Tô Thanh Hòa: "..." Cô gái thẳng quá, cô còn kịp là đói nữa.
"Tớ giảm cân..."
"Phụt—" Diệp Hiểu Quyên phun cả cơm .
Nghiêm Phương Phương cũng che miệng, vẻ mặt kinh ngạc cô.
Tô Thanh Hòa : "Tớ ăn gì cũng béo. Cho nên thể ăn nhiều."
Nghiêm Phương Phương quan sát cô nửa ngày, đó đau lòng bẻ một nửa cái bánh bột ngô của đưa cho Tô Thanh Hòa: "Cầm lấy ăn !"
Diệp Hiểu Quyên cũng đưa một cái cho Tô Thanh Hòa: "Thanh Hòa, cho ."
Tô Thanh Hòa kinh ngạc: "Các gì thế? Tớ giảm cân mà."
Nghiêm Phương Phương thở dài: "Tớ nỗi khổ của , , ăn ."
Bố cô , nhà Tô Thanh Hòa ở nông thôn, tuy đính hôn với nhà Bí thư huyện ủy, nhưng rốt cuộc kết hôn, thể chu cấp cho cô học . Trước ở tiệm cơm nuôi béo , giờ đến trường, chắc chắn là tiếc tiền ăn . Sao chịu nổi chứ. Chắc chắn là vì sĩ diện, nên mới cái cớ giảm cân .
Cô ngốc như .
"Tớ thật sự giảm cân mà, tớ phiếu lương thực đây ."
Tô Thanh Hòa móc phiếu lương thực cho các cô xem.
Nghiêm Phương Phương : "Không , phiếu lương thực cứ giữ từ từ mà dùng. Cậu cứ ăn cùng với tớ là ." Thanh Hòa còn để dành mấy phiếu dùng về nữa chứ, ngày tháng còn dài, ăn hết lấy gì mà ăn.
"..."
Tô Thanh Hòa cảm thấy bảo giữ phiếu lương thực mà ăn lương thực quý giá của khác, cô , quá thất đức.
Cô nhanh nhẹn dậy mua hai cái bánh bột ngô. Để chứng minh thực sự tiền ăn.
Còn về giảm cân... thuận theo tự nhiên ...
Cầm bánh bột ngô , cô c.ắ.n mấy miếng lớn: "Cậu xem, tớ thực sự đồ ăn mà."
Nghiêm Phương Phương gật đầu an ủi: "Thanh Hòa, nếu hết phiếu lương thực cũng đừng tiết kiệm, cứ với tớ. Chúng là bạn , bạn học , giúp đỡ lẫn ."
Diệp Hiểu Quyên gật đầu theo.
Nghiêm Phương Phương với cô , bạn học Thanh Hòa là trải qua muôn vàn khó khăn từ cảnh gian khổ lên, giống như các cô dựa dẫm gia đình.
Tô Thanh Hòa cạn lời nhét bánh bột ngô miệng, lòng đầy phiền muộn.
Chuyện gì thế chứ. Thời buổi ai cũng đói, cô chịu đói một bữa khó thế ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-323.html.]
Không ăn no bụng mới là bình thường chứ nhỉ.
Cô chỉ ăn no bụng thôi mà!
Buổi tối tắm rửa xong, Tô Thanh Hòa lên giường ngủ. Không giống những khác lén chong đèn dầu sách, ngày nào cô cũng ngủ đúng giờ. Kiếp cô cận thị, khổ sở vô cùng, kiếp nhất định bảo vệ thật đôi mắt to tròn của .
Nghiêm Phương Phương tò mò hỏi: "Sao ngủ sớm thế, sách ?"
Mọi trong ký túc xá đều lén cô.
Đặc biệt là Lưu Đan và Trương Mẫn, các cô cảm thấy Tô Thanh Hòa thế khác với những gì cô ban ngày.
Cho nên ban ngày đều là giả tạo.
Tô Thanh Hòa ngáp một cái, tìm cớ cho việc ngủ của : "Một ngày bắt đầu từ buổi sáng, sách y học chỉ rằng, học buổi sáng sẽ đạt hiệu quả gấp đôi mà công sức bỏ chỉ một nửa. Học buổi tối là tốn công gấp đôi mà hiệu quả chỉ một nửa, cho nên , chúng sắp xếp thời gian học tập hợp lý, như mới nâng cao hiệu suất học tập. Sáng mai tớ dậy sách."
Nghiêm Phương Phương : "Trong sách còn cái á?"
"Đương nhiên , mấy cái đều nghiên cứu khoa học cả đấy. Phải tin khoa học."
Tô Thanh Hòa trở ngủ luôn.
Nghiêm Phương Phương và Diệp Hiểu Quyên hai lời, thổi tắt đèn ngủ ngay. Thanh Hòa chắc chắn sai. Nếu giáo sư khen chứ.
Bên các cô xuống, ba đối diện cũng lặng lẽ thổi tắt đèn dầu đầu giường...
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Sáng sớm hôm , trời còn sáng, Tô Thanh Hòa ánh đèn trong ký túc xá chiếu tỉnh.
Cô mở mắt , phát hiện trong phòng đều đang giường, đầu giường đặt đèn dầu.
Nghiêm Phương Phương cô : "Thanh Hòa, cũng dậy sách ."
Tô Thanh Hòa dụi mắt: "Sao các dậy sớm thế?" Sáng sớm ngủ sướng bao. Mát mẻ, còn thoải mái hơn buổi tối.
Nghiêm Phương Phương : "Chẳng bảo sáng sớm sách hiệu quả gấp đôi , tối qua bọn tớ đều , sáng nay đặc biệt dậy sớm đấy. Cậu mau dậy cùng ."
Tô Thanh Hòa lặng lẽ ngoài, Mai vẫn còn treo cao.
Bây giờ cùng lắm là hơn bốn giờ sáng.
"..." Mấy lời đó cô chỉ bừa thôi mà, cần tin cô như thế , cô áp lực lắm đấy.
Tuy Tô Thanh Hòa bừa, nhưng trong phòng phát hiện , đúng là như thật, buổi tối họ sách càng càng buồn ngủ, khả năng ghi nhớ kiến thức cũng kém . Còn buổi sáng sách thì khác, càng càng tỉnh táo, ghi nhớ sâu hơn.