Kết quả năm bốn , Tô Thanh Hòa mất thêm vài điểm, mỗi môn mất bốn năm điểm...
Tiếp theo thi năm năm... cuối cùng mất mười điểm...
Năm sáu... mất gần hai mươi điểm, hơn nữa chỗ mất điểm đều là những giai đoạn cần thực nghiệm. Đối với sinh viên năm nhất, những cái là bình thường. Cơ bản kiến thức sách vở, Tô Thanh Hòa học chắc.
Thành tích của Tô Thanh Hòa kinh động cả trường.
Đây là đầu tiên kể từ khi thành lập trường xuất hiện một sinh viên như .
Giáo sư Trần kiên định : "Trò Tô Thanh Hòa là học sinh của , trí nhớ của em , là qua mắt quên cũng quá đáng, hơn nữa vô cùng khắc khổ, khi tiến hành thi cử, em thường xuyên tìm mượn sách năm cao để . cảm thấy học sinh như cần bồi dưỡng thật , với tình hình học tập hiện tại của em , đề nghị điều chỉnh thẳng lên lớp nghiệp, tiến hành học tập thực nghiệm. Chứ lãng phí thời gian kiến thức cơ bản nữa."
Các giáo sư khác từng dạy Tô Thanh Hòa cũng đều tỏ ý tán thành.
Học sinh quả thực thiên phú.
Hiệu trưởng già bài thi của Tô Thanh Hòa, : "Học sinh như thế , cũng mới thấy đầu. Trước thường nước ngoài nhiều thiên tài, nhiều thành tựu. thấy so với học sinh của chúng , cũng chẳng tính là gì. Giới y học của chúng cũng xuất hiện nhân vật tầm cỡ."
Chủ nhiệm khoa : "Hiệu trưởng, ngài xem sắp xếp thế nào ạ?"
Hiệu trưởng : "Cho lên lớp nghiệp học thực hành thực tiễn , nhưng kiến thức cơ bản cũng thể cứ thế bỏ qua, bảo với học sinh , bao giờ lấy điểm tuyệt đối tất cả, thì bao giờ nghiệp."
Giáo sư Trần sốt ruột : "Hiệu trưởng, yêu cầu hợp quy định nhà trường, sinh viên chỉ cần thi đạt là thể nghiệp mà." Bà học sinh xuất sắc của lãng phí hết thời gian thi cử .
"Đó là yêu cầu đối với sinh viên bình thường, đối đãi với học sinh như thế , việc đặc biệt xử lý đặc biệt. Nếu theo quy định nhà trường, em còn học sáu năm nữa." Hiệu trưởng già hùng hồn .
Giáo sư Trần còn gì để .
Trong phòng học, Tô Thanh Hòa đang sách giáo khoa mặt với vẻ mặt vô cảm.
A a a a, cô thế mà mất nhiều điểm như , thế mà bắt đầu mất điểm từ kiến thức năm ba.
Tiêu tiêu , sôi hỏng bỏng , cô thế cùng lắm là lên năm hai thôi.
Thức khuya dậy sớm bao nhiêu ngày, ngoài việc gầy một vòng, Tô Thanh Hòa cảm thấy thu hoạch của cũng ít quá.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-346.html.]
Vừa tan học, Tô Thanh Hòa gọi đến văn phòng giáo sư.
Giáo sư Trần bộ dạng của cô, trong lòng nỡ báo cho cô tin tức đó.
"Thanh Hòa, cô báo cho em một tin nhé."
Tô Thanh Hòa căng thẳng: "Thưa cô, là về kết quả thi của em ạ?"
" , kết quả của em , nhà trường quyết định, em thể lên lớp nghiệp, tiên tiếp xúc học tập thực nghiệm ở trường, đó đến bệnh viện thực tập."
Tô Thanh Hòa thấy tình hình , đầu óc nổ "bùm" một tiếng như pháo hoa.
"Tuy nhiên Hiệu trưởng một quy định, em đảm bảo thi mỗi môn đều đạt điểm tuyệt đối, mới thể nghiệp bình thường."
Tô Thanh Hòa gật đầu lia lịa. Điểm tuyệt đối là chắc chắn , nhà trường thể cho cô lên lớp trong tình trạng cô mất điểm, cô vô cùng cảm kích .
Cô xúc động ôm chầm lấy Giáo sư Trần: "Cô ơi, em vui quá, cảm ơn các thầy cô bồi dưỡng em!"
Giáo sư Trần an ủi vỗ vỗ vai cô. Nói thật hổ, bà cô giáo của Tô Thanh Hòa, nhưng dạy cô bao nhiêu.
Rời khỏi văn phòng giáo sư, Tô Thanh Hòa cả như sống , cái gì cũng thấy .
"Ký chủ, chẳng cô nên thông qua từ sớm ? nhớ là báo kết quả thi cho cô mà."
Tô Thanh Hòa hưng phấn : " , nhưng tao mất điểm mà. Nhà trường thế mà vẫn cho tao lên lớp, quá ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Nhắc nhở ấm áp cho ký chủ, tiêu chuẩn thi đạt là điểm tuyệt đối. Ký chủ, cô thi điểm tuyệt đối quen ."
Tô Thanh Hòa: "...Sao mi nhắc tao sớm hơn."
"Việc thuộc phạm vi công việc của hệ thống."
Tin tức Tô Thanh Hòa nhảy lớp nhanh lan truyền.
Một bước từ năm nhất lên thẳng lớp nghiệp, chuyện quả thực là từng . Tuy cũng vốn dĩ từng học đại học, nhưng vì đạt thành tựu, trở thành tiến sĩ trường nào đó, nhưng cái đó và tình huống của Tô Thanh Hòa vẫn khác .
So với tin tức Tô Thanh Hòa nhảy lớp, kết quả thi của cô càng mù mắt ch.ó của hơn.