"Đại học Hoa (Hoa Đại)."
"Không đại học Y khoa ạ?" Tô Thanh Hòa tò mò hỏi.
", là Đại học Hoa."
Lúc rời khỏi văn phòng, Tô Thanh Hòa vẫn đang nghĩ, tại là đại học Y khoa. Tuy nhiên nghĩ , đoán chừng là vì danh tiếng của Đại học Hoa lớn hơn?
Thôi kệ, trường nào cũng , đến lúc đó cô nhất định nghiệp thời hạn, đó nghiên cứu thật các loại t.h.u.ố.c mới, cảm ơn sự quan tâm của nhà nước dành cho cô.
Trên đường cô hỏi hệ thống: "Hệ thống, mày sớm chuyện tao điều , mày nhắc tao?"
" cô vui vẻ thêm một thời gian nữa."
"Mày sớm cho tao, tao vui sớm hơn ." Tô Thanh Hòa .
"Ký chủ, đợi đến thủ đô của các cô, cô sẽ càng vui hơn."
"Cái đó là chắc chắn ." Tô Thanh Hòa mím môi .
Về đến nhà, Tô Thanh Hòa thấy hai bà đang hầm canh trong bếp, Cố Trường An đang bế con loanh quanh trong nhà.
Còn nhẹ nhàng ngân nga hát.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Tô Thanh Hòa híp mắt tới.
"Đồng chí Trường An."
Cố Trường An ngẩng đầu lên, mắt đỏ hoe, hiển nhiên nãy còn đang nỡ vì chuyện sắp rời xa con gái.
Tô Thanh Hòa đưa tay sờ mắt : "Đồng chí Trường An, em sắp điều ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://monkeydtruyen.com/tro-ve-thap-nien-60-lam-quan-tau-toan-nang/chuong-527-het.html.]
Cố Trường An lập tức ngẩn . Thanh Miêu Nhi cũng sắp điều ? Sau chân trời góc bể, hai đều ở nơi xa lạ ?
"Thanh Miêu Nhi, em đừng sợ, bất kể em việc ở , đều sẽ dành thời gian thăm em. Có thời gian là sẽ qua đó."
Tô Thanh Hòa kiễng chân, hôn một cái lên môi : "Đương nhiên đến thăm em . Em là đến Bắc Kinh đấy. Làm việc ở bệnh viện quân khu Bắc Kinh. Anh mà đến thăm em, đừng hòng về nhà ngủ."
Mắt Cố Trường An từ từ mở to. Có chút dám tin. "Thanh Miêu Nhi, thật, thật ?"
"Đương nhiên là thật, đồng chí Trường An, cả nhà chúng cần xa nữa. Chúng sẽ mãi mãi ở bên ."
Cố Trường An rảnh một tay, ôm c.h.ặ.t Tô Thanh Hòa lòng.
Hưng phấn đến mức vui quá mà .
Mẹ Cố và Cao Tú Lan sắp chuyển nhà xong, bắt đầu bận rộn. Tuy nhiên hai chẳng chút nào vui, ngược đều hưng phấn.
Sắp đến nơi lớn như Bắc Kinh , các bà cũng thể theo đó mà mở mang tầm mắt. Quan trọng nhất là vợ chồng son cần xa .
Vì bên Bắc Kinh giục gấp, nên bên bàn giao cũng nhanh. Mọi tuy đều nỡ để Tô Thanh Hòa , nhưng cũng sớm , Tô Thanh Hòa thể ở bên quá lâu. Đi Bắc Kinh cũng chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi.
Giáo sư Hùng và giáo sư Lâm Tô Thanh Hòa sắp Bắc Kinh, cũng đều gói ghém hành lý, cùng . Kèm theo còn cả hai Diêu Lượng và Tôn Hiểu Phương.
Lúc xuất phát, một đoàn đông đúc, phía còn đưa tiễn.
Ngồi xe của quân khu, đều đầu bệnh viện Tây Nam ngày càng xa, Tô Thanh Hòa ôm con dựa lòng Cố Trường An.
"Trường An, hy vọng chúng đến mỗi một nơi, nơi đó đều sẽ ngày càng hơn."
Lời tác giả: Moah moah, các tình yêu, cảm thấy chính văn đến đây là nên kết thúc .
Phần phiên ngoại phía sẽ dài dài... Vì kết thúc ở đây. Bởi vì sẽ một độc giả thích xem những tình tiết bàn tay vàng quá lớn phía , cũng một tình yêu thích xem truyện quá dài. Cho nên thường sẽ kết thúc chính văn lúc thích hợp. Như , phiên ngoại sẽ là phần thể lựa chọn xem .
Là một tác giả, đương nhiên hy vọng chính văn càng dài càng . Như độc giả cũng sẽ rời bỏ . cũng hy vọng các độc giả thể xem truyện vui vẻ. Moah moah.