"Đó chỉ là những cơ quan cơ thể rời rạc, thứ thực sự thể giúp chúng nhận cấu trúc bên trong cơ thể , còn cần cơ thể thật sự."
Tô Thanh Hòa lập tức sởn gai ốc tấm vải bạt trắng bên .
Lúc Giáo sư Lâm lật tấm vải bạt lên, cô cảm thấy chân mềm nhũn, phịch xuống đất.
Giáo sư Lâm kinh ngạc : "Trò Thanh Hòa, em thế?"
"Em, hôm qua em ngủ ngon..." Đáng sợ quá mất a a a.
Giáo sư Lâm : "Ồ, cô còn tưởng em sợ chứ, dậy , tiếc là cái mô hình giả , thể giúp em học trực quan ."
Giả á?
Tô Thanh Hòa lập tức bò dậy từ đất. Giả là , giả thì cần sợ nữa.
Giáo sư Lâm đeo găng tay, : "Lần bên bệnh viện t.h.i t.h.ể hiến tặng, sẽ thông báo cho chúng . Đến lúc đó chúng thể học tập trực quan."
Tô Thanh Hòa: "..."
Khó khăn lắm mới đến giờ tan học, mặt Tô Thanh Hòa tái mét, môi chẳng còn chút m.á.u nào.
Vừa định về ký túc xá nghỉ ngơi thì Giáo sư Lâm đưa cho cô một tờ thời khóa biểu, đó lịch học dày đặc.
"..." Không lớp nghiệp nhàn, chẳng mấy tiết học ?
Giáo sư Lâm cởi áo blouse trắng : "Em quá thiếu các tiết thực hành, đối với một sinh viên y khoa mà , thực nghiệm là điều thể thiếu. Cho nên trong một năm , em chỉ đạt điểm tối đa kiến thức cơ bản theo yêu cầu của Hiệu trưởng, mà còn thành tất cả các tiết thực nghiệm."
Tim Tô Thanh Hòa đập thình thịch hai cái.
Nói cách khác là chỉ học kiến thức cơ bản, mà còn tiếp tục lên lớp.
Nhìn lịch trình thời khóa biểu, vì thời gian thực nghiệm khá dài, nên cơ bản từ sáng đến tối đều lịch học. Còn nhiều hơn cả lúc cô học năm nhất.
"..."
Giáo sư Lâm thiết vỗ vai cô: "Thanh Hòa, em là một sinh viên xuất sắc, tất cả các thầy cô đều đặt nhiều kỳ vọng em, thà nghỉ ngơi ít một chút cũng bồi dưỡng em thành tài. Em nhất định đừng phụ lòng mong mỏi của chúng . cô cũng tin tưởng ở em, em là một sinh viên tự giác."
Tô Thanh Hòa cảm thấy từng cái "mũ cao" đang chụp lên đầu , khiến cả cái đầu nặng trĩu. Không , cô mau về ngủ một giấc, chiều còn tiết...
Khó khăn lắm mới về đến ký túc xá, Tô Thanh Hòa ngã vật xuống giường, ngay cả cơm cũng đến nhà ăn ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-349.html.]
Dù món ăn hôm qua vẫn ăn hết, bữa trưa luôn.
Tuy nhiên nhắm mắt , mắt Tô Thanh Hòa liền hiện lên từng cảnh tượng đáng sợ, cô giáo đưa đến bên một chiếc giường đơn, giường đơn phủ tấm vải che cái gì đó, cô giáo ép cô tự tay lật tấm vải lên.
Trong lòng cô rõ đó là cái gì, sợ hãi vô cùng, nhưng cô giáo vẫn thúc giục cô. Cô c.ắ.n răng lật tấm vải lên, bên trong một...
"Á—"
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Thanh Hòa sợ hãi tỉnh dậy.
"Ký chủ, phát hiện nhịp tim của cô nhanh, như bất lợi cho sức khỏe, đề nghị ký chủ hít thở sâu hãy ngủ."
"Ngủ cái gì mà ngủ?" Tô Thanh Hòa cay mũi, cuối cùng nhịn lấy tay áo lau mắt. Cô ít khi , đúng hơn là cơ hội , từ khi đến đây, ai cũng chiều chuộng cô, thuận theo ý cô. Chẳng gì khiến cô cả.
chuyện quả thực ngoài dự liệu của cô...
"Tình huống mi sớm với tao, sớm thì tao còn thể cân nhắc một chút. Đó đều là nội tạng đấy, mi hiểu nội tạng là gì ?"
"Cấu tạo cơ thể động vật."
"Không, đó là cấu tạo cơ thể ."
"Trong kiến thức của hệ thống, con chính là một loài động vật bậc cao. Đều là cấu trúc bên trong của động vật mà thôi. Nhớ là ký chủ từng ăn lòng lợn và nội tạng gà mái mà."
Ọe—
Trong lòng Tô Thanh Hòa trào lên cảm giác khó chịu.
Bình tĩnh một lúc, cô quệt nước mắt: "Mi thể hiểu tâm trạng , đó là nội tạng đấy. Còn nhãn cầu... hơn nữa cô giáo còn bảo, tao tự tay giải phẫu..."
Nghĩ đến cảnh cầm d.a.o rạch qua rạch , cả cô run rẩy. "Hệ thống , mi xem học y thể học mấy cái . Hay tao học Đông y , Đông y cần học mấy cái nhỉ."
"Theo hệ thống , ký chủ hiện tại thích hợp nhất là Đông Tây y kết hợp. Hơn nữa trường ký chủ đang theo học dạy Tây y, nếu ký chủ thôi học, cân nhắc đến hậu quả của việc thôi học."
Trong đầu Tô Thanh Hòa bắt đầu tưởng tượng viễn cảnh khi thôi học, tất cả thầy cô bạn bè đều coi thường cô, nhà đẻ chắc chắn sẽ thất vọng về cô, nhà chồng chắc chắn cũng sẽ thất vọng.
Tất cả đều sẽ thất vọng.