Trở Về Thập Niên 60 Làm Quân Tẩu Toàn Năng - Chương 400

Cập nhật lúc: 2026-02-11 16:05:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cố Trường An mà mắt cay cay. Anh cảm thấy nhất chính là Tô Thanh Hòa. Ở bên , hưởng một ngày sung sướng nào. Ở nhà đẻ, vợ cưng chiều hết mực, yêu đương với xong, còn , còn học. Còn đến nơi gian khổ thế .

 

"Thanh Miêu, kết hôn với em, đợi lâu lâu nữa. Anh sớm kết hôn với em."

 

Tô Thanh Hòa đưa tay lau mặt cho : "Em kết hôn, kết . Ai bảo kết hôn nhất định phòng đơn nhỏ. Cùng lắm thì ở ký túc xá của em, nhỏ thì nhỏ, nhưng đủ chúng ở là . Đám cưới cũng quan trọng. Chẳng lẽ đám cưới, thì kết hôn nữa ?" Cô thực sự cảm thấy đám cưới là quan trọng. Trước cô đặc biệt hướng tới việc du lịch kết hôn, tổ chức đám cưới tốn công quá, chẳng là một đám cùng náo nhiệt , chi bằng hai ngoài thư giãn còn hơn.

 

Nghe lời Tô Thanh Hòa, trong lòng Cố Trường An càng như ai đó bóp nghẹt, nên lời.

 

Thanh Miêu hy sinh vì nhiều quá.

 

"Thanh Miêu, dành cho em những gì nhất! Không để em chịu thiệt thòi, một chút cũng ."

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tô Thanh Hòa ánh mắt kiên định của , khóe mắt ươn ướt mỉm .

 

Trường An của cô là một đàn ông đội trời đạp đất, chống đỡ cả bầu trời cho cô, che gió che mưa cho cô.

 

"Được, em đợi ."

 

Ăn cơm xong, Cố Trường An tranh rửa bát dọn dẹp lò. Đợi lúc sắp , Tô Thanh Hòa kéo , ghé sát nhẹ nhàng hôn một cái.

 

Cố Trường An lập tức cảm thấy khí huyết dâng trào, cúi đầu mút mạnh lên môi cô mấy cái, lúc mới buông . Mắt sáng lấp lánh.

 

Đợi Cố Trường An , trong lòng Tô Thanh Hòa vẫn yên tâm. Nghĩ đến Trường An trúng đạn bên ngoài, trong lòng cô cứ thắt .

 

"Hệ thống, t.h.u.ố.c cứu mạng gì , để Trường An mang theo."

 

"Nhắc nhở ấm áp cho ký chủ, hệ thống , chỉ là ký chủ quá nghèo."

 

"..." Tô Thanh Hòa xem t.h.u.ố.c men trong cửa hàng hệ thống, hiệu quả càng mạnh, giá càng đắt c.ắ.t c.ổ.

 

Cũng nỡ mua, quan trọng là mua nổi. Như mấy loại t.h.u.ố.c cứu mạng tác dụng nhanh, đều lên đến hàng vạn tiền Sao.

 

Vẫn kiếm tiền Sao thôi!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-400.html.]

Tô Thanh Hòa cũng bùng cháy ý chí chiến đấu. Càng để tâm đến cuộc thi hơn.

 

Trước đó, cô còn thắng mấy vị bác sĩ già ...

 

Tuy Tô Thanh Hòa học nhiều kiến thức y học tiên tiến, nhưng cô vẫn nhiều tự tin bản . Dù mới bước chân nghề lâu, các bác sĩ già bao nhiêu năm .

 

vì một ngàn tiền Sao, Tô Thanh Hòa cũng bỏ cuộc như thế.

 

Kỳ thi nội bộ khoa chia thi và thi mô phỏng thực hành.

 

Thi chủ yếu kiểm tra kiến thức lý thuyết, cộng thêm một bài phân tích ca bệnh. Còn thi thực hành, là nhắm một ca bệnh đặc biệt, đó tiến hành phẫu thuật điều trị mô phỏng trong phòng thí nghiệm bệnh viện.

 

Để chuẩn cho cuộc thi, các bác sĩ già trong khoa đều chút mùi t.h.u.ố.c s.ú.n.g, đều coi đối phương là đối thủ cạnh tranh lớn nhất. Người duy nhất đổi là Tô Thanh Hòa, ai coi cô là đối thủ.

 

Thậm chí vì bác sĩ Sở ôn tập, cũng quản Tô Thanh Hòa nhiều, để cô tự học. Thế là Tô Thanh Hòa khi kiểm tra phòng xong mỗi ngày, liền tìm một phòng bệnh trống học. Ban ngày chuyên tâm học kiến thức lý thuyết ngoại khoa, và các ca bệnh cũ. Buổi tối thì ngừng thí nghiệm trong phòng học.

 

Mỗi ngày bận rộn đến thâm quầng cả mắt. Mấy vị bác sĩ già Tô Thanh Hòa liều mạng như , bỗng nhớ đến một câu thành ngữ, chim ngốc bay (cần cù bù thông minh). Không đúng, là chim non bay . Cô Tiểu Tô đúng là định liều mạng với họ thật.

 

Cũng may Tiểu Tô chỉ là bác sĩ thực tập, đáng lo ngại.

 

Ngược bác sĩ Sở lén tìm Tô Thanh Hòa: "Có gì hiểu cứ hỏi , nhất định dốc lực."

 

"Sư phụ, thầy cũng mong em thắng ạ." Tô Thanh Hòa tò mò hỏi. Cô còn tưởng lão Sở sợ mất mặt chứ.

 

"Hai chúng ai thắng cũng . Đừng áp lực tâm lý, nhất định dốc lực. Đạp ba xuống." Bác sĩ Sở vẻ mặt đầy khí thế. Sau đó chắp tay lưng bỏ .

 

Đồ dẫn dắt thắng ? Đương nhiên ! Đồ thắng, là trò giỏi hơn thầy, sư phụ càng mặt mũi.

 

Chưa từng đồ ai quá xuất sắc, khác sẽ chê sư phụ cả. Ai mà chẳng mong dạy học trò giỏi hơn ?

 

Khóe miệng bác sĩ Sở nhịn cong lên. Lần tính là thi đấu, hai thầy trò họ so với , phần thắng vẫn lớn.

 

 

 

 

Loading...