Tô Thanh Hòa lập tức : "Vâng ạ thầy Sở."
Các bác sĩ khác cách hai chung sống, đều kinh ngạc, chuyện gì thế . Lão Sở chẳng thích mắng học sinh của nhất , học sinh gì cũng mắng, mắng đến mức mấy học sinh về thẳng trường luôn.
Lão Sở khi nào thì chung sống hòa thuận với học sinh như thế. Hơn nữa nãy thế mà còn khen ngợi sinh viên nhảy lớp .
Đợi Tô Thanh Hòa rời khỏi văn phòng, bác sĩ Sở cong môi tiếp tục xem bệnh án.
Ba bác sĩ khác , trong mắt đều đang hỏi, đây là tình hình gì?
Lão Sở đổi tính !
Buổi trưa Tô Thanh Hòa ăn cơm cùng Cố Trường An. Lấy cơm xong liền ăn cùng Trường An trong phòng bệnh.
"Lần em mượn bếp hầm canh cho ." Tô Thanh Hòa .
Cố Trường An lập tức lắc đầu: "Không cần cần, ăn cơm nhà ăn bệnh viện là . Anh là quân nhân, cần rèn luyện ý chí của , ăn ngon quá thích hợp."
Anh mới cần Thanh Miêu tốn công sức nấu cơm hầm canh cho , mệt lắm. Thanh Miêu ban ngày cũng mà, vất vả như , còn chăm sóc . Mệt đến mức nào chứ. Anh thà ăn ít một miếng còn hơn để Thanh Miêu mệt.
Tô Thanh Hòa bĩu môi: "Sao lắm chuyện thế, còn ăn ngon quá. Bị thương thì tẩm bổ chứ." Đây là vết thương do s.ú.n.g đạn, nghiêm trọng hơn vết d.a.o c.h.é.m nhiều.
"Trên chiến trường cơ hội bổ sung dinh dưỡng . Không thể đối xử với bản quá ." Cố Trường An nghiêm túc . Trong lòng gào thét, lâu lắm lâu lắm ăn một bữa thịt ngon! thể với Thanh Miêu, thể để Thanh Miêu mệt.
Nghe lời Trường An , Tô Thanh Hòa nhịn mắt lấp lánh , đây chính là quân nhân đồng da sắt, quá đàn ông!
Ăn cơm xong, Tô Thanh Hòa thời gian ở cùng Cố Trường An, cô còn học tập.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Buổi tối em đến trông giường, giường bệnh bên trống." Tô Thanh Hòa xung phong nhận việc.
Cố Trường An : "Em về ngủ , ở đây ngủ thoải mái."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-394.html.]
"Không , chúng tiện thể chuyện." Tô Thanh Hòa híp mắt . Trường An một ở bên ngoài thương viện, là nhà, thể mặc kệ chứ.
Cố Trường An tưởng tượng buổi tối thể cùng Tô Thanh Hòa chuyện, mở mắt là thể thấy Tô Thanh Hòa, cuối cùng cảm tính chiến thắng lý trí.
Anh Thanh Miêu ở cùng.
Buổi tối, Tô Thanh Hòa mang một bệnh án ngoại khoa và tài liệu liên quan phòng bệnh. Cô còn mang thêm một chiếc chăn bông của và cả chiếc áo khoác quân đội Cố Trường An tặng.
Cố Trường An giường, chằm chằm Tô Thanh Hòa bận rộn , nghĩ đến việc lát nữa cô sẽ ngủ ở... giường bên cạnh, trong lòng vui như mở cờ. Cảm giác như hai thành vợ chồng già . Cùng ngủ, cùng thức dậy, gì cũng .
Báo cáo kết hôn duyệt , nhưng Thanh Miêu giờ mới đến thực tập, thể kết hôn ngay . Cũng thể để Thanh Miêu chịu thiệt thòi kết hôn ở đây. Chẳng gì cả, đến một tấm chăn cưới mới cũng . Hơn nữa còn nhà ở, quá thiệt thòi cho Thanh Miêu.
Tuy một gia đình thực sự ai, mang vợ theo bên cạnh, đủ điều kiện theo quân, sẽ thuê nhà của dân địa phương. môi trường lắm. Hơn nữa thường xuyên nhiệm vụ, để Thanh Miêu một ở nhà lạ, chắc chắn cô cũng quen.
"Trường An, em đồng nghiệp ở đây , em chuyển chính thức sẽ phân nhà tập thể, bệnh viện thể phân cho em một phòng đơn. Sau quân khu bên nhà ở, chúng ở nhà tập thể của em cũng . Cho nên cần liều mạng như , cho dù bảo vệ tổ quốc cũng yêu quý bản . Sức hạn mà."
Tô Thanh Hòa cuộn tròn trong chăn, thủ thỉ chuyện nhà với Cố Trường An. Nhìn thấy Trường An thương, cô đau lòng. Cô Trường An vì thăng chức để cô theo quân mà liều mạng như .
Cố Trường An , áp lực lập tức giảm nhiều.
Ánh mắt Tô Thanh Hòa sáng lấp lánh. Anh ậm ừ một tiếng, cố nén để Tô Thanh Hòa giọng nghẹn ngào của .
Thanh Miêu thật , cái gì cũng lo nghĩ cho .
Tuy cần ai nuôi, nhưng Thanh Miêu vẫn luôn nuôi ... Sao cứ cảm giác như ông trời thấy lời cầu nguyện của , đặc biệt đưa Thanh Miêu đến bên cạnh .
Ông trời định sẵn họ là một đôi.
Tô Thanh Hòa thấy Cố Trường An gì, bèn : "Mệt hả, ngủ ngon nhé." Nói xuống giường đắp chăn cho Cố Trường An.