Trở Về Thập Niên 60 Làm Quân Tẩu Toàn Năng - Chương 295

Cập nhật lúc: 2026-02-11 07:59:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ai thế? Con quân đội đ.á.n.h giặc!" Cố Trường An mím c.h.ặ.t môi: "Mấy tên khốn kiếp đó dám bắt nạt chúng như , nếu con đ.á.n.h cho chúng sợ chúng , thì con với bộ quân phục ."

 

Bí thư Cố nghiêm mặt: "Cố Trường An, con là con trai của cha, lời cha."

 

" bây giờ con là một quân nhân!" Cố Trường An ưỡn thẳng lưng, trong khoảnh khắc khí thế tràn đầy. "Việc đầu tiên con là bảo vệ đất nước !"

 

Gương mặt nghiêm nghị của Bí thư Cố bỗng giãn , ông tươi rói vươn tay vỗ vai con trai: " , con là con trai cha, nhưng con càng là một quân nhân. Cho nên cha sẽ vì con là con trai cha mà xót xa, bắt con trở về. Như với hàng ngàn hàng vạn bậc cha tiễn con tòng quân. Trường An, con thực sự lớn ."

 

Cố Trường An : "Con lớn từ lâu ." Anh đối tượng mà lị.

 

Anh chợt nhớ nãy đồng chí Cố già hình như điều gì đó quan trọng, ấp úng : "Cha, nãy cha bảo con và Thanh Miêu kết hôn... Khụ khụ, ý con là, con và Thanh Miêu tuổi hình như đủ, nhưng mà..." Nếu nhất định kết hôn thì ý kiến gì .

 

Phó huyện trưởng Cố ha hả: "Kết hôn hả... Ờ, cha với con , con là quân nhân, sửa tuổi . Tết năm nay con mới tròn hai mươi. Để qua Tết hẵng ."

 

Cố Trường An: "..."

 

Lúc hai cha con trở về, Cố đang dọn chỗ ngủ cho Cố Trường An.

 

Mẹ Cố trong lòng nghĩ hai đứa đính hôn , kết hôn cũng là chuyện mắt, cần so đo quá. Bí thư Cố kiên quyết đồng ý, đây vấn đề so đo , mà là để con trai ông học cách tôn trọng đồng chí nữ, học hai chữ trách nhiệm.

 

Thế nên Cố chuẩn sắp xếp cho Cố Trường An ngủ ngoài phòng khách.

 

Cố Trường An còn đang tơ tưởng đến việc tiếp tục chuyện hồi chiều với Tô Thanh Hòa, cái chõng tre ngoài phòng khách, mặt mày lập tức xụ xuống.

 

A a a a, kết hôn quá mất!

 

đưa Cố Trường An về nhà đẻ, Tô Thanh Hòa dậy từ sáng sớm, quần áo chải đầu xong xuôi ngoài rửa mặt, mở cửa thấy Cố Trường An từ bên ngoài trở về.

 

Hai , Cố Trường An đầu đầy mồ hôi, quầng mắt thâm đen.

 

Tô Thanh Hòa ngạc nhiên: "Trường An, ngoài thế. Anh thương thì nghỉ ngơi , huấn luyện một hai ngày cũng ."

 

Khóe miệng Cố Trường An giật giật: "Quen ." Anh cũng huấn luyện, nhưng còn cách nào khác, giường cứ nghĩ đến cái miệng nhỏ của Thanh Miêu, mềm mại, đêm qua c.ắ.n mấy trúng.

 

Tô Thanh Hòa cảm thấy Cố Trường An chịu khổ quá. Cô thích đàn ông chịu khổ, đàn ông như khiến cảm thấy đáng tin cậy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-295.html.]

ngọt ngào với Cố Trường An, chui nhà vệ sinh.

 

Cố Trường An khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, trong lòng càng nhung nhớ.

 

Người nhà họ Cố lục tục thức dậy, Cố Trường An ngoài huấn luyện một vòng, ai nấy đều kinh ngạc.

 

Thằng ba đổi lớn quá, cứ như biến thành khác . Trông trầm , hiểu chuyện, còn chăm chỉ nữa.

 

Biểu hiện của khiến cả Cố Trường Chính cũng cảm thấy hổ, thế mà chăm chỉ bằng thằng ba! Không , ngày nào cũng dậy sớm, dậy tập luyện!

 

Ăn sáng xong, Tô Thanh Hòa và Cố Trường An mang theo thịt và vải vóc Cố đưa, ngoài còn thêm một quả dưa hấu lớn, cùng về đội sản xuất Hoàng Hà.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Lần về, Tô Thanh Hòa chỉ đưa Cố Trường An gặp , mà còn sắp xếp thỏa chuyện công việc. Nếu cô lên tỉnh sẽ phiền phức.

 

Hai về đến đội sản xuất Hoàng Hà, đến trong đội bắt gặp ánh mắt nhiệt tình của khác.

 

Mọi hai như vật lạ.

 

"Thanh Hòa , đây là đối tượng của cháu hả, xứng đôi thật đấy. Đều là tiền đồ cả."

 

"Chứ còn gì nữa, đồng chí giải phóng quân và Thanh Hòa nhà một cặp ."

 

"Đều là những đồng chí phục vụ nhân dân."

 

Trong lòng Tô Thanh Hòa vui như mở cờ. Cô : "Các thím, cháu đưa Trường An về thăm cháu , kẻo bà mong."

 

Tô Thúy Hoa, vợ đội trưởng Quách : "Mẹ cháu nhà , sáng sớm tinh mơ ngoài , vẫn về ."

 

Tô Thanh Hòa ngạc nhiên: "Sớm thế ạ, cháu thế?"

 

"Không , thấy về hướng trấn. Còn tưởng là lên huyện thăm cháu đấy, lướt qua chứ."

 

Tô Thanh Hòa lắc đầu, mà lướt qua , sáng sớm tinh mơ thế , cô và Cố Trường An cả chặng đường về chẳng thấy bóng nào, thể lỡ .

 

 

 

 

Loading...