn, còn tặng vải vóc cho bà , họ hàng b.ắ.n đại bác cũng tới, một đống chạy đến chỗ hỏi thăm nhà họ ở . Các đồng chí bảo nếu họ là họ hàng thật, thể còn tìm hỏi thăm chứ? Còn nữa..."
Người của tổ điều tra mãi mãi cũng toát mồ hôi. Sao mà lắm chuyện thế ...
Trong khu tập thể Huyện ủy, vợ Bí thư Tôn đang tức tối phàn nàn với Bí thư Tôn: "Chuyện rốt cuộc là , Tiểu Lưu hôm nay với , thể đưa đón Tiểu Quân tan học nữa, bảo là cái gì mà dạy vợ thằng ba nhà họ Cố học lái xe, thế là ý gì. Nhà chúng còn bằng nhà họ Cố ? Nhà họ Cố bọn họ chỉ là dân ngụ cư thôi."
Bí thư Tôn lúc yên, ở văn phòng chịu nổi, định về nhà bình tĩnh một chút, kết quả ầm ĩ, đầu đau như b.úa bổ.
Ông đập mạnh xuống bàn: "Đây là sắp xếp của cấp , thì cách gì?"
Vợ Bí thư Tôn tức giận : "Cái gì gọi là sắp xếp của cấp , cấp còn thể đặc biệt sắp xếp cho vợ thằng ba nhà họ Cố học lái xe ? Nó mặt mũi lớn thế cơ á, chẳng là ch.ó ngáp ruồi tìm cái phân bón gì đó , nó xuất nông dân, vốn dĩ là ruộng, tìm phân bón thì gì lạ. Tìm thì , công nghiệp gì chứ?"
Bí thư Tôn tức giận phắt dậy, thẳng ngoài.
Ông đột nhiên dự cảm chẳng lành. Vẫn nên tìm lão Lâm bàn bạc chút.
Kết quả đến văn phòng, lão Lâm cũng ở đó, đành đợi trong văn phòng. Đợi mãi đến giờ tan tầm cũng thấy lão Lâm . Ông đang định về nhà, kết quả đến cửa văn phòng thì thấy mấy lạ mặt mặc quân phục bước ...
Sáng sớm hôm Tô Thanh Hòa về đại viện Huyện ủy, liền ông Trương vẻ mặt bí hiểm gọi .
"Tiểu Tô , Bí thư Tôn hôm qua bắt , cô ?"
Tô Thanh Hòa đang dắt xe suýt nữa thì buông tay vì kinh ngạc. Hiệu suất cao thật đấy! "Ông Trương, ông thấy ạ, chắc ?"
"Chứ còn gì nữa, còn là phần t.ử tích cực đấy, là tố giác mà."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-288.html.]
Ông Trương vẻ mặt đầy tự hào, như thể hạ bệ một bí thư huyện ủy là vinh dự to lớn lắm.
Tô Thanh Hòa , ông Trương đang c.h.é.m gió. Cùng lắm là cung cấp manh mối cho thôi, còn tố giác ư? Một lão già ba gió chiều nào theo chiều như ông Trương đời nào chịu . Dậu đổ bìm leo thì khả năng đấy.
Dù , Tô Thanh Hòa vẫn vẻ mặt đầy kính phục giơ ngón tay cái lên với ông: "Ông đúng là một đồng chí lão thành chính trực, dám lời thật, bội phục!"
"Chứ , thực còn nhiều chuyện hết , nhưng đợi kịp, nếu còn tiếp ." Ông Trương còn vẻ tiếc nuối.
Tô Thanh Hòa cảm thấy nếu đợi ông Trương hết, chắc hoa hiên cũng nguội ngắt . Làm gì còn cái hiệu suất như thế nữa, cô : "Lần cơ hội ông cứ tiếp nhé. Một đồng chí lão thành dám lời thật như ông, xứng đáng để lớp trẻ chúng cháu học tập. Ông Trương cứ việc ạ, cháu về kể chiến tích vinh quang của ông với cha cháu."
"Cũng chẳng gì đáng kể... Cô mau về , hê hê hê, gì rõ cứ đến hỏi ."
"Vâng ạ." Tô Thanh Hòa nhanh nhẹn dựng xe đạp trong sân, lên lầu.
Lúc Cố đang lau nhà, miệng lẩm bẩm hát khúc hát nhỏ, thấy Tô Thanh Hòa mở cửa bước , mắt bà sáng lên chạy tới kéo tay Tô Thanh Hòa, chia sẻ niềm vui của .
Tô Thanh Hòa : "Mẹ, chuyện vui ạ."
"Con hiểu quá đấy," Mẹ Cố vui vẻ . Quả nhiên Thanh Miêu và bà đồng lòng mà.
Tô Thanh Hòa : "Con còn , vui vì chuyện của cha con."
Mẹ Cố ngạc nhiên. "Cái con cũng đoán ?"
Tô Thanh Hòa tiếp: "Con ông Trương đấy ạ."
"..." Mẹ Cố sững một chút, toe toét, con dâu đang trêu . là đứa trẻ chịu lớn. bà vẫn tự hào : "Ông Trương nhiều bằng , cha con kể hết cho ..."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.