Thấy Tô Thanh Hòa gì, chị dâu hai Cố lập tức thất vọng: "Không , chị sai ?"
"...Không , chị dâu hai, em chỉ mục tiêu vĩ đại của chị cho chấn động thôi, chị dâu hai, chị quả nhiên là lý tưởng. Cố lên!" Tô Thanh Hòa động tác cố lên. Thôi kệ, mục tiêu vẫn hơn, vẫn đừng đả kích tính tích cực của chị dâu hai. Dù đừng hành hạ sức khỏe là .
Buổi trưa cả nhà ăn một bữa cơm náo nhiệt. Chị dâu hai Cố vẻ mặt kiên định phát biểu kế hoạch thăng chức chủ tịch công đoàn của .
Mẹ Cố mục tiêu của cô , suýt chút nữa sặc. Sau đó híp cả mắt : "Ha ha ha ha..."
Lúc đầu bà hội phụ nữ, con dâu hai còn bà đấy.
Chị dâu hai Cố: "..."
Tô Thanh Hòa kéo chị dâu hai Cố: "Mẹ đây là đang an ủi."
"Con nhất định sẽ nỗ lực cầu tiến!" Chị dâu hai Cố vẻ mặt tự tin . Thanh Hòa đúng, chuyện cô , chuyện gì thành công. Bảo béo lên là béo lên, bảo giảm cân... tuy giảm , nhưng đây trọng điểm. Dù cô bảo chủ tịch công đoàn, thì nhất định thể chủ tịch công đoàn!
Nhìn ánh mắt tràn đầy tự tin của chị dâu hai Cố, Tô Thanh Hòa cũng cảm thấy thở phào nhẹ nhõm. Chị dâu hai giày vò trong đơn vị, cũng hơn giày vò sức khỏe của chính .
Buổi chiều lúc Tô Thanh Hòa rời , chỉ Cố đưa cô bến xe. Những khác đều . Đối với nhà họ Cố, công việc là chuyện nghiêm túc, muộn về sớm là phép. Chỉ Cố, công việc nghĩa vụ còn tính là nhân viên tạm thời mới thể tùy tiện trốn việc đưa .
Đưa đến tận bến xe, Cố lau nước mắt : "Thanh Miêu, thường xuyên gọi điện về nhé. Mẹ bây giờ cả ngày trực ở văn phòng hội phụ nữ, con cứ gọi đến hội phụ nữ. Khổ mệt thì tìm ."
Tô Thanh Hòa bà như , cũng gợi lên chút chua xót nóng mắt, lúc chia ly luôn sướt mướt như . "Mẹ, con sẽ thường xuyên gọi điện về ạ."
Bây giờ cô cũng sớm thực tập, đến bệnh viện gọi điện thoại sẽ tiện hơn.
Lên xe, Cố cứ đợi xe chạy, hai vẫy tay hồi lâu, lúc mới gạt nước mắt chia tay.
Lại bôn ba mấy tiếng đồng hồ, cuối cùng khi trời tối cũng đến Học viện Y khoa tỉnh.
Tô Thanh Hòa lảo đảo về đến ký túc xá, ngã vật giường thở dài thườn thượt.
Nghỉ ngơi một lát, cô bắt đầu thu dọn hành lý của . Một ít là nhà chồng cho, một ít là nhà đẻ cho. Dù gạo mì đều , còn một ít cá muối thịt khô.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-373.html.]
Cô trực tiếp cất đồ gian lưu trữ, đó sắp xếp những thứ khác, lấy sách trong cặp sách , liền thấy tận cùng bên trong cặp sách một bọc khăn vuông. Cái khăn vuông là của cô đồng chí Cao Tú Lan, cô mở xem, bên trong đều là tiền và phiếu.
Sống mũi Tô Thanh Hòa lập tức cay cay.
Từ từ cất tiền .
"Ký chủ, tại cô ?"
"Tình cảm của con mi hiểu ." Tô Thanh Hòa lau nước mắt, cất những thứ cùng với những thứ Cố cho đó gian lưu trữ.
"Con thật kỳ lạ, chỉ sinh mệnh ngắn ngủi mấy chục năm, tại nhiều tình cảm như chứ?"
Tô Thanh Hòa mắt đỏ hoe, giọng nghèn nghẹn hỏi: "Hệ thống, ở tinh tế các mi, con sống bao lâu?"
"Con tinh tế chúng đều qua tiến hóa, sống lâu nhất đến ba trăm tuổi. Bảy tám mươi tuổi của các cô đối với tinh tế mà , vẫn còn trẻ."
Tô Thanh Hòa thấy tuổi thọ dài như , ngưỡng mộ vô cùng. Đặc biệt là khi con phổ biến đạt tuổi thọ , sống lâu thực sự hạnh phúc, sẽ tồn tại tình trạng chỉ còn một cô độc.
"Hệ thống, nếu tao một loại t.h.u.ố.c, giúp cơ thể khỏe hơn một chút, sống lâu trăm tuổi ?"
"Ký chủ, nhu cầu của cô, đều phụ thuộc năng lực bản cô. Bất kể ký chủ gì, hệ thống đều sẽ là trợ thủ trung thành nhất của cô."
Hiếm khi lời tỏ tình sướt mướt của hệ thống, Tô Thanh Hòa cảm động c.h.ế.t.
"Nhắc nhở ấm áp, ký chủ khi năng lực của cô càng lớn, mức độ nguy hiểm của cô càng cao, để tiêu hủy nhân đạo, xin ký chủ tiếp tục cố gắng, nâng cấp kỹ năng, mở khóa kỹ năng hỗ trợ hộ , giữ mạng."
"..." Hệ thống xác định ế suốt đời!
Tuy bận rộn nâng cấp, nhưng Tô Thanh Hòa vẫn nhớ đến Nghiêm Phương Phương và , lấy khoai lang khô mang đến chia cho họ một ít, còn lấy từ Bếp quân nhân nửa cân thịt khô. Cầm cùng mang đến ký túc xá của Nghiêm Phương Phương.
"Thanh Hòa, về nuôi hơn nhiều đấy." Nghiêm Phương Phương vui vẻ .
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.